Edit: nhutphonglin
Beta: Kim NC + Thỏ SN
Ta vẫn nằm trong ngực hắn, nhưng lúc này, ta không biết rốt cuộc mình nên nói gì, nên hỏi gì. Chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng hỗn loạn.
Ta vẫn rất muốn biết những chuyện có liên quan đến Phất Hi.
Ta không dám hỏi hắn, nhưng hiện tại khi đối diện trực tiếp với mối tình đã mất đi của hắn, mối tình của hắn cùng nàng ta, bỗng chốc ta cảm thấy mình thật nhút nhát.
Bỗng nhiên hắn cúi đầu nhìn ra, ta bị hắn nhìn đến mức tim đập nhanh hơn, ta lại nghe hắn nói: “Chuyện của trẫm với nàng ấy, không tin là một chút nàng cũng không biết.”
Đúng vậy, làm sao ta có thể không biết cơ chứ? Vào đêm giao thừa năm trước, sự việc của Thiên Lục ta chắc chắn sẽ đi thăm dò. Ta tin rằng, những người không được sủng ái, sẽ đố kỵ với Thiên Lục, các phi tần cũng sẽ âm thầm lặng lẽ tìm hiểu việc này. Bởi vì tâm tư của mọi người đều giống nhau.
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, hắn lại cười khổ một tiếng, lắc đầu nói: “Không nhắc đến nàng ấy nữa.”
“Hoàng thượng…” Ta kinh ngạc lên tiếng, đột nhiên sao lại không nhắc đến nàng ta.
Hắn buông ta xuống rồi xoay người.
“Hoàng thượng!” Ta kéo ống tay áo của hắn.
Hắn đưa mắt nhìn ta một cái, dường như hít một hơi thật sâu, mới mở miệng nói: “Nàng có biết quận chúa Bắc Tề kia là ai không?”
Trong lòng ta chấn động, sao đột nhiên hắn lại hỏi như thế?
Mở to hai mắt nhìn hắn, hắn thở dài nói: “Cũng là người của Liễu gia.”
Liễu gia… Đúng rồi, năm đó Phất Hi là tiểu thư của nhà họ Liễu.
Như vậy, là chị em của Phất Hi ư?
Ta hơi giật mình nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng bằng lòng nói cho thần thiếp biết ư?”
Hắn chán nản cười một tiếng: “Nàng muốn nghe?”
Gật đầu thật mạnh, mặc dù hắn khiến ta cảm thấy sợ, nhưng mà ta vẫn muốn biết.
Bỗng nhiên hắn xoay người đi về phía trước. Ta do dự một chút, cuối cùng nâng bước đuổi theo, giơ tay, nắm lấy tay hắn. Rõ ràng ta cảm nhận được đầu ngón tay của hắn đang run lên, nhưng lại không quay đầu lại nhìn ta.
Ta hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng không nói, vậy để thần thiếp đoán, được không?”
Bước đi dưới chân không dừng lại, hắn vẫn không nói lời nào.
Ta lại nói: “Hoàng thượng không nói lời nào, như vậy là đã chấp nhận để thần thiếp nói.” Ta yên lặng đưa mắt nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh, ánh trăng chiếu vào một bên mặt của hắn, tạo nên cảm giác rất mông lung.
Ta suy nghĩ một lát, cuối cùng mở miệng nói: “Vì quận chúa Bắc Tề kia chính là em gái của Phất Hi, cho nên Thái hậu cố ý không cho nàng ấy vào Thiên triều. Nhưng mà, Hoàng thượng lại muốn tốt cho nàng ấy, cho nên mới muốn ban hôn nàng ấy với Tấn vương.”
Nếu không, ta không nghĩ ra nguyên nhân Thái hậu làm như thế, và cả lý do khiến Hạ Hầu Tử Khâm đã làm như vậy.
Thái hậu là muốn hắn tránh xa nữ tử của nhà họ Liễu, vì thế mới vội vã muốn Tấn vương phong nàng ta làm vương phi. Mà Hạ Hầu Tử Khâm lại muốn nàng ta sống tốt, nên mới có tính toán như vậy.
Cuối cùng hắn cũng lộ vẻ xúc động, đưa mắt nhìn về phía xa xa, lạnh nhạt nói: “Đàn phi của trẫm vẫn luôn thông minh như thế.” Như vậy, ta đã đoán đúng hoàn toàn.
Chỉ nghe hắn nói tiếp: “Khi đó, nàng ấy là trưởng nữ, còn mẹ của nàng ấy là em gái của Hoàng hậu, vì thế nên được hưởng những đãi ngộ tốt nhất. Khi đó nàng ấy nói với trẫm, ở Bắc Tề, nàng ấy còn có một em gái cùng cha khác mẹ, là con gái của một thê thiếp, đương nhiên, cuối cùng cũng bị người khác lãng quên.”
Lời của hắn làm toàn thân ta run lên, em gái của Phất Hi, là con gái của thê thiếp, như hắn nói, nàng ấy cùng tương tự như ta bị người khác lãng quên, thật racũng không khó đoán ra, chẳng qua là ta kiến giải không rõ ràng mà thôi. Ta nhớ về thời thơ ấu của mình, liền cảm thấy tràn đầy cảm xúc. Không biết vì sao, đối với vị quận chúa kia, trong lòng ta lại sinh ra một chút đồng cảm.
“Tỷ muội các nàng, mặc dù quanh năm suốt tháng không gặp nhau được mấy lần, nhưng mà tình cảm lại rất tốt. Nàng ấy nói, nếu nàng ấy có được một cuộc sống hạnh phúc nhất, hy vọng có một ngày cũng có thể cho em gái của nàng ấy một cuộc sống như vậy.” Hắn cúi xuống, trầm giọng nói: “Trẫm cho rằng trẫm có thể cho nàng ấy…”
Nói được một nửa, bỗng nhiên hắn im lặng.
“Hoàng thượng…” Ta nhỏ giọng gọi hắn.
Hắn chậm rãi lắc đầu, thì thầm: “Trẫm không sao cả. Trẫm biết Hàn vương căn bản không có em gái,khi trẫm nghe nói, liền sai người điều tra. Quả nhiên chỉ là em kết nghĩa.”
Mà hắn điều tra liền phát hiện ra, em kết nghĩa của Hàn vương chính là em gái của Phất Hi.
Đột nhiên ta cảm giác rằng, tất cả những điều này có lẽ cũng không đơn giản thế, làm sao lại có việc trùng hợp như vậy?
Phất Hi được Hoàng đế Gia Thịnh phong làm công chúa và được gả đến Bắc Tề, mà em gái của nàng ấy lại là quận chúa Bắc Tề và được hòa thân với Thiên triều.
Cuối cùng ta cũng đã biết vì sao đêm đó Dụ thái phi lại bật gọi là “Liễu đại tiểu thư”. Hóa ra, ở Liễu gia còn có một nhị tiểu thư nữa.
Ta không khỏi mở miệng thăm dò: “Là ý của Liễu lão gia, hay vẫn là….” Câu nói kế tiếp ta không nói, trong lòng hắn chắc cũng hiểu.
Hắn hừ lạnh một tiếng nói: “Liễu Nguyên Sùng là dạng người trèo cao và thích xa hoa, đương nhiên ông ta cũng có một phần!”
Ta hiểu sự tức giận của hắn, năm đó Liễu lão gia đương nhiên sẽ cân nhắc lựa chọn giữa thế tử và Hoàng đế Bắc Tề, giống như lựa chọn một thứ quyền lực. Nhưng không ngờ tới, Hạ Hầu Tử Khâm lại có thể có ngày hôm nay! Vì thế, ông ta mới đỏ mắt chờ mong, muốn đem con gái nhỏ của mình tặng sang đây.
Mà tâm tư của Hoàng đế Bắc Tề kia, cũng càng ngày càng hiện rõ. Ông ta muốn kết giao với Thiên triều, cũng biết rằng tặng em gái của Phất Hi sang đây, mặc dù Hạ Hầu Tử Khâm không thích, nhưng cũng sẽ không làm mất mặt ông ta.
“Hoàng thượng.” Ta xoa ngực hắn, hắn thật sự là vô cùng tức giận.
Hắn không nhìn ta, chỉ nói: “Mẫu hậu đương nhiên cũng biết thân phận của nàng ấy, cho nên mới liều chết không đồng ý để trẫm đáp ứng việc này. Chuyện đã qua, trẫm có thể không so đo, nhưng mà lần này vì tâm nguyện của Hi nhi lúc còn sống, là có thể cho em gái nàng ấy một cuộc sống tốt! Mẫu hậu không muốn, đương nhiên, trẫm cũng không nhượng bộ!”
Đây là lần đầu tiền hắn đề cập đến tên Phất Hi trước mặt ta, trong thời khắc đó, trong lòng ta bỗng nhiên có một cơn đau nhói. Ta tự nói với chính mình, hắn không quên được, kiếp này, hắn sẽ không bao giờ quên được người kia.
Ta hâm mộ, ta đố kị, còn có hận nữa.
Hắn nói, chuyện quá khứ hắn có thể không so đo, chẳng qua chỉ là một câu nói, nhưng ta vẫn có thể biết được, quá khứ, nhất định là Thái hậu ép hắn. Sự việc khi đó ta không thể tưởng tượng được, nhưng cũng có thể tưởng tưởng ra sự đau khổ của hắn. Nếu không với bản tính của hắn, làm sao hắn có thể buông tay để Phất Hi gả đi nơi Bắc Tề xa xôi kia.
Cuối cùng ta cũng biết ngày trước Thái hậu tránh mặt không gặp hắn là vì chuyện gì.
Vẫn là vì Phất Hi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)