Beta: Kim NC + Thỏ SN
Ta giật mình, theo phản xạ nhìn lại nơi phát ra tiếng nói.
Thấy Hàn vương đang đứng thẳng tắp dưới bóng cây hòe cao to phía trước, trên mặt vẫn là chiếc mặt nạ màu bạc, dưới ánh đèn đêm chiếu xuống, ánh sáng phát ra lại càng chói mắt.
Ta thật sự rất tò mò, lúc này sao y lại đứng ở đây?
Chẳng lẽ là chờ ta đi tới sao?
Ngước mắt nhìn kỹ lại, ta ngạc nhiên phát hiện ra Thanh Dương không bên cạnh y. Không biết tại sao, trong lòng ta hơi chấn động, mặc dù chưa từng bàn luận về vấn đề này nhưng cuối cùng ta vẫn cảm thấy, Thanh Dương phải luôn theo sát bên cạnh y một tấc cũng không rời.
Một tấc cũng không rời…
Vì sao ta lại có suy nghĩ như vậy chứ?
Hàn vương dũng mãnh thiện chiến như vậy, chẳng lẽ còn sợ một thân một mình sao?
Nhưng Hàn vương không bước đến, ta cũng không bước đi. Trong lòng chợt run lên, ta bước thẳng về phía trước, lạnh lùng nói: “Bản cung còn có việc, xin vương gia cứ tự nhiên.” Chuyện lúc xế chiều, ta vẫn còn nhớ rất rõ, y dẫn theo Thanh Dương hùng hổ chặn ta lại, còn nói ta thủ đoạn độc ác.
Cuối cùng ta không nhịn được, giận dữ nói: “Vương gia bám theo bản cung như vậy là vì sao? Chuyện xảy ra ngày hôm nay tại khu vực săn bắn ở khu rừng phía Tây trong lòng mọi người đều biết rõ, vương gia không nói, bản cung cũng sẽ không nhắc đến!” Trong lòng ta cảm thấy phẫn nộ, nhưng đối với y, trước sau gì y cũng làm cho ta có cảm giác tim loạn nhịp.
Đôi mắt sắc bén, đen thẳm như mực kia, dường như có thể hiểu rõ toàn bộ con người ta. Đối với y, ta luôn mất đi sự bình tĩnh thường ngày, dù ta lớn tiếng gào thét trước mặt y, nhưng vừa nói xong cả người ta lại run lên.
Tang Tử, Tang Tử, rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?
Hít một hơi thật sâu, bước chân ta không hề dừng lại mà vẫn bước đi rất nhanh như trước.
Hàn vương cười khẩy một tiếng, không hề để ý đến những lời ta vừa nói, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Xem ra giao tình giữa nương nương và Tấn vương cũng không tệ, nếu không vì sao Thái hậu lại muốn nương nương đi gặp y?”
Trong lòng ta lại chấn động, ngay cả ta muốn đi đâu y cũng biết rất rõ! Thậm chí còn đoán trúng tâm tư của Thái hậu khi bà muốn ta đi!
Đưa Dao phi đến hòa thân, quả nhiên là Bắc Tề đã chuẩn bị vô cùng cẩn thận, ngay từ đầu y đã đoán được Thái hậu chắc chắn sẽ để không cho Phất Diêu vào cung làm phi tử. Như vậy, khả năng duy nhất đương nhiên là ban hôn cho người khác. Còn người khác này là ai, chắc hẳn hôm nay chỉ cần nhìn thấy cảnh tượng Tấn vương bị uất ức phải bỏ đi ở Liên Thai các, người thông minh như Hàn vương, còn cần ai chỉ điểm nữa sao?
Ta không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: “Đây là chuyện của Thiên triều, không phiền đến vương gia phải tốn hơi thừa sức bận tâm!”
“Thiên triều? Hừ.” Y khẽ hừ một tiếng, nói tiếp: “Việc triều chính cho tới bây giờ đều là việc của nam nhân, sao phải để cho hạng nữ nhi như nương nương nhúng tay vào chứ?”
Ta cười nhạo nói: “Bản cung đi qua bên đó, vương gia dựa vào cái gì để nói đây là việc chính sự?”
Y khẽ giật mình, ta lại bước nhanh hơn.
Bỗng nhiên, y bước lại gần ta, trầm giọng nói: “Hôm nay ở Liên Thai các, hắn vui sướng ôm niềm vui mới, vì sao nương nương còn làm việc giúp hắn?”
Lời của y, làm cho ta chấn động mạnh.
Vui sướng ôm niềm vui mới, người y muốn nói tới tất nhiên là Dao phi.
Nhưng ta đang giúp Hạ Hầu Tử Khâm sao? Vì Thái hậu sai Tình Hòa đến bảo rằng muốn ta qua bên Tấn vương, nên ta chỉ làm theo mà không suy nghĩ nhiều, vội vàng đi ngay. Bây giờ nghe Hàn vương nhắc đến, ta mới phát hiện khi bước chân ra khỏi cửa ta cũng không hề suy nghĩ, lo lắng. Nhưng lúc này Hàn vương nói như vậy là có ý gì?
Điều y nên quan tâm không phải là người trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm sao? Cớ gì còn để ý đến chuyện của ta kia chứ?
Hạ Hầu Tử Khâm vui mừng bên duyên mới, đối với y, với Bắc Tề mà nói, không phải là chuyện tốt đẹp mỹ mãn đáng để chúc mừng sao? Ta cười khẩy một tiếng nhìn y, châm chọc nói: “Chẳng lẽ Vương gia cho rằng chỉ dựa vào một Dao phi có thể làm đảo loạn hậu cung Thiên triều sao? Bản cung nói cho vương gia biết, không có một nữ nhân nào có thể phá vỡ giang sơn của Thiên triều!”
Mặc dù ta cũng trách cứ hành động của Hạ Hầu Tử Khâm trong buổi yến tiệc hôm nay, nhưng ta vẫn tin tưởng hắn không phải người hồ đồ, không nhìn thấy lòng muông dạ thú của hoàng đế Bắc Tề!
Đôi mắt của Hàn vương chợt lóe sáng, nhưng không tức giận vì những lời ta nói, mà chỉ cười hỏi lại ta: “Đàn phi không đau lòng sao?”
Ta ngạc nhiên nhìn người trước mặt, ta nói nhiều như vậy, thế mà y lại hỏi ta một câu như vậy.
Ta đau lòng hay không đau lòng, có liên quan gì đến y?
Ta bỗng dưng tức giận, vì sao ta cảm thấy hôm nay y đến đây, đơn giản chỉ để cười nhạo ta. Nhớ lại những lời y hôm qua, ta ở trong hậu cung của Thiên triều là người được thánh sủng không suy. Vì thế, y muốn đến xem bây giờ Hạ Hầu Tử Khâm đã có Dao phi bên cạnh, một sủng phi như ta đây sẽ tức giận thế nào?
Phải như vậy không, Hàn vương?
Thu hồi lại ánh mắt giận dữ, ta biết càng nhìn chiếc mặt nạ màu bạc kia, trong lòng ta sẽ càng giận. Nhưng ta biết chiếc mặt nạ kia ta không thể nào tháo xuống được. Cho nên ta cũng sẽ không làm những chuyện vô nghĩa đó.
Ta không nói thêm lời nào, đi thẳng tới phía trước, y không chịu rời đi mà cứ đi theo ta.
Gió dường như thổi mạnh hơn lúc trước, nhưng ta không cảm thấy lạnh, chỉ làm cho người ta cảm thấy hơi choáng váng? Chẳng lẽ đúng như Triêu Thần nói, ta bị say rượu rồi.
Cũng may, ý thức của ta vô cùng tỉnh táo.
Khẽ lắc lắc đầu mấy cái, ta mới nhớ tới phía sau còn có người đi theo. Ta nghiêng mặt nhìn y, không quan tâm đến những gì y nói trước đó, chỉ nói: “Vương gia theo bản cung đi chung một đường như thế này, cũng nên có chừng có mực một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
