Beta: Kim NC + Thỏ SN
“Đang suy nghĩ gì vậy?”
Ta còn đang thất thần, đã nghe giọng hắn nhàn nhạt hỏi ta. Vội vàng hoàn hồn, xấu hổ cười: “Không có gì, thần thiếp chỉ đang nghĩ, Hoàng thượng bị thương không nói cho Thái hậu biết, có thực sự ổn không?”
Hắn hừ khẽ một tiếng, nhẹ giọng nói: “Trẫm biết, mẫu hậu luôn không thích nàng. Việc này nếu để cho mẫu hậu biết, mẫu hậu lại phạt nàng, như vậy vết thương này của trẫm chẳng phải uổng phí rồi sao?”
Ta cười nói: “Hóa ra Hoàng thượng đang tính toán để làm ăn không bị lỗ vốn.”
Hắn ngước mắt nhìn ta, bỗng nhiên khẽ nhíu mày. Ta hoảng sợ, tưởng trong người hắn không thoải mái, vội hỏi: “Hoàng thượng cảm thấy khó chịu sao?”
Hắn vẫn nhìn ta chằm chằm, bỗng nhiên đưa tay qua, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta, trầm giọng nói: “Mặt của nàng làm sao vậy?”
Mặt ta?
Theo bản năng ta đưa tay lên xoa xoa hai má, mới nhớ lúc chiều đi qua Hi Ninh cung lãnh trọn một cái tát thẳng tay của Thái hậu. Lúc đó ta chỉ cảm thấy đau rát một bên má, nhưng không ngờ tới bây giờ vẫn còn để lại dấu vết?
Thảo nào, lúc ta ra khỏi Hiên các, Vãn Lương nhìn ta hỏi có sao không.
“Ai đánh nàng?” Hắn ngồi dậy nhìn thẳng vào ta hỏi.
Thoáng ngẫm nghĩ một chút rồi ngước mắt nhìn hắn, ta nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng nghĩ sao, còn có ai dám đánh thần thiếp?” Nhìn vào ánh mắt hắn, ta cúi đầu khẽ cười một tiếng, lại cầm tay hắn, nhỏ giọng nói, “Thực ra chỉ cần Hoàng thượng bình an khỏe mạnh, ai tát thần thiếpcũng không quan trọng. Nếu như có thể, một chưởng kia của Thục phi nương nương, thần thiếp cũng không muốn Hoàng thượng đỡ thay cho thần thiếp.”
Dù sao Diêu thục phi muốn giết ta, Hạ Hầu Tử Khâm cũng đã tận mắt nhìn thấy, giờ chẳng qua là một cái tát khiến nàng ta mang thêm tiếng ác mà thôi, cũng chẳng phải là chuyện đáng nói. Một tát này, sao lớn bằng tội nàng ta muốn giết ta. Cứ để cho chuyện này chìm xuống đi. Ta cũng biết, hắn sẽ không hỏi lại.
Đáy mắt yên lặng của hắn cuối cùng cũng khẽ lay động, nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng nói: “Nàng là phi tử của trẫm, nếu ngay cả người con gái của mình mà trẫm còn không bảo vệ được, thì trẫm trị vì giang sơn vạn dặm này như thế nào?”
Ta khẽ cười hỏi hắn: “Vậy rốt cuộc Hoàng thượng muốn giang sơn hay là muốn mỹ nhân?”
Sắc mặt của hắn trầm xuống, kéo ta ôm vào trong lòng, nghiến răng nói: “Cả hai.”
Cả hai, thật là bá đạo.
Nhưng, đây mới thực sự là tính cách của hắn – Hạ Hầu Tử Khâm.
Một lát sau, nghe thấy tiếng của Vãn Lương từ bên ngoài truyền vào: “Nương nương, thuốc của người được rồi ạ.”
Ta nói: “Mang vào đây.”
Ta cúi đầu thổi chén thuốc, thuận miệng nói: “Không phải Hoàng thượng nói thần thiếp không nên là người như vậy sao? Vì thế thần thiếp mở lòng từ bi, lại gọi nàng ta trở về. Nô tì này quả nhiên là muốn bị phạt, phạt một lần mới có thể học khôn ra được. Bây giờ nàng ta làm việc rất cẩn thận, thần thiếp ngày càng cảm thấy để cho nàng ta ra bên ngoài một lần là chính xác.” Ta vừa nói vừa đưa muỗng thuốc tới bên môi hắn.
Hắn liếc nhìn ta, nhưng cũng không nói nữa, chỉ cúi đầu uống muỗng thuốc ta đưa tới.
Thấy hắn nhíu chặt chân mày, vừa mới nuốt xuống đã mở miệng than: “Đắng quá!”
“Chẳng lẽ Hoàng thượng không nghe nói thuốc đắng dã tật sao?” Ta buồn cười nhìn hắn, cũng không phải là con nít mà còn sợ uống thuốc.
Hắn trừng mắt nhìn ta, không vui nói: “Trẫm không muốn uống.”
“Hoàng thượng…” Thấy hắn thuận thế nằm xuống, nhắm mắt lại, ta lắc đầu cười nói, “Người không uống thuốc vết thương làm sao mau lành được?”
Một lát sau, mới nghe hắn nói: “Nàng phải đút cho trẫm uống.”
Ta giật mình nhìn chén thuốc trong tay, không phải ta đang đút cho hắn sao? Nhìn về phía hắn một lần nữa, hắn vẫn không chịu mở mắt, trong lòng ta khẽ lay động, thì ra hắn lại còn mang tâm tư như thế nữa chứ.
Ta ngửa đầu, tự mình uống một ngụm thuốc rồi cúi người xuống.
Hắn giật mình mở choàng mắt nhìn ta. A, không phải hắn muốn đút thuốc bằng miệng sao? Sao lại giật mình như vậy chứ?
Trong đôi mắt hắn tràn đầy sự hài lòng và đắc ý.
Nuốt xuống ngụm thuốc cuối cùng, hắn tiện tay cầm chén thuốc để sang một bên, khẽ cười kéo ta qua, đầu lưỡi tùy ý lướt vào trong miệng ta. Ta chỉ cảm thấy hai má nóng bừng lên, hắn như thế này… Có chỗ nào giống như muốn ta đút cho hắn uống thuốc đâu?
Tim ta bỗng nhiên đập nhanh hơn, cảm thấy hắn bây giờ có chút khác thường, hắn vừa đưa tay ôm lấy ta, vừa nghiêng người đè cả người ta xuống giường. Ta đang hoảng sợ, hắn lại đột nhiên ngã người xuống, cả người hắn chạm thật mạnh vào người của ta.
“Hoàng thượng!” Ta hoảng sợ gọi hắn.
Chỉ nghe hắn khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, ta mới nhớ tới trên người hắn đang có thương tích, làm sao có thể dùng sức lực mạnh như vậy để kéo ta chứ?
Ta đẩy hắn ra, nhíu mày hỏi: “Người không sao chứ?”
Hắn liếc nhìn ta, sắc mặt hơi xấu hổ, nhắm mắt lại nói: “Trẫm giận.”
Ta chợt giật mình, đột nhiên lại giận, vì chuyện gì nữa đây?
Ta nhìn hắn thật kỹ, nhưng vẫn không nhìn ra được điều gì. Một lát sau, mới thấy hắn đưa tay xoa xoa ngực, xoay người sang nhìn ta. Ta bị hắn nhìn cảm thấy hơi hoảng hốt, hắn đã đưa tay qua, nâng cằm của ta lên, bình thản nói: “Trẫm muốn biết nơi hậu cung này, nàng có đủ năng lực để bảo vệ bản thân không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
