Beta: Như Bình + Kim NC
Đột nhiên y hỏi ta là đang quan tâm y sao?
Y nói chẳng qua là làm theo bản năng mà thôi, lại còn nói hời hợt đến vậy.
Không biết vì sao, lời của y, làm ta bất chợt nhớ tới chuyện lần đó ở Trữ Lương cung, Hạ Hầu Tử Khâm kéo ta ra sau lưng, đỡ thay ta một chưởng của Diêu thục phi.
Bản năng sao? Như vậy, Hạ Hầu Tử Khâm cũng làm vì bản năng ư?
Đó chẳng qua chỉ là một động tác trong vô thức mà thôi…
Mọi chuyện chỉ là thế thôi sao?
Người đàn ông trước mặt không hề có ý rời đi, trong ánh mắt nhìn ta hơi nổi lên ý cười, y cười châm chọc cười: “Sao bản vương thấy nương nương có vẻ rất thất vọng nhỉ? Chẳng lẽ nương nương là nghĩ bản vương…” Y vừa nói vừa ghé sát chiếc mặt nạ màu bạc kia về phía ta.
Ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi, Hàn vương, y làm ta có cảm giác… Không đúng lắm.
Y là người thế nào, tạm thời ta không thể nói ra được, nhưng y tuyệt đối không phải là loại người lỗ mãng như thế.
Dưới tình thế cấp bách, bàn tay ta vô thức đưa lên muốn tháo mặt nạ y xuống. Y hơi giật mình, nghiêng người tránh né thật nhanh, nhưng thân hình chợt khựng lại, y hơi hoang mang đưa tay ra chống lên chiếc bàn phía sau.
Ta thấy trong lòng chấn động, theo bản năng đưa tay ra đỡ y, nhưng không nhấc nổi cánh tay của mình.
Một lúc lâu sau ta mới nhỏ giọng hỏi: “Vương gia, ngài bị thương sao?”
Nếu vậy thì mọi chuyện xảy ra khi nào? Chí ít, lúc y vào hoàng đô vẫn còn khỏe mạnh. Tim ta đập thật nhanh, chợt nghĩ tới chuyến săn bắn ở Thượng Lâm Uyển hôm nay.
Ta hoảng sợ vô cùng, nếu y bị thương ở khu vực săn bắn, vậy ai đã làm y bị thương?
Không, không, ta tự lắc đầu trấn an. Trong khu vực săn bắn tất cả mọi người đều sử dụng cung tên, nhưng trên người y lại không hề có vết tên bắn. Lúc này, thời tiết lại trở nên nóng bức, trên người y chỉ khoác một chiếc áo mỏng, nếu có quấn băng thì chắc chắn sẽ nhìn thấy ngay.
Y bị nội thương sao?
Nếu quả thật như vậy thì đó chính là ám sát. Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm đã từng nói, không thể để Hàn vương chết ở Thiên triều. Nếu không, danh dự của Thiên triều bị hao tổn không nói mà lại còn có thể dẫn đến chiến tranh.
Nhưng Hàn vương lại không hề nhắc tới một chữ nào.
Ta phát hiện mọi chuyện càng ngày càng rối loạn khiến ta có chút mơ hồ.
Y vẫn không đáp như trước, chỉ hỏi lại: “Chuyện đó có liên quan đến gì nương nương?”
Ta bỗng nhiên hoàn hồn, hít một hơi nhìn y nói: “Ta chỉ muốn biết, vết thương trên người vương gia có liên quan tới ta hay không?” Câu hỏi này ta hỏi cũng như không, chẳng qua là bậc thềm tam cấp mà thôi, ta không tin chỉ bị ngã xuống đó mà có thể làm y thổ huyết.
Y chần chờ một lát nhưng vẫn không trả lời ta, mà đứng thẳng người nhỏ giọng nói: “Nương nương chớ quên lễ nghĩa, nương nương là Đàn phi của Thiên triều, bản vương là vương gia của Bắc Tề.” Là y đang nhắc nhở ta, ta không nên tự xưng “Ta” trước mặt y.
Nếu y không nhắc nhở, ta thật sự không hề ý thức được lời mình nói. Sao ta có thể phạm phải sai lầm cơ bản như thế trước mặt y?
Ta cười chán nản nhìn y: “Vương gia thực sự khiến bản cung nhìn không thấu.”
Vì lúc ở khu vực săn bắn, ta bắn một mũi tên vào y, y có thể giận dữ vội vã tới tìm ta, mắng ta lòng dạ hiểm độc. Thế nhưng, sau khi Hạ Hầu Tử Khâm sắc phong quận chúa làm Dao phi, y lại một mình đến tìm ta, hỏi ta có đau lòng không?
Ta vô ý ngã xuống bậc thềm, y lại không màng đến thân mình liều mạng cứu ta. Bây giờ, ta đến nói cám ơn, y lại bày ra dáng vẻ cự tuyệt muốn người khác cách xa y ngàn dặm.
Hàn vương, Hàn vương, y đối với ta, vừa có cảm giác quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ…
Ta biết, ta không thể nghĩ như vậy. Bọn họ là hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng ta lại có cảm giác kia. Vì sao lại giống nhau đến vậy.
Màn che và mặt nạ, sao có thể giống nhau được chứ!
Chợt nghe giọng nói lạnh nhạt của y truyền đến: “Nương nương đừng lo không nhìn thấu được bản vương, còn rất nhiều người chờ nương nương thấu hiểu cho họ. “
Ta kinh ngạc nhìn y, những lời này của y là có ý gì đây?
Hai người đứng lẳng lặng thật lâu, rốt cuộc ta nhịn không được nữa hỏi y: “Bản cung rất tò mò, khuôn mặt thật ẩn sau mặt nạ của vương gia thực sự giống lời người ta đời đồn đại sao?” Theo lời đồn đại, khuôn mặt của Hàn vương vô cùng đẹp đẽ, cực kỳ dịu dàng không kém cạnh khuôn mặt một người con gái.
Hàn vương chỉ cười: “Vì sao nương nương lại tò mò khuôn mặt của bản vương như vậy?”
Hai lần, ta muốn tháo mặt nạ y xuống, chỉ vì ta muốn xác nhận một chuyện.
Vì ta nhớ lại khi đó, ta nói muốn nhìn mặt Tô Mộ Hàn, y nhất định không chịu cho ta dỡ tấm màn che kia lên, y nói rằng y rất xấu.
Vì thế, ta muốn nhìn mặt Hàn vương một lần.
Mặc dù, ta biết việc này cũng không thể nói rõ điều gì nhưng ta vẫn muốn nhìn một lần.
Ta nhìn y cười nhẹ nói: “Nếu vì làm kẻ thù kinh sợ mới đeo mặt nạ trên chiến trường, vậy lúc này, để cho bản cung nhìn một lần cũng không sao đâu. Vương gia nói có phải không?”
Y vẫn đứng im bất động như trước, giọng nói trở nên nặng nề: “Những người thấy diện mạo của bản vương đều đã chết. Vậy nương nương vẫn muốn nhìn sao?”
Lời của y vừa thốt ra làm ta giật mình, những người đã từng nhìn thấy y đều chết hết sao?
“Vậy Dao phi thì sao?” Không biết vì sao, ta không hề suy nghĩ gì mà chỉ nhớ tới Dao phi, lập tức hỏi y như vậy.
Hàn vương hừ khẽ một tiếng nói: “Nàng ta còn sống, nương nương thông minh như vậy mà không rõ sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)