Lúc này, mấy người phụ nữ đi cùng với mụ kia cũng xúm lại. Bọn họ đào được chẳng bao nhiêu rau dại, mà toàn là loại bình thường, đâu có giống La Lê, cứ bên dưới rau dại bình thường kiểu gì cũng giấu rau dại năng lượng.
Cũng phải thôi, họ làm gì có khả năng cảm ứng được rau dại năng lượng như La Lê — mặc dù với La Lê, việc tìm rau dại năng lượng chỉ là tiện tay trong lúc lùng Thảo Sâm. Đám người này tìm rau năng lượng hoàn toàn dựa vào hên xui, đào trúng thì ăn, không trúng thì chịu.
Mấy người phụ nữ vây quanh, La Lê ngồi trên xe lăn phút chốc trông có vẻ yếu thế đến đáng thương.
Trong đó, một người liếc nhìn La Lê, giọng điệu chua ngoa cất lên: "Này, hôm qua chẳng phải cô được một anh lính hộ tống đi đào rau dại sao? Thế nào, hôm nay bị bỏ rơi rồi à?"
La Lê liếc nhìn mụ ta một cái, đầu óc chẳng có chút ấn tượng nào, chắc là kẻ qua đường hôm qua nhìn thấy cô đi cùng Quý Dã. Cô lờ đi, chuyển hướng sang người phụ nữ lúc nãy đang khom lưng định nhổ cây rau dại trên đất, hỏi thẳng: "Bà chắc chắn là muốn cướp cây rau này chứ?"
Mụ kia đắc ý lườm La Lê một cái: "Cướp cái gì mà cướp? Cây rau này vốn dĩ là của tôi mà!"
Nói xong, mụ ta liền nhổ cây rau nhét ngay vào túi.
Những người đi cùng thấy đồng bọn đã thu được chiến lợi phẩm, cũng không buồn lãng phí thời gian ở lại đây, liền tản ra tìm những chỗ có vẻ hứa hẹn để tiếp tục đào.
Còn La Lê thì sao...
Cô điềm nhiên nhìn mụ kia hí hửng nhích thêm vài bước, tiếp tục vạch bụi cỏ tìm rau dại. La Lê theo sát ngay sau, rồi nhanh như chớp "khóa mục tiêu" vào cây rau dại gần mụ ta nhất — Đào!
Lưỡi xẻng của La Lê cắm phập xuống rễ cây, cô quay đầu nhìn người phụ nữ đang đứng cách đó đúng nửa bước, thản nhiên nói: "Thấy chưa, tôi chạm vào nó trước nhé."
Nói đoạn, mặc cho mụ ta trừng mắt nhìn chằm chằm, cô ung dung nhổ cây rau lên. Nhổ xong cũng không bỏ đi, mà cứ đứng đó nhìn mụ ta chằm chằm.
Mụ kia trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Mụ lùi lại một bước, chiếc xe lăn của La Lê liền nhích theo một bước, duy trì một khoảng cách không đổi giữa hai người một cách hoàn hảo.
Mụ ta hậm hực lườm La Lê, bỗng nhiên tăng tốc chạy ra xa khoảng năm sáu mét, sau đó ngoái đầu lại ——
Giọng nói của La Lê đã vang lên ngay bên tai mụ: "Bà đang tìm tôi đấy à?"
Mụ ta giật thót quay đầu, thấy La Lê đang ngồi chễm chệ trên xe lăn ngay bên cạnh, nở một nụ cười "nham hiểm" hỏi: "Bà chạy đi đâu thế? Đừng nói là bà nghĩ mình chạy nhanh hơn cái xe lăn của tôi đấy nhé?"
La Lê: Rõ ràng là mình cười tươi như hoa mà.
Mụ kia tức đến xì khói lỗ tai, chĩa thẳng cái xẻng vào mặt La Lê: "Cô... cô muốn gì hả?!"
La Lê giơ hai tay làm tư thế hạ nhiệt: "Bớt nóng, bớt nóng, tôi đâu có làm gì bà. Chỉ là thấy hai ta có duyên, muốn tới gần làm quen chút thôi mà."
Vừa dứt lời, La Lê bất ngờ cúi xuống, hớn hở đào lên một cây rau dại năng lượng vừa mới chớm cấp 1: "Hi hi, hên quá đi mất!"
Mụ kia: ... Mày hên cái con khỉ gì mà hi hi...
Mụ ta dán chặt ánh mắt rực lửa vào cây rau dại năng lượng, cảm giác như tim đang rỉ máu. Rõ ràng là mụ tới đó trước mà! Cái con tàn phế đáng ghét này đang trắng trợn cướp tiền từ trong túi mụ!
Giận quá mất khôn, mụ ta thình lình vung xẻng, nhào thẳng về phía La Lê.
Vèo! Chiếc xe lăn của La Lê dịch chuyển sang một bên.
Mụ kia đang lao tới không phanh kịp, ngã nhào, úp mặt xuống bụi cỏ.
La Lê kêu lên một tiếng "á" thật giả trân, rồi bắt đầu tru tréo: "Bà dám hành hung tôi hả?! Không được, tôi phải gọi người, đội trưởng của tôi là Đại Hồn sư đấy, cả hai đồng đội cũng là Đại Hồn sư nữa. Tôi gọi hết bọn họ tới đây, chứ không thì hôm nay cái mạng này của tôi e là khó giữ!
Tôi phải kêu đội trưởng ra làm chủ cho tôi, tôi sẽ kiện bà tội cố ý gây thương tích! Tôi phải tống bà vào ngục Tinh Tế mới hả dạ!"
Vừa lu loa, La Lê vừa làm bộ bấm nút gọi trên đồng hồ.
Mụ kia ngã đau điếng, còn chưa kịp bò dậy đã nghe La Lê lôi cả một dàn Đại Hồn sư không thể đắc tội ra dọa. Cơn giận tức thì bay biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Mụ nghiến răng nén đau, lồm cồm bò dậy, vồ lấy tay La Lê định giật cái đồng hồ: "Không được! Cô không được gọi cho ai hết!"
Chiếc xe lăn lại lướt đi một lần nữa. La Lê lấy tay che đồng hồ, dõng dạc nói: "Tôi đã bảo là bà định hành hung tôi mà! Tôi quay phim lại hết rồi nhé, chứng cứ rành rành ra đây này!"
Mụ kia còn chưa kịp mở miệng, một vài người đứng xem náo nhiệt xung quanh đã nhao nhao lên tiếng hùa theo: "Đúng rồi! Kiện mụ ta đi! Cho mụ bóc lịch mọt gông đi!" Nói xong còn cười ha hả, đúng kiểu xem kịch không chê chuyện lớn.
Ngay lúc đó, đồng bọn của mụ kia cũng vội vã lao tới. Hai người xúm lại ghì chặt lấy mụ đang có biểu cảm giận dữ đến méo mó, không cho mụ nhúc nhích hay hé nửa lời. Một người khác thì đứng chắn trước mũi xe lăn của La Lê, vơ vội một nắm rau dại nhét vào cái xô nhỏ của cô, cười lấp liếm: "Xin lỗi, xin lỗi cô nhiều, bạn tôi sai rồi. Chuyện cũng chỉ vì một gốc rau dại thôi mà, làm rùm beng lên thì có đáng đâu. Em gái à, người nhà em đang ở đâu thế? Để chị đẩy xe đưa em về chỗ người nhà nhé."
Nói đoạn, chị ta liền nắm lấy tay cầm xe lăn, đẩy La Lê đi về phía xa.
La Lê cũng chẳng thèm kháng cự, cứ thế để chị ta đẩy đi. Tuy nhiên, trước khi đi khuất, cô không quên ngoái đầu lại, nhìn thẳng vào mụ đàn bà đang tả tơi, lấm lem bùn đất xen lẫn những cọng cỏ nát, gằn từng chữ không phát ra tiếng: "Bà... giỏi... thì... cướp... nữa... đi!"
Ha ha ha ha ha...
Trút được cục tức, La Lê cười thành tiếng lanh lảnh. Sau đó, cô hất đầu về phía người phụ nữ đang đẩy xe, chiếc xe lăn lập tức tăng tốc, bỏ lại mụ ta phía sau, phóng vút đi về một hướng khác...
Đào rau dại nào, đào rau dại, tiện tay đào luôn củ Thảo Sâm, Mặc Ngọc Tử rớt hết vào trong bát của ta đi nào...
La Lê vừa ngâm nga, vừa thoăn thoắt đào được hết viên Sâm Ngọc này đến viên Sâm Ngọc khác.
Tiếc thay, thu hoạch xịn nhất của cô cũng chỉ là loại mười năm tuổi.
La Lê phóng tầm mắt ra vùng hoang dã xa xa. Đó là những khu vực mà các chiến sĩ chưa kịp dọn dẹp, rà soát. Cô có linh cảm rằng, ở đó ẩn chứa những viên Sâm Ngọc phẩm chất tốt hơn nhiều.
Muốn đi quá đi mất.
La Lê liền gửi một tin nhắn cho Quý Dã: "Có đồ ngon, tới nhanh."
Gửi tin xong, La Lê thong thả đào rau dại, vừa làm vừa chờ đợi.
Ngay khoảnh khắc Quý Dã đọc được tin nhắn, trong não anh tự động lập trình một phương trình: Đồ ngon = Sâm Ngọc!
Hồn phách Quý Dã như muốn bay bổng lên chín tầng mây. Anh cầm xiên cá nhảy phốc lên bờ, vừa gào: "Tôi đi xem La Lê thế nào đây", vừa vắt chân lên cổ chạy thục mạng.
Lâu Trấn nhìn bóng lưng Quý Dã chạy như ma đuổi, có chút khó hiểu quay sang hỏi Ngô Tích: "Sao thế nhỉ? La Lê xảy ra chuyện gì à?"
Ngô Tích lắc đầu quầy quậy: "Ai mà biết được."
Kỳ thực, anh thừa biết lý do, nhưng anh ngu gì mà khai.
Điều duy nhất có thể khiến Quý Dã phấn khích đến vậy, mười mươi là La Lê lại tóm được Sâm Ngọc chứ còn gì nữa. Nếu La Lê mà hú anh một tiếng, đảm bảo anh cũng sẽ phóng đi với tốc độ bàn thờ.
Hành động của Quý Dã càng củng cố niềm tin vững chắc của Lý Pháp và Ngô Tích về năng lực dò tìm Sâm Ngọc siêu phàm của La Lê.
Quý Dã nhìn theo hướng ngón tay La Lê, cảm giác như có ai đó dội gáo nước lạnh buốt từ đầu xuống chân. Anh nhìn La Lê với vẻ thất vọng tràn trề: "Cô đùa tôi đấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)