Beta: Thỏ SN + Như Bình
Đầu ngón tay vươn tới, tấm mặt nạ kia lại dường như quá xa xôi.
Lòng ta như do dự trong tích tắc, giống như bức mành trong phòng Tô Mộ Hàn năm đó treo lơ lửng trước mắt, không có trở ngại nhưng ta không tài nào giơ tay vén lên được.
Tựa như một dạng cấm kỵ trong lòng.
Thế nhưng đối với người đàn ông trước mặt, vì sao ta lại có cảm giác lạ lùng đến vậy.
Đáy mắt y yên lặng như nước, nhưng y lại không giơ tay lên ngăn cản ta.
Chỉ là trong tăm tối có một loại sức mạnh đang ngăn trở cánh tay ta.
Ta có chút ảo não, cắn răng, đột nhiên nhiên duỗi tay ra, nhưng lúc sắp sửa chạm đến, một bóng dáng chợt xuất hiện, vỏ kiếm nặng nề thẳng tắp để ngang trước mặt ta, người nọ lên tiếng: “Đàn phi nương nương xin dừng tay, mặt nạ của vương gia không tháo xuống được.”
Ta lấy làm kinh hãi, thấy một người ăn mặc có vẻ cứng cỏi đứng bên cạnh. Thế nhưng lại là một nữ tử!
Hàn vương cười nhạt một tiếng, xoay người nói: “Trời không còn sớm, mời nương nương về thôi.”
Ta có chút lúng túng rụt tay lại, chẳng trách y không ngăn cản, bởi vì y biết ta không tháo được mặt nạ của y. Hít nhẹ một hơi, quái lạ, vì sao ta cảm thấy thoải mái hẳn đi nhỉ? Ta xoay người, mỉm cười nói: “Vương gia làm cho bản cung thấy giống một người.”
“Giống ai?” Y thờ ơ hỏi.
Ta lắc đầu cười không đáp lại, chỉ liếc qua hai cung nữ rồi cất bước rời đi.
Chỉ là cảm giác rất giống, Hàn vương trước mặt có điểm nào giống người ốm lâu ngày đâu? Ta nhẹ khép hai mắt, nếu giọng y khàn khàn một chút, nếu lời nói của y lạnh lùng một chút, nếu y ho khan, thì đúng là rất giống, rất giống…
Ba người trở về Ngự Túc uyển, lại phát hiện Hạ Hầu Tử Khâm không ở đó. Tìm Tình Hòa hỏi, mới biết Diêu Chấn Nguyên tới, đang cùng Hạ Hầu Tử Khâm bàn bạc công việc. Diêu Chấn Nguyên là tướng quân trấn giữ hoàng thành, lần này săn bắn ở Thượng Lâm Uyển, chắc chắn y phải tới đây đóng quân trước.
Lúc Tình Hòa lui ra ngoài, ta đột nhiên gọi nàng lại, mở miệng hỏi: “Tình Hòa, ngươi có biết vì sao Hàn vương mang mặt nạ không?” Nàng nhiều năm không ở trong cung, đối với chuyện như vậy có lẽ biết phần nào.
Tình Hòa giật mình, xoay người lại nói: “Nương nương, nô tì cũng chỉ nghe nói Hàn vương có tướng nữ nhi, mặc dù dũng mãnh thiện chiến nhưng vì khuôn mặt nhu hòa không thể uy hiếp kẻ địch nên mỗi lần y ra chiến trường đều phải đeo mặt nạ. Chẳng qua là lâu ngày tạo thành thói quen.”
Vậy sao?
Nhưng Tình Hòa cũng chỉ nghe nói, như vậy vẫn không xác định được nội tình. Thảo nào khi Hạ Hầu Tử Khâm gặp y, cũng không thấy kinh ngạc lắm.
Cho người trong phòng lui ra, chờ thật lâu cũng không thấy Hạ Hầu Tử Khâm về, ta lại thấy mỏi người bèn lên giường đi ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại thấy bên cạnh vẫn trống trơn, ta không khỏi ngạc nhiên, vội đứng dậy kêu người đến.
Tình Hòa hầu ở cửa, nghe thấy ta gọi, vội tiến vào hỏi: “Nương nương có chuyện gì ạ?”
“Hoàng thượng đâu? Hôm qua người không về sao?” Hắn không quay lại thì có thể đi nơi nào? Nhớ tới Phất Diêu, ta giật mình, không phải là hắn…
Tình Hòa nói: “Hoàng thượng có về nhưng lúc đó khuya quá, sáng nay còn vội về lâm triều, thấy nương nương vẫn ngủ nên không đánh thức người. Hoàng thượng dặn nô tì, chờ nương nương thức dậy thì nói với người một tiếng.”
Hôm nay hắn còn lâm triều? Sớm tinh mơ đã phải dậy. Tình Hòa còn nói khuya hôm qua hắn mới quay lại, ta thật không biết rốt cuộc Diêu Chấn Nguyên kia cùng hắn nói chuyện gì mà có thể bàn đến trễ như vậy.
Ta thuận miệng hỏi: “Diêu phó tướng vẫn ở Thượng Lâm Uyển à?”
Tình Hòa gật đầu: “Vâng, ngày mai là mùng chín tháng ba, Diêu phó tướng muốn ở lại sắp xếp bố trí thị vệ. Lần này ở Thượng Lâm Uyển đông người, lại toàn là người thân phận tôn quý, Hoàng thượng căn dặn tuyệt đối không thể lơ là.”
Đương nhiên rồi, nếu những quý khách kia xảy ra chuyện gì thì còn đâu thể diện của Thiên triều nữa.
Ta cũng đứng lên, lúc ra ngoài không ngờ trông thấy Tấn vương, ta có chút giật mình, y tiến lên nói: “Hóa ra nương nương còn ở đây?”
Ta đáp: “Bản cung đang muốn hồi cung. Vương gia sao lại ở đây?”
Y khẽ cười nói: “Đêm nay hoàng thượng muốn mở tiệc chiêu đãi đại thần trong triều. Chắc ngày mai mới qua bên này được. Vì thế hoàng thượng sai bản vương qua đây báo cáo tình hình.” Hạ Hầu Tử Khâm hiển nhiên luôn muốn chu đáo, dù sao ở đây còn có các vị khách quý khác.
Ta gật đầu, bước lên phía trước, bỗng nhiên mở miệng: “Bản cung quên mất, Hoàng thượng nói muốn ăn bánh vừng, Vãn Lương ngươi ở lại đi. Chờ sáng sớm mai Hoàng thượng đến thì chuẩn bị ngay cho Hoàng thượng.”
“Vâng.” Vãn Lương gật đầu, dừng bước.
Triêu Thần toan mở miệng nhưng thấy ta liếc sang, vội im bặt, cùng ta đi ra ngoài.
Triêu Thần hiển nhiên cảm thấy kỳ quái, vì sao lúc trước người làm bánh vừng là nàng, ta lại muốn Vãn Lương lưu lại. À, đương nhiên là vì Tấn vương.
Hồi cung, ta đi Hi Ninh cung trước, cùng Thái hậu nói chuyện Phất Diêu. Trên mặt Thái hậu hơi lộ vẻ kinh ngạc, nhưng không nói gì.
Đêm nay, Hạ Hầu Tử Khâm bận mở tiệc chiêu đãi văn võ bá quan, mà trong cung chỉ phi tần cấp ngũ phẩm trở lên mới có tư cách đi Thượng Lâm uyển, cho nên đêm nay đều suy nghĩ xem hôm sau trang điểm như thế nào.
Còn ta sai Tường Thụy chuẩn bị một gói thuốc mê, hắn mặc dù có chút giật mình nhưng không dám mở miệng hỏi ta vì sao.
Cuối cùng đến ngày mùng chín tháng ba.
Sinh nhật Hoàng đế, thời tiết cũng thật tốt, thích hợp nhất cho việc săn bắn.
Lần này ta không thể ngồi chung ngự giá với Hạ Hầu Tử Khâm, đoàn người đi thẳng đến Thượng Lâm uyển mà không dừng lại ở Ngự túc uyển nữa. Sau ngự giá là phượng giá của Thái hậu. Sau đó là Diêu Thục phi, tiếp nữa mới đến ta.
Ta cho rằng chắc Thiên Phi sẽ không đi nhưng không ngờ nàng ta vẫn đi.
Đoàn người tới Thượng Lâm uyển thì hạ kiệu, đổi sang xe ngựa đơn giản, tiếp tục đến nơi săn bắn. Takinh ngạc phát hiện Hạ Hầu Tử Khâm đã thay trang phục trên ngự giá, bây giờ toàn thân hắn bận giáp đen có vẻ oai phong lẫm liệt hơn.
Xuyên qua bức màn trên xe ngựa nhìn về khu vực săn bắn phía xa xa có thể thấy thấp thoáng lưới sắt giăng lên. Ta mới nhớ Hạ Hầu Tử Khâm nói trong Thượng Lâm uyển còn nhiều chim ác thú dữ, vậy lúc đi vào quả thực phải chú ý mới được.
Bên ngoài khu vực săn bắn là một khoảng đất trống, ven xung quanh khoảng đất ấy dàn ra một vòng chiếu. Khách quý các nước, còn có các đại thần trong triều đều đã vào chỗ ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


