Beta:Thỏ SN + Như Bình + Kim NC
Thân thể của ta và y đã cùng treo lơ lửng giữa trời, sau đó bụng dưới ta quặn đau.
Ta bất giác hô to một tiếng: “Vương gia!”
Y lại không nói lời nào, để tay ra sau lưng với ý muốn nắm lấy cành cây bên cạnh, nhưng lại chỉ truyền đến một tiếng “Ken két”, cơn đau ở bụng dưới quặn lên dữ dội, ta hoàn toàn bắt không được bất kỳ vật gì.
Nơi đây đúng là rất cao, những cơn gió nhè nhẹ giờ đây cũng trở nên sắc bén.
Quất ở bên tai khiến ta đau đớn.
Ta nghe thấy trên đỉnh núi Nam Sơn truyền xuống rất nhiều, rất nhiều âm thanh.
Gọi ta, gọi Hàn vương.
Chỉ là ta đã không kịp, cũng không có thời gian để phân biệt rõ ràng.
Ta không thấy rõ vẻ mặt của y, ta chỉ cảm thấy bàn tay y ôm thắt lưng của ta không hề buông lỏng, cũng giống như lần lúc ta cùng với y ngã xuống bậc thềm.
Vì sao luôn luôn là y?
Ta biết sông Vu Hà cho tới bây giờ vẫn không ngừng chảy xiết.
Sắp chết, nhưng ta vẫn không biết người cứu ta ngày thường có dáng vẻ thế nào.
A, nếu bị Hàn vương biết được, trong lòng y sẽ có cảm nghĩ thế nào. Lúc này, trong lòng ta muốn đương nhiên sẽ là điều đó. Thế nhưng, y ôm ta rất chặt, ngay cả tay cũng không thể nâng lên được.
Chẳng biết tại sao, ta chợt nhớ đến ngôi miếu ta đã từng chung sống ba năm với Tô Mộ Hàn, vì cách một tấm màn, vì thế chỉ cần bước ra khỏi ngôi miếu kia, cho dù ta và tiên sinh có đứng đối diện với nhau, ta cũng sẽ không nhận ra người.
Mà trước mặt ta là Hàn vương…
Sau khi đến cõi âm, ta cũng sợ là sẽ không nhận ra y.
Nghĩ như vậy, đột nhiên ta có cảm giác vô cùng mất mát, ta thật sự muốn nói một lời “Cám ơn”, chỉ như vậy cũng quá khó khăn.
Suy nghĩ lung tung, cảm giác được thân thể cả hai đang dần dần hạ thấp, ngay lập tức trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng “rắc”, ta mới kịp phản ứng, thì ra là y nắm được một chạc cây ngang sườn núi, nhưng căn bản là nó không thể nào chịu được trọng lượng của hai người.
“Hít sâu vào!” Y nặng nề nói.
Ta kinh hãi, bên tai lại truyền đến một tiếng “Ùm” thật lớn, trong nháy mắt sự hô hấp bị ngăn cản do nước ập đến, rất nhiều nước bao quanh hai người bọn ta.
Ta chỉ cảm thấy toàn thân bỗng chốc truyền đến một cảm giác lạnh, Hàn vương vẫn ôm ta rất chặt, dường như y đang muốn đẩy lùi mặt nước đi, nhưng ta không nghĩ tới dòng nước phía dưới chảy quá xiết, chúng ta không chuyển động lên được, ta chỉ cảm thấy như mình lao thẳng xuống đáy cùng với cơn hồng thủy.
Đôi mắt của ta không mở ra được, cũng không biết bị trôi đi nơi nào.
Ta mới nhớ đến, hóa ra còn một thứ nữa mà Tô Mộ Hàn vẫn chưa từng dạy ta.
Bơi.
Ta nghĩ lúc này nếu không có Hàn vương, ta sẽ chìm thẳng vào đáy nước, đến lúc đó, e rằng đến thi thể vớt lên cũng không được.
Tình cảnh như thế không biết giằng co trong bao lâu, ta cảm giác được bàn tay đỡ thân thể ta mạnh mẽ dùng lực, bỗng chốc ta thoátkhỏi mặt nước. Lúc này, cũng không biết bọn ta đang ở nơi nào, ta vội vàng liều mạng hít sâu một hơi.
Mà giờ khắc này, bàn tay phía dưới nhẹ nhàng buông ra, ta lại ngã vào trong nước. Vô ý một chút, liền uống một ngụm nước, bỗng chốc, ta đột nhiên không thể hít thở được.
Y muốn giúp kéo ta lên mặt nước, thế nhưng ta đã không còn chút sức lực nào…
Ta không mở mắt ra được, thế nhưng dường như có hàng vạn những giọt nước mắt đang không ngừng chảy ra.
Thật là khổ sở, ta muốn ho mà cũng không ho được.
Ta nghĩ ta nhất định là đã chết chìm rồi.
Không nghĩ tới Tang Tử ta lại có thể chết đi như vậy….
Thật nhiều người, thật nhiều việc, ta thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ.
Không biết qua bao lâu, dường như có một bàn tay của ai đó vỗ lưng của ta, một cái rồi lại một cái. Nước trong dạ dày ta như sóng biển khiến ta vô cùng khó chịu, vừa định lên tiếng, ta liền ho khan đẩy nó ra ngoài.
Nôn ra thật nhiều nước, ta không ngừng ho. Rất lâu sau, ta mới cảm thấy thoáng hơn, bắt đầu có ý thức rồi mở to mắt.
Đây là nơi nào, ta không nhận biết được. Ta chỉ biết màn sương vẫn còn cô đọng trên mặt sông.
Vầng thái dương cũng không còn gay gắt nữa, màn sương trên sông, trên bầu trời cũng đã mơ hồ bắt đầu có một lớp sương mù mỏng. Lúc này ta mới biết, thời gian cũng không còn sớm nữa, tiếp theo khoảng chừng một canh giờ, màn sương mù này sẽ trở nên dày đặc hơn.
Vụ Hà, đúng với cái tên, sông này thực sự có rất nhiều sương mù.
Ngay cả khi đứng bên kia sông cũng không thể thấy rõ tình cảnh bên này.
Nhớ đến thân thể, ta mới phát hiện có chiếc đầu gối đang chống dưới thân, có chút kinh ngạc quay đầu lại thì nghe một người đàn ông mệt mỏi mở miệng: “Không chống ngươi, làm sao ngươi có thể phun ra một bụng nước.”
Khó trách, vừa rồi ta lại khó chịu như vậy.
Chống người bò dậy, ta cúi người qua xem tình hình y: “Vương gia sao vậy?” Nghe giọng nói của y, tất nhiên là không được tốt, nếu không, vì sao giọng nói của y dường như đang cố gắng toàn bộ sức lực?
Y chậm rãi lắc đầu, ta vô ý hỏi, bỗng nhiên ta nhìn thấy chiếc bình nhỏ đặt bên cạnh y. Trong lòng ta chấn động mạnh, theo bản năng ta đưa tay vào sờ ngực mình, trên mình ta vẫn còn chiếc bình sứ mà, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm, ta thật sự là nôn nóng đến hồ đồ rồi, hoa văn trên chiếc bình sứ đặt trên mặt đất kia có chỗ nào giống hoa văn của chiếc bình sứ trên người ta đâu?
Hoảng sợ đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt một cái, y nhìn thấy? Y đã nhìn thấy!
Chẳng biết tại sao, nghĩ như vậy, trái tim của ta đập nhanh liên hồi.
Y mệt mỏi liếc ta một cái, hừ khẽ nói: “Đàn phi quả thật khiến bản vương giật mình…” Lời của y nói được một nửa, thân thể nửa ngồi bỗng nhiên ngã về phía sau.
Ta hoảng sợ, vội bước lại đỡ lấy y: “Vương gia!”
“Ừm…” Trong ánh mắt của y dần hiện lên một sự đau đớn, lúc này ta mới phát hiện, tay phải của y dường như không hề cử động. Chăm chú nhìn lại, ta thấy hoa văn trên y phục nơi cánh tay phải của y đã bị rách đến mức không còn nhìn thấy gì, những vết thương trên cánh tay phía dưới y phục bị nghiền rách như ẩn như hiện.
Nơi chảy máu bởi vì ngâm nước mơ hồ đã bắt đầu trở nên trắng bệch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
