Edit: libraIme + Kim NC
Beta: Kim NC + Thỏ SN
Ngẩn ngơ đứng nhìn, cảm giác người bên cạnh đưa tay qua, cầm lấy tay ta, hàng lông mi dài rủ xuống liếc nhìn ta một cái, khẽ cười nói: “Thế nào, không phải hôm qua mẫu hậu đã nói rõ ràng với nàng rồi sao? Nàng dù sao cũng là phi tử của trẫm, có gì mà phải căng thẳng?”
Hơi giật mình nhìn hắn, bất ngờ cười nói: “Hoàng thượng cầm tay thần thiếp, thần thiếp đương nhiên sẽ không còn căng thẳng.”
Hắn khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ đưa mắt hướng về phương xa.
Ta cũng nhìn theo, đội ngũ kia còn rất xa,ánh mặt trời hôm nay rất chói, khiến ta phải nheo mắt lại. Đi trước dẫn đầu đội ngũ kia là một nam nử, chắc hẳn là Hàn vương của Bắc Tề. Ta cố gắng nhìn, muốn nhìn rõ dáng vẻ của y, nhưng không ngờ tới lá cờ to lớn kia theo chiều gió nhẹ nhàng mở bung ra, trùng hợp che khuất gò má của y…
Hơi thất vọng, sau đó lại cười, chờ tới gần, còn lo không nhìn thấy sao?
Người của Bắc Tề dường như cũng nhìn thấy đội ngũ bên này có Hoàng đế đích thânnghênh đón, tốc độ của bọn họ rõ ràng cũng nhanh hơn.
Yên lặng đứng một lúc, sau đó mới thấy đội ngũ kia đang tới gần.
Ta nhìn kỹ lại, lá cờ kia trong nháy mắt tung bay, ta ngạc nhiên nhìn thấy nam tử trên lưng ngựa.
Dáng người y mạnh mẽ đối diện thẳng với ta, trên mặt của y hé ra mặt nạ màu bạc sáng, hoàn toàn che giấu khuôn mặt kia của y, chỉ còn lại có đôi mắt đen như mực.
Y cũng nhìn thẳng về phía ta.
Không biết có phải ta bị ảo giác hay không, dù sao vẫn cảm thấlúc y nhìn ta, đáy mắt kia còn có ý cười.
Tay bị Hạ Hầu Tử Khâm nắm khẽ run lên, trái tim trong ngực dường như bị thứ gì đó chèn vào, có chút đau đớn.
Người bên cạnh không khỏi cúi đầu nhìn ta, ta vội cười, cơ thể nhích lại gần hắn, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, thần thiếp không đứng lâu được, ánh nắng mặt trời quá chói chang, chiếu thẳng xuống đỉnh đầu nên hơi choáng váng.”
Hắn nhíu mày nhìn ta, vươn tay ra đỡ lấy ta, hạ thấp giọng mắng: “Vô dụng.” Vừa mắng vừa cười, trong đôi mắt sáng ngời kia tràn ngập sự dịu dàng.
Nhìn thấy dáng vẻ hắn như vậy, trong lòng ta tự nhiên vui hẳn lên.
Đội ngũ Bắc Tề cuối cùng đã tới ngay trước mắt, Hàn vương nhảy xuống khỏi lưng ngựa, một người bên cạnh y bước lên phía trước kéo cương ngựa. Hàn vương bước nhanh đến đây, chắp tay nói với Hạ Hầu Tử Khâm: “Tham kiến Hoàng thượng.” Y lại liếc mắt nhìn về phía ta, mở miệng nói, “Tham kiến nương nương.”
Hạ Hầu Tử Khâm cười nói: “Vương gia không cần đa lễ.” Hắn nói xong, ánh mắt lại nhìn về phía sau xe ngựa của Hàn vương,Hàn vương dường như hiểu ý, quay đầu lại liếc mắt nhìn, cười nói: “Khiến cho Hoàng thượng chê cười rồi, muội muội của bản vương từ thuở nhỏ thân thể yếu kém, trên đường tới đây chẳng may bị nhiễm phong hàn, vì vậy mới không xuống tiếp kiến được. Mong Hoàng thượng lượng thứ.”
Ta cũng đưa mắt nhìn về phía chiếc xe ngựa kia, màn xe được thêu từ gấm vóc tinh xảo, nhìn qua cũng biết nhất định rất nặng. Hôm nay gió thổi cũng không nhẹ, nhưng cũng thổi xuyên qua nó được, ngay cả một góc quần áo của người con gái kia ta cũng không hề nhìn thấy. Chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy thỉnh thoảng có mấy tiếng ho khan.
Nhưng mà, thật ra ta cảm thấy quận chúa Bắc Tề này thật quá kiêu ngạo, Hoàng đế Thiên triều đích thân nghênh đón, như vậy mà nàng tacũng không thèm xuống.
Đây không phải là không nể mặt Hạ Hầu Tử Khâm sao?
Nghiêng mặt, nhìn người đàn ông bên cạnh, sắc mặt của hắn tuy hơi trầm, nhưng cũng không nổi giận, chỉ thẳng thắn nói: “Như vậy, trước tiên cứ đi vào thành đã … Trẫm và vương gia cùng nhau đi thăm Thượng Lâm Uyển,đêm nay sẽ bày tiệc nho nhỏ trước, dành để thiết đãi vương gia và quận chúa.” Dứt lời, liền kéo ta xoay người đi.
“Tạ ơn Hoàng thượng.” Phía sau truyền đến giọng nói lạnh nhạt Hàn vương.
Hít một hơi thật sâu, hắn đối với Phất Hi thật tốt, điều đó không cần nói nhiều nữa, khiến khiến ta bỗng nhiên thấy đố kị.
Do dự, ngả người tựa vào người hắn, đưa tay ôm chặt lấy cơ thể hắn. Hắn hình như hơi rung động, cúi đầu xuống nhìn ta, cơn tức giận trên trán cũng dần dần biến mất, cười hỏi: “Sao thế,còn choáng đầu à?”
Ta “Ừm” một tiếng, nhẹ nhắm hai mắt lại.
Cảm giác hắn đưa bàn tay to đến, đặt thử lên trán của ta, sau đó lại nói: “Xem ra không phải bị bệnh.”
Sao không phải bệnh chứ?
Là tâm bệnh, trong lòng hắn có bệnh, trong lòng ta cũng có bệnh.
Nghe thấy hắn lại thở dài một tiếng, ôm lấy ta, nói: “Lần này đường đi đến Thượng Lâm Uyển còn một canh giờ nữa, nếu như mệt mỏi thì trẫm ôm cho nàng ngủ một lát.”
Gật gật đầu, rúc sâu vào trong ngực của hắn. Cần phải nghỉ ngơi thật tốt, nghỉ ngơi lấyđủ tinh thần đi Thượng Lâm Uyển. Nơi đó, ta còn có rất nhiều rất nhiều việc cần phải hoàn thành.
Nhớ lại lần trước, lúc ta đi cùng với hắn đến Thượng Lâm Uyển, cũng như bây giờ hắn ôm ta, ta dễ dàng ngủ. Sau đó khi tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng của hắn đâu nữa, không biết lần này khi ta mở mắt ra, có phải cũng sẽ chỉ còn một mình ta hay không?
Trong lòng thở dài một tiếng, suy nghĩ quá nhiều, dẫn đến cả người phiền muộn.
Có điều lần này, trong lòng có quá nhiều chuyện, như thế nào cũng không ngủ được.
Sau đó lại nghĩ tới Hàn vương.
Cho tới bây giờ ta vẫn không thể ngờ được, y lại có thể đeo mặt nạ, thực sự khiến cho ta kinh ngạc. Nhưng mà, vừa rồi nhìn sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm, cũng không thấy hắn kinh ngạc, xem ra hắn đã biết trước rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


