Beta: Thỏ SN + Ong MD
“Nương nương!” Triêu Thần hoảng sợ kêu lên.
Ta chưa kịp phản ứng, liền cảm giác có thứ gì đó bay tới đập vào mu bàn tay Dao phi, nàng ta lộ ra vẻ đau đớn, bàn tay sắp sửa hạ xuống theo bản năng rụt lại, lấy tay kia xoa xoa bề mặt bàn tay bị đau.
Ta lấy làm kinh hãi, lại thấy ánh mắt Dao phi bắn về phía sau ta. Ta chỉ cảm thấy hơi căng thẳng, quay đầu lại nhìn thấy Cố Khanh Hằng đứng cách đó một đoạn.
Hóa ra là y ra tay cứu ta.
Vật bay tới là ngọc bội y mang bên mình, xem ra y quả thực dưới tình thế cấp bách mới ra tay.
Muốn tránh cũng không được, y lập tức tiến lên, quỳ một chân xuống, nói: “Mạt tướng nhất thời thất thủ.”
“Thất thủ?” Dao phi cắn răng nhìn người trước mặt, nàng ta còn xoa xoa mu bàn tay, cả giận nói, “Thất thủ hay không cũng thế, Cố phó tướng đã làm bản cung bị thương!”
Vẻ mặt y thản nhiên như trước, mở miệng nói: “Vậy thì xin nương nương giáng tội.”
“Khanh…” Ta muốn nói, lại thấy y nháy mắt với ta, ý bảo ta đừng nói gì.
Dao phi liếc nhìn ta, nở nụ cười khinh miệt: “Ngươi đánh chủ tử bị thương lẽ ra phải chém. Nhưng bản cung thấy tỷ tỷ hình như không đành lòng…”
Ta cười lạnh một tiếng nói: “Dao phi đừng gọi bản cung thân thiết như vậy, làm tỷ tỷ của Dao phi cũng không hề dễ. Nếu tỷ tỷ của Dao phi dưới suối vàng mà biết thì sẽ chết không nhắm mắt. Ngày đó ai nói nhỉ, không muốn đoạt người thương của tỷ tỷ mình, không thể bầu bạn bên cạnh Hoàng thượng?”
Mặt nàng biến sắc, bị ta nói một câu không thốt nên lời.
Ta biết ngươi chính là Phất Hi, ngươi có bản lĩnh thì nói ra đi.
Nàng ta lạnh lùng nói: “Bản cung đánh ngươi khi nào?”
“Không đánh? Đúng vậy, không hề đánh.” Ta nhìn nàng ta, cười nói, “Vốn dĩ là hiểu lầm. Cố phó tướng còn không đứng dậy?”
“Tạ ơn nương nương.” Cố Khanh Hằng nói, đứng dậy đứng ở phía sau ta.
Dao phi tức xanh mặt, giảm thấp thanh âm nói: “Đàn phi cả gan giữa ban ngày ban mặt bao che cho y như thế, không sợ Hoàng thượng biết sao?”
Nàng ta thực sự hiểu Hạ Hầu Tử Khâm, biết điều hắn không thể chịu đựng được nhất là phi tử của hắn dây dưa không rõ với người đàn ông khác. Nhưng hắn là người hiểu rõ nhất chuyện của ta và Cố Khanh Hằng.
Ta cười nhạt quay về phía nàng ta nói: “Sao bản cung phải bao che cho y? Vừa rồi Dao phi cũng nói đây là hiểu lầm, nếu chỉ là hiểu lầm thì sao lại nói là bao che?” Dứt lời, ta cũng không nhìn nàng ta nữa, gọi Triêu Thần rời đi.
Ta nghiêng mặt nhìn Cố Khanh Hằng nói: “Cố phó tướng vội tìm bản cung chẳng lẽ có chuyện gì sao?”
Y lúc này mới bừng tỉnh, gật đầu đuổi kịp ta nói: “Vâng, mạt tướng có chút chuyện …”
Ta quay đầu lại, mắt nhìn thẳng phía trước, đi được một quãng mới mở miệng: “Sau này không nên lỗ mãng như thế.” Chuyện hôm nay, Dao phi nhất định không chịu để yên, ta nhìn ra được điều đó trong ánh mắt của nàng ta lúc nãy.
Y không tiến lên phía trước, chỉ đi theo xa xa phía sau ta, giọng nói bình tĩnh: “Ta tiến cung không phải vì muốn bảo vệ muội ư? Chuyện hôm nay bảo ta mặc kệ sao được?”
Trong lòng đau đớn, y lúc nào cũng thế, vì ta có thể liều lĩnh làm bất cứ chuyện gì.
Ta không mở miệng, y vẫn tiếp tục nói: “Dù Dao phi muốn phạt ta cũng không dám làm thật. Nàng ta biết thân phận bây giờ của ta, muội không nên…”
“Khanh Hằng.” Ta cắt ngang lời y, “Huynh đã có thể xông pha nguy hiểm vì ta, ta đương nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.” Lần trước ở trước mặt Thái hậu, ta không bảo vệ được cho y. Bây giờ, ta làm sao có thể để cho Dao phi làm hại y trước mặt ta chứ?
Tuyệt đối không thể!
Y là người thân của ta, là người quan trọng trong đời ta.
Nếu Dao phi dám động đến y, ta tuyệt đối không buông tha cho nàng ta!
Lại đi vài bước, ta mới nghe người phía sau nói: “Tạm biệt nương nương, mạt tướng không tiễn.”
Ta gật đầu, vẫn không quay đầu lại nhìn y, chỉ nghe tiếng bước chân y càng ngày càng xa.
Triêu Thần lúc này mới nói với ta: “Nương nương, thật không ngờ Dao phi dám trắng trợn đánh người như thế.”
Đừng nói nàng không ngờ, ngay cả ta cũng không nghĩ tới. Chẳng qua mới được phong làm phi tử, nàng ta được sủng ái mà kiêu ngạo như vậy. Có lẽ cuộc sống trong cung của nàng ta sau này chắc cũng không dễ chịu đâu.
Chỉ là ta mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, Dao phi hành sự đúng là rất phách lối.
Nàng ta hiện tại so với lần đầu ta gặp ở Nghi Tư uyển như thay đổi thành một người khác hẳn. Khi đó dáng vẻ nàng ta mỏng manh yếu đuối, nào có kiêu ngạo như bây giờ?
À, ta cười chán nản, có lẽ nàng ta chỉ muốn làm bộ vô hại, khiến ta không phòng bị. Nhất là không thể để cho Thái hậu nhìn thấy bộ mặt thật của nàng ta, nếu không ở dạ tiệc hôm đó bà biết được thân phận của nàng ta, e là bà thà chết cũng không cho phép nàng ta xuất hiện trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm.
Còn ta rõ ràng sơ suất.
Thế nên mới có cục diện hiện tại.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi lại nhớ tới Hàn vương, rốt cuộc y có thái độ gì đối với Dao phi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
