Beta: Thỏ SN + Vô Phương
Hắn mang theo vết thương đến Cảnh Thái cung chờ ta, còn ta lại vì tức giận nên tới dịch quán trước. Cho nên khi hắn nhìn thấy ta, tức giận nói muốn đi Dao Hoa cung.
Nhưng buồn cười hơn là ta cũng nổi giận.
Còn nói với hắn rất nhiều lời không nên nói như vậy.
Như vậy, lần này hãy để ta chủ động một lần, chủ động đi thăm hắn.
Ra đến bên ngoài, thấy trên mặt Triêu Thần đầy vẻ tươi cười chào đón, đỡ tay ta nói: “Nương nương, người đi thăm, Hoàng thượng nhất định sẽ vui, mọi tức giận đều sẽ quên hết.”
Ta không nói gì, lần này và lần trước không giống nhau, ta cũng không biết hắn có thực sự nguôi giận hay không nữa.
Thở dài một tiếng, bước vào loan kiệu.
Tới Thiên Dận cung, kiệu từ từ hạ xuống, đã thấy các cung nhân canh ở bên ngoài. Ta tiến lên, Lưu Phúc nhìn thấy ta, vội vàng hành lễ: “Nô tài tham kiến Đàn phi nương nương!”
“Dạ, xin nương nương chờ một lát. “Lưu Phúc xoay người, đẩy cửa đi vào.
Ta và Triêu Thần đứng ở bên ngoài chờ, lúc này trời đã bắt đầu tối, trăng đang lên, cả hoàng cung đang dần dần được thắp đèn, khắp mọi góc hành langđều rất sáng sủa. Ta chợt nhớ tới lần đầu tiên ta và hắn gặp mặt là ở trên hành lang dài đó.
Nhớ tới lời khi đó ta trả lời với hắn, vẫn không nhịn được muốn cười.
Lại chờ một lát, mới thấy Lưu Phúc lần thứ hai nhẹ nhàng đi ra, nhìn thấy ta mặt hiện rõ vẻ khó xử, cúi thấp đầu nói: “Nương nương, mời người trở về đi ạ. Hoàng thượng nói không gặp.”
Triêu Thần bên cạnh ta vội la lên: “Công công, Hoàng thượng sao lại không gặp nương nương của chúng ta cơ chứ?”
Vì sao hắn không muốn gặp ta, e là không ai hiểu rõ hơn ta.
Lần này không phải hắn tức giận, mà là đau lòng.
Hít một hơi thật sâu, ta nói với Lưu Phúc: “Phiền công công lại vào bẩm báo một lần nữa.”
“Nương nương, chuyện này…” Lưu Phúc khó xử, thở dài một tiếng, mở miệng nói: “Theo như nô tài thấy, hôm nay nương nương vẫn nên trở về đi. Hay là chờ ngày khác khi tâm tình Hoàng thượng tốt lên, lại đến được không?”
Ta không đi, chỉ nói: “Công công vẫn đi bẩm báo một lần nữa đi, bản cung chờ ở đây.”
Lưu Phúc thấy ta kiên trì, cuối cùng đành thỏa hiệp nói: “Vậy… Nô tài lại đi vào xem sao, xin nương nương chờ thêm chút nữa.” Dứt lời, lại xoay người đi vào. Triêu Thần không nhịn được nói: “Nương nương, người đã tới rồi, sao Hoàng thượng còn..”
Ta cắt ngang lời của nàng, trầm giọng hỏi: “Hoàng thượng mà ngươi cũng dám nói?”
Nàng thấy sắc mặt ta không tốt, lúc này mới biết điều ngậm miệng lại. Lưu Phúc lần thứ hai đi ra, trên mặt vẫn như lúc trước, ngay cả mỉm cười cũng không có, ta nghĩ ta đã biết kết quả rồi.
Quả nhiên, y tiến lên lắc đầu nói: “Nương nương, Hoàng thượng nói không muốn gặp người.” Y cúi xuống, thở dài một hơi lại nói: “Đêm đã khuya rồi, nương nương vẫn nên trở về cung nghỉ ngơi sớm một chút đi ạ.”
Đang định nói, đã thấy một người bưng thứ gì đó chạy từ phía xa tới, ta liếc mắt nhìn, thấy đó là Lý công công. Y chạy lên, nhìn thấy ta, hơi sửng sốt sau đó mới hành lễ với ta: “Nô tài tham kiến Đàn phi nương nương.” Có điều trong giọng nói của y, đã không còn cung kính như ngày xưa.
Y cũng không chờ ta bảo đứng lên, đã đi thẳng về phía tẩm cung của Hạ Hầu Tử Khâm.
Nghe thấy Lưu Phúc hỏi: “Tiểu Lý Tử, thái y tới à?”
Lý công công lắc đầu nói: “Hoàng thượng bảo không cần đến, chỉ kêu nô tài đi lấy thuốc.”
Lưu Phúc lại nói: “Vậy…Vậy bây giờ ngươi vào trong sao? Nhưng Hoàng thượng đang nổi nóng.”
Lý công công hơi ngớ ra, sau đó mới nói: “Đi vào giúp Hoàng thượng thay thuốc.” Nói xong cũng không nhìn sắc mặt Lưu Phúc nữa, chỉ đẩy cửa đi vào.
Ta do dự một lúc, lại xoay người đi về phía tẩm cung của hắn.
“Nương nương!” Triêu Thần kinh hãi, vội đuổi theo.
Vẻ mặt Lưu Phúc cũng kinh ngạc, đang định tiến lên ngăn, ta đã đẩy cửa ra, đi thẳng vào trong phòng.
“Nương nương!” Lưu Phúc ở phía sau gọi ta, nhưng cũng không dám đuổi theo, Triêu Thần định tiến vào, lại bị y kéo tay lại, nghe thấy y mắng Triêu Thần, “Muốn mất đầu sao!”
Ta cười nhạt, cũng không quay đầu lại, vẫn đi thẳng về phía trước. Bên trong truyền đến giọng của Lý công công: “Hoàng thượng, Hoàng thượng…” Y gọi rất dè dặt, cẩn thận, thế nhưng lại chưa hề nghe thấy giọng Hạ Hầu Tử Khâm đáp lại.
Ta hơi hiếu kỳ, bước chân thoáng nhanh hơn, nhưng chẳng biết tại sao lại giống như là tên trộm, rón ra rón rén đi vào.
Giơ tay vén màn lên, trong phòng mùi Long Tiên Hương càng ngày càng nồng đậm.
Nhìn xuyên thấu qua bình phong, ta loáng thoáng nhìn thấy Lý công công đang quỳ gối bên cạnh long sàng, gọi hắn hết lần này đến lần khác. Đi vòng qua bình phong kia, thấy hắn đang nằm nghiêng, dường như chưa từng nghe thấy Lý công công gọi, từ đầu đến cuối vẫn không hề nói một lời nào, thậm chí là một cử động nhỏ cũng không có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

