Sắc mặt của Vãn Lương biến đổi, vội vàng gật đầu nói: “Dạ, nô tì đi ngay.”
Xoay người lại, đưa cái lư hương trong tay giao cho Triêu Thần, ta muốn nàng mang giấu đi. Vật như vậy tuyệt đối không thể giữ lại trong Trữ Lương cung được. Bước ra bên ngoài, không hề thấy bóng dáng một cung nhân nào, chắc hẳn vừa rồi Diêu thục phi ra lệnh, muốn tất cả mọi người lui hết ra ngoài để thuận tiện giết ta. Vì thế, lúc Hạ Hầu Tử Khâm đi vào mới không có người thông báo?
Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất cũng cho ta cơ hội đổi lư hương.
Đợi Vãn Lương trở về, nhanh chóng an bài xong tất cả, ta và hai cung nữ mới ra khỏi Trữ Lương cung, lên kiệu đi thẳng về Cảnh Thái cung không hề dừng lại, lúc này ta nghĩ rằng toàn bộ hậu cung đang nhìn chăm chú vào động tĩnh của Ngọc Thanh cung? Ta cũng biết, xảy ra chuyện như vậy, không ai dám lại gần để xem.
Chắc hẳn bên trong Ngọc Thanh lúc này, ngoài Thái hậu, Hoàng thượng còn có Diêu thục phi.
Nếu Hạ Hầu Tử Khâm không muốn ta qua Ngọc Thanh cung, đương nhiên ta sẽ không qua. Ta chỉ cần ngoan ngoãn đợi ở Cảnh Thái cung, chờ hắn đến vào tối nay.
Mọi thứ yên tĩnh trở lại, ta lại nhớ tới chuyện vừa rồi hắn đỡ cho ta một chưởng.
Bên tai ta, vẫn vang vọng giọng hắn gọi ta: “A Tử” giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc như thế, còn có cả bộ dạng của hắn ra sức kéo ta về phía sau. Hạ Hầu Tử Khâm à, hành động hôm nay của hắn, thật sự khiến ta giật mình.
Hắn là hoàng đế địa vị cao quý sao lại đối với ta như vậy.
Bàn tay khẽ siết chặt chiếc khăn tay, ta hít một hơi thật sâu, vừa rồi hắn đi gấp quá, chưa kịp nói với ta bất cứ điều gì. Ta chỉ hy vọng, một chưởng kia của Diêu thục phi không quá nặng.
Nhưng nàng ta quyết tâm muốn giết ta cho nên dù thân thể gầy yếu, cũng sẽ dùng hết sức lực của mình.
Trong lòng chợt trở nên căng thẳng và rối rắm.
Cuối cùng cũng đã tới Cảnh Thái cung, lúc đi vào, thấy Phương Hàm lo lắng đứng chờ ở cửa cung. Xem ra nàng cũng đã biết tin tức kia rồi.
“Nương nương, chuyện này là thật sao?” Thấy ta đi vào, Phương Hàm thấp giọng hỏi.
Ta gật đầu nói: “Đúng vậy, Thái hậu đã tra xét và xác nhận rồi.”
Nói như vậy là để cho Phương Hàm biết, Thư quý tần lần này coi như xong rồi, chắc chắn không còn đường sống trở về.
Chỉ sợ rằng bị liên lụy còn có cả Thư gia.
Chậm rãi bước lên, ngồi xuống ghế, ta ngày càng cảm thấy đây quả nhiên là một nước cờ tuyệt diệu. Vì thế, người đó mới phái người trộm tua ngọc trong cung của ta, chỉ vì muốn giá họa cho Thư quý tần, bởi vì làm như vậy thì có ích hơn nhiều so với việc giá họa cho ta.
Triêu Thần bước lên, cúi đầu nhìn vật đang ôm trong lòng, thấp giọng hỏi ta: “Nương nương, thứ này phải xử lý như thế nào?”
“Trước tiên cứ đem vào bên trong tẩm cung của bản cung.”
“Dạ.” Triêu Thần xoay người đi vào bên trong.
Phương Hàm nghi ngờ nói: “Nương nương, đó là thứ gì?”
Ta cười nhạt nói: “Không có gì, chỉ là một cái lư hương bị hư mà thôi.”
Phương Hàm biết ta lần này trở về từ Trữ Lương cung, lại nghe thấy ta nhắc đến lư hương, bỗng nhiên giật mình, dường như không tin nổi nhìn ta. Ta chỉ khẽ cười không nói, sau đó từ từ suy nghĩ mọi chuyện…
Chuyện của Thư quý tần, lúc bắt đầu thì lan truyền sôi sùng sục trong hậu cung. Nhưng đến khi đoàn người của Hạ Hầu Tử Khâm từ Ngọc Thanh cung đi ra, thì việc này dường như bị chìm xuống ngay lập tức, không ai dám nhắc tới.
Có điều ta không cần hỏi cũng đã đoán đúng kết quả.
Nghe nói Hạ Hầu Tử Khâm đưa Diêu thục phi trở về Trữ Lương cung, nhưng không ở lại lâu mà đi ngay. Ta biết việc này một khi đã được xác định, người của Diêu gia nhất định sẽ vào cung, hắn còn phải ứng phó với Diêu Chấn Nguyên.
Ta ăn trưa qua loa, nằm nghỉ ngơi một chút, quay đầu ra ngoài nói: “Người đâu, chuẩn bị kiệu cho bản cung.”
Phương Hàm hơi ngạc nhiên bước vào cửa, nhỏ giọng hỏi: “Nương nương, lúc này người muốn đi đâu?”
Ta biết Phương Hàm nghi ngờ điều gì, Hạ Hầu Tử Khâm nhất định không quan tâm tới ta, bất kể là Trữ Lương cung của Diêu thục phi hay là Ngọc Thanh cung của Thư quý tần lúc này đều không phải là nơi thích hợp để ta đi. Chuyện này đương nhiên ta biết.
Ta đứng lên, nhàn nhạt mở miệng: “Bản cung đi Hi Ninh cung.”
Ta vô ý làm đổ lư hương, chuyện này sớm muộn gì cũng bị bại lộ, chi bằng ta chủ động đi nhận tội trước.
Ta chỉ mang theo một mình Vãn Lương, nói nàng mang theo cái lư hương bị bể kia bước lên kiệu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
