Beta: Thỏ SN + Kim NC
Nam tử trước mặt chấn động dừng bước, bỗng nhiên ngoái đầu lại nhìn ta. Vãn Lương nghe ta xưng hô với y như vậy, vội bò dậy, cúi đầu nói: “Nô tì đáng chết, đã đụng phải Vương gia!”
Y không nhìn Vãn Lương, vẫn nhìn thẳng vào ta. Ta đứng dậy đi đến chỗ y, y khẽ nhíu mày. Mở miệng hỏi: “Ngươi là…”
Ta ở thâm cung, tất nhiên y sẽ không nhận ra ta, nở nụ cười nhạt, nói: “Bản cung là Đàn phi.”
Trong ánh mắt của y lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng chỉ trong chớp mắt, tiếp đó y đã nói: “Thì ra là Đàn phi nương nương.” Y vẫn nhìn ta, lại nói: “Nương nương đã từng gặp bản vương sao?”
A, ta làm sao có thể đã gặp y được? Chỉ là Hạ Hầu Tử Khâm nói hai vị Vương gia giờ Mùi sẽ tiến vào Hoàng đô, cho dù là đến sớm cũng sẽ ghé qua dịch quán nghỉ ngơi, sao giờ lại đột nhiên tiến cung? Lại còn đi về phía Hi Ninh cung nữa chứ.
Y vội vã tiến cung chắc là tìm Thái hậu.
Có thể là vì chuyện săn bắn vào mùa xuân.
Chỉ vì Hạ Hầu Tử Khâm sau khi nhận được tấu chương của y vẫn không thấy phúc đáp cho y, thậm chí vẫn như thường cho bọn họ vào thành. Trong lòng y nhất định nghi ngờ, nhân khi còn sớm liền sang Hi Ninh cung xem coi Thái hậu có ý kiến gì.
Vì thế, chẳng qua ta chỉ đoán một chút.
Liền cười nói: “Bản cung chưa có vận may được gặp Vương gia, xem ra, tiếng ‘Tấn vương’ này của bản cung là đúng rồi?”
Lúc này, y mới chậm rãi xoay người lại, nặng nề nói: “Rốt cuộc là nương nương tình cờ gặp bản vương, hay là cố ý chờ ở đây để gặp bản vương?”
Khẽ động, y và Hạ Hầu Tử Khâm đúng thật là huynh đệ, hai người có sự ngờ vực mạnh mẽ hệt như nhau.
Vẻ mặt không thay đổi, ta nhìn y, hơi nghiêng người nói: “Bản cung là tình cờ đến đây, nhưng mà bản cung biết Vương gia đến Hi Ninh cung là vì chuyện gì. Không biết Vương gia có nể mặt bản cung, đến ngôi đình phía trước ngồi một lát?”
Dứt lời, ta cũng không nhìn y, xoay người đi thẳng đến ngôi đình cách đó không xa. Vãn Lương vội đuổi theo, đi bên cạnh ta.
Người phía sau do dự một lát, cuối cùng nâng bước theo.
Ngồi trong ngôi đình, Vãn Lương thức thời mở miệng: “Nô tì xin phép đi ngâm trà.” Nói xong, liền lui xuống.
Tấn vương đưa mắt nhìn ta một cái, nói: “Không biết nương nương muốn nói gì với bản vương?”
Ta mỉm cười, nhẹ nhàng phất ống tay áo, nhỏ giọng nói: “Bản cung đoán vương gia vội vã đi gặp Thái hậu là vì chuyện săn bắn vào mùa xuân.”
Con ngươi của y trở nên căng thẳng, dù sao đó cũng là tấu chương mà y thượng tấu, không nên bị ta biết được. Y lạnh lùng nói: “Bản vương cho rằng hậu cung không được tham gia vào chính sự.”
Lòng ta không khỏi muốn cười, y đang hiểu sai là Hạ Hầu Tử Khâm hoang dâm vô đạo, ngay cả tấu chương cũng cho ta xem sao? Nhìn vẻ mặt của y, ta liền nhìn ra sự bất mãn của y với Hạ Hầu Tử Khâm.
Ta lắc đầu nói: “Vương gia hiểu lầm rồi, tất nhiên bản cung biết đạo lý này. Chẳng qua chỉ là lúc bản cung đang khuyên Hoàng thượng hủy bỏ hội săn bắn vào mùa xuân, trong lúc vô tình Hoàng thượng đã tiết lộ.” Ngước mắt nhìn y, mỉm cười nói: “Bản cung vẫn luôn hiếu kỳ, người có thể nói ra câu như vậy, rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào?”
Nghe vậy vẻ tức giận trên mặt y dần dần biến mất, ta nhìn đáy mắt y lộ ra một tia kinh ngạc, mở miệng nói: “Nương nương cũng cảm thấy không phù hợp?”
Ta cười: “Nếu không bản cung dùng cái gì để khuyên Hoàng thượng hủy bỏ quyết định đã ban ra?”
Ánh mắt của y sáng ngời, sau lại cười khổ lắc đầu: “Chỉ tiếc Hoàng thượng vẫn không động lòng. Vì thế bản vương mới tiến cung trước, muốn hỏi Thái hậu một chút việc này rốt cuộc nên làm như thế nào?”
Ta nhìn thẳng vào y, nói:”Vương gia cho rằng thiên hạ này là của Hoàng thượng hay là của Thái hậu?”
Trong lúc nhất thời y giật mình, ta lại nói: “Vương gia tiến cung mà không sang gặp Hoàng thượng lại đi thẳng đến Hi Ninh cung nói việc này cho Thái hậu nghe, Vương gia muốn Thái hậu ra mặt nói với Hoàng thượng, thử hỏi trong lòng Hoàng thượng sẽ có cảm giác như thế nào?”
Hạ Hầu Tử Khâm là dạng người kiêu ngạo, nếu đúng như Thái hậu ra mặt nói, với thể diện của hắn chắc chắn sẽ không nén được giận. Thậm chí còn sẽ cho rằng Tấn vương muốn Thái hậu áp chế hắn, với tính cách của hắn, nhất định sẽ không chịu thua.
Tấn vương lại không biết rằng Hạ Hầu Tử Khâm phúc đáp y chậm trễ là có ý muốn lắng nghe y nói trực tiếp khi cả hai đối mặt với nhau.
Mặc dù tâm ý của Tấn vương khi tìm Thái hậu nói đều giống nhau, nhưng đối với Hạ Hầu Tử Khâm mà nói ý nghĩa đương nhiên lại khác biệt.
Huống hồ Tấn vương hiển nhiên cũng hiểu rõ, Hạ Hầu Tử Khâm không phải do Thái hậu sinh ra, chuyện xảy ra điều gì đó không vừa mắt không phải là không thể có. Sự việc năm đó của Phất Hi, y còn rõ ràng hơn ta.
Lúc này, Vãn Lương mới mang một ấm trà trở về. Nàng cẩn thận rót trà, dâng đến trước mặt của y. Lại đem một chén khác nhẹ nhàng đặt trước mặt ta, sau đó lại yên tĩnh đứng sang bên cạnh.
Tấn vương đột nhiên đứng lên, mở miệng nói: “Bản vương suy nghĩ không chu đáo, một câu của nương nương đánh thức người đang trong cơn mộng. Chẳng qua bản vương đến nơi này đương nhiên là nên đến Hi Ninh cung thỉnh an Thái hậu mới thỏa đáng.” Dứt lời, liền muốn đi.
Ta gọi y: “Vương gia cũng đừng nhất thời nóng lòng, trà này của bản cung mong rằng Vương gia không nên ghét bỏ.” Nói xong, ta vươn tay bưng lên đưa đến, nhìn y mỉm cười.
Y hơi run sợ, cuối cùng lại xoay người ngồi xuống, nâng chén lên hớp một ngụm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
