Edit: libraIme + Như Bình
Beta: Như Bình + Thỏ SN
Ngữ điệu của y rất lạnh lùng, đôi mắt tối sẫm như mực, trong nháy mắt mọi thứ như bị đóng băng, ta bỗng chốc thấy tim đập nhanh hơn.
Liếc nhìn về phía mũi tên đang cắm thẳng trên thân cây, lòng ta vẫn không thể bình tĩnh lại. Ta biết, mũi tên này là muốn nhắc nhở ta, đồng thời cũng mang theo cả sự uy hiếp và cảnh cáo.
Hàn vương cho rằng ta bắn một mũi tên kia về phía y, là muốn giết y.
Nhưng, ta muốn giết y lúc nào chứ? Ta thậm chí cũng không hề biết đằng sau bụi cây thấp kia lại là y.
Nàng thoáng lui về phía sau một bước, cây cung kia đã kéo căng, nữ tử nhìn thẳng vào ta, tất cả đều là vẻ thèm khát sát phạt. Ta bỗng nhớ tới mũi tên bắn vào thân cây kia, nếu một mũi tên như thế xuyên vào ngực ta, vậy ta chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ.
Ta bỗng thấy Hàn vương giơ tay lên cầm cung tên trong tay nữ tử, cười nhạo một tiếng nói: “Thanh Dương, ngươi lui ra.”
“Vương gia!” Nữ tử tên là Thanh Dương nhíu mày nhìn y, vẫn không cam lòng thu hồi cung tiễn.
“Lui ra.” Y nói một câu, lại nhìn về phía ta: “Mạng của nàng ta, nếu bản vương muốn sẽ tự mình đến lấy.”
Suy nghĩ ta hơi xoay chuyển, lời của y là có ý gì?
Đang nghĩ ngợi, thấy y cất bước đi đến trước mặt ta, ta không nén lòng được lui về phía sau nửa bước, y bỗng nhiên bước qua một bước lớn, đưa tay hung hăng siết chặt cổ tay ta, ta đau đến nhíu mày. Nghe y cười lạnh một tiếng: “Hôm nay bản vương mới biết được, lòng dạ của nương nương thật hiểm độc. Cũng khó trách, trong hậu cung Thiên triều, nương nương không dựa vào hậu thuẫn phía sau mà vẫn có thể vĩnh viễn giữ được sự sủng ái của quân vương!”
Ta giật mình nhìn nam tử trước mặt, y rốt cuộc đang nói gì?
Đôi mắt đen như mực nhìn cổ tay y đang siết chặt, y bỗng nói: “Bản vương rất hiếu kỳ, trên đôi tay trắng trẻo này của nương nương rốt cuộc đã thấm đẫm bao nhiêu máu tươi rồi?”
Máu tươi…
Ta chỉ thấy trong lòng chấn động, nhìn y với vẻ bất ngờ.
Ta nghiêm nghị hỏi: “Ngài rốt cuộc đang nói cái gì?”
Vì sao lời của y lại kỳ lạ như thế, y nói lòng dạ ta hiểm độc, nhưng vì sao dường như ta thấy những lời này lại có liên quan đến y?
Nhưng, có liên quan gì chứ?
Y cười một tiếng, buông bàn tay đang nắm tay ta, chắp tay đưa lưng về phía ta, lạnh lùng nói: “Bản vương thực sự hiếu kỳ, sự ác độc của nương nương rốt cuộc là bản tính trời sinh, hay là có ai đó dạy nương nương hiểm độc đến vậy?”
Ta ngẩn ngơ, thì thấy y đã nhanh chóng rời đi, Thanh Dương liếc nhìn ta một cái, tiến lên nhổ xuống mũi tên kia, sau đó vội vàng đuổi theo.
Ta ngơ ngác đứng, lời y vừa nói, rất kỳ lạ.
Tầm mắt ta nhìn chằm chằm vào vết tên thật sâu kia, đứng lại một lát, mới bỗng nhiên thấy lòng chấn động.
Tức thì, ta vội vàng nhìn về phía Hàn vương vừa rời đi, đã không còn thấy bóng dáng của y …
Chẳng lẽ là…
Hôm nay ở Thượng Lâm Uyển, người bắn chết Diêu Chấn Nguyên là Thanh Dương.
Vậy lúc ta quay đầu nhìn lại, thứ gì đó phản chiếu khiến ta chói mắt, chính là ánh sáng phản xạ từ chiếc mặt nạ màu bạc của Hàn vương sao?
Y nghĩ rằng, lúc ta quay đầu lại đã nhìn thấy y, vì thế y cho rằng ta bắn mũi tên kia, là muốn giết người diệt khẩu ư?
Ta như hít phải một hơi khí lạnh, cho nên lúc y nhìn thấy người bắn mũi tên kia là ta, y mới nhìn ta bằng con mắt cực kỳ tức giận. Chỉ là, tên ta dùng là tên bình thường của Vũ Lâm quân, mũi tên Thanh Dương bắn ra nhất định cũng không phải là mũi tên chuẩn bị cho những người đi săn dùng hôm nay. Nếu không, khi Hạ Hầu Tử Khâm trở lại, thần sắc hắn sẽ không như vậy. Vì thế, giải thích duy nhất, tên trên người Thanh Dương cũng là tên bình thường.
Ngón tay ta khẽ run, nàng đem theo tên của mình vào rừng làm gì?
Có thể đúng lúc giúp ta bắn chết Diêu Chấn Nguyên như vậy …
Hàn vương…
Cắn môi, ta thật nghĩ không ra. Nếu y chỉ đơn thuần muốn giúp ta, nhưng lại muốn giấu giếm. Nhớ tới lời y vừa nói, đó như lời nhắc nhở ta. Còn có mũi tên Thanh Dương bắn bên cạnh ta, y là muốn cảnh cáo ta, không được nói lung tung sao?
Vì thế y mới vội vàng rời đi, là vì y muốn tìm ta nói những lời này.
Đúng vậy, bằng không hiện tại cuộc săn bắn vẫn tiếp tục, sao y lại có thể bất ngờ xuất hiện ở đây?
Nhớ những lời Thanh Dương vừa nói lúc nãy, không giữ ta lại được, theo ý nàng là muốn giết ta. Quả thực, ở đây hiện không có một ai, cho dù nàng giết ta, cũng sẽ không có ai biết. Nhưng Hàn vương lại ngăn cản…
Đầu ta dường như ngày càng rối loạn, thở dài một tiếng, ta lắc lắc đầu, đi về phía Thu Ngọc cư.
Lúc đi vào, thấy Triêu Thần đi ra nghênh đón, ta lấy làm hoảng sợ, mở miệng hỏi: “Không phải ta bảo ngươi đến Nghi Tư uyển sao?”
Triêu Thần nhìn ta nói: “Dạ, quận chúa đang ngủ, nô tì muốn tới bẩm báo trước với nương nương, quận chúa không hề rời khỏi đó.” Triêu Thần cúi xuống, nàng lại hỏi: “Vậy nô tì có cần đi?”
Ta suy nghĩ, nói: “Không cần.” Nếu Hàn vương không hề tiến vào rừng, như vậy cũng sẽ tiện đường quay về Nghi Tư uyển một chuyến, Triêu Thần không nên đi thì tốt hơn. Ta sợ vì chuyện của ta, Hàn vương sẽ làm khó cung nữ của ta.
Nghe vậy, Triêu Thần gật đầu nhỏ tiếng trả lời: “Nương nương còn đi săn bắn sao?”
Được nàng nhắc nhở, ta mới nhớ ra việc mình đến giờ vẫn chưa thay y phục, ta liền lắc đầu nói: “Không đi nữa, giúp bản cung thay đồ.” Dứt lời, ta đi thẳng vào trong.
Triêu Thần ở phía sau vội vã bước theo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)