La Lê lắc đầu kiên quyết: "Không còn nữa đâu, khu này tôi cày nát rồi, muốn tìm thêm thì phải đi xa hơn."
Quý Dã vừa nghe xong liền xì hơi như quả bóng xì, thở dài: "Bên đó chưa có ai khai hoang, độ nguy hiểm cao ngất ngưởng, bọn mình không vác xác qua đó được đâu." Nói rồi, anh tiện tay nhổ một bụi rau dại gần đó quăng vào cái xô nhỏ của La Lê.
"Vậy à? Thế bọn họ đã đánh giá mức độ nguy hiểm cơ bản của khu vực đó chưa?"
Quý Dã gật gù: "Làm rồi... Theo hệ thống phân loại dị thú và thực vật đột biến, thì nó nằm ở mức nguy hiểm cấp 5."
La Lê nghe xong liền bật cười khúc khích: "Nói vậy là bên đó không có dị thú cấp 6 đúng không?"
Quý Dã lại gật đầu. Đúng là trong quá trình đánh giá sơ bộ từ xa, bọn họ chưa phát hiện ra dấu vết của dị thú cấp 6 nào, nhưng ai dám chắc là không có con nào đang ẩn nấp chứ.
La Lê bỗng đổi giọng, dùng cái tông điệu ngọt ngào như đang dụ trẻ con ăn kẹo, nói: "Nếu tôi bảo bên đó rất có khả năng giấu những viên Sâm Ngọc trăm năm tuổi, anh có muốn qua đó liều một phen không?"
"Cái gì?!"
Quý Dã trợn tròn mắt nhìn La Lê đăm đăm: "Cô nói thật đấy à?"
"Ờ thì... cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng khả năng đó là rất lớn." Vừa nói, La Lê vừa lôi ra một viên Sâm Ngọc chìa trước mặt Quý Dã: "Anh xem thử đi."
"Sâm Ngọc mười năm tuổi!" Quý Dã buột miệng thốt lên, nhưng rồi anh vội vàng bịt miệng mình lại.
Đồ vật này được mệnh danh là báu vật có khả năng phục hồi gần như toàn bộ hồn lực cho một Đại Hồn sư — dĩ nhiên là chỉ áp dụng với những Đại Hồn sư từ cấp 5 trở xuống. Dù không thể phục hồi 100%, nhưng ít nhất cũng phải được hơn phân nửa. Còn đối với những Đại Hồn sư cấp 6, những kẻ sở hữu lượng hồn lực khổng lồ và bí ẩn, thì hiệu quả có lẽ phải xem xét lại.
Nhưng đối với Quý Dã, chỉ cần nuốt trọn viên này là hồn lực của anh sẽ hồi phục hơn một nửa. Cặp với lượng hồn lực đã hồi phục trước đó nhờ ăn đống cá tôm cấp 3, chắc chắn hồn lực của anh sẽ được lấp đầy.
Mà đây mới chỉ là Sâm Ngọc mười năm tuổi thôi nhé! Nếu là loại trăm năm tuổi thì sao?
Nhĩ hơi thở của Quý Dã bắt đầu trở nên nặng nề.
La Lê bỗng chuyển chủ đề, nói: "Thực ra chúng ta cũng không cần phải đi sâu vào khu vực chưa khai hoang đâu. Cứ men theo ranh giới của khu an toàn mới lập này đi một vòng, biết đâu lại vớ bở được gì thì sao. Ít nhất thì mấy loại rau dại chứa năng lượng bên đó chắc chắn ngon lành cành đào hơn hẳn mấy thứ nhặt được ở đây.
Thế nên, tôi sẽ đưa viên Sâm Ngọc này cho anh. Sau khi anh hồi phục hồn lực, chúng ta đi dạo một vòng quanh ranh giới khu vực đó nhé, anh thấy sao?"
Nghe vậy, Quý Dã giật ngay lấy viên Sâm Ngọc, tròn mắt hỏi: "Cô... cô cho tôi thật à?"
La Lê: ...
Cô vừa mới gật đầu một cái, Quý Dã đã nuốt ực viên Sâm Ngọc xuống bụng.
Ừ thì, Sâm Ngọc có thể luyện hóa và hấp thụ trực tiếp như ăn linh đan vậy, cách này còn giúp bảo toàn tối đa dược tính, tránh bị hao hụt.
Còn chuyện đem luyện hóa thành linh nhũ ấy à...
Thực chất chỉ là để phục vụ cho những người có sức mạnh cùi bắp thôi. Người không có hồn lực thì làm sao mà tự luyện hóa Sâm Ngọc được, mà hồn lực yếu kém thì quá trình đó cũng vô cùng gian nan. Hơn nữa, sau khi chuyển hóa thành linh nhũ, người ta có thể chia nhỏ ra uống dần, tránh tình trạng "bổ quá hóa cuồng".
Mặc dù năng lượng của linh nhũ nổi tiếng là dịu êm, nhưng hiền đến mấy mà xơi quá liều thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện lớn.
Với thực lực Đại Hồn sư của Quý Dã, việc luyện hóa viên Sâm Ngọc mười năm tuổi chỉ diễn ra trong chớp mắt. La Lê đợi một chốc cho anh ta hấp thụ hoàn toàn xong xuôi, rồi hai người trao nhau ánh mắt ý nhị, bắt đầu men theo hướng khu vực chưa khai hoang mà tiến bước.
Càng đi xa đám đông, không gian xung quanh càng trở nên tĩnh mịch. La Lê ngồi trên xe lăn bay là là mặt đất nên chẳng phát ra tiếng động nào đáng kể. Quý Dã tuy đã cố đi nhẹ nhàng hết mức, nhưng những âm thanh sột soạt ma sát cực nhỏ vẫn không thể giấu nổi trong không gian vắng lặng này.
La Lê khẽ lườm Quý Dã một cái, thì thầm: "Anh đi lại rầm rầm thế hả."
Quý Dã thở dài cái thượt. Vốn dĩ anh định tiết kiệm chút hồn lực, nhưng tình hình này thì e là không được rồi. Anh bèn phóng hồn lực ra ngoài, tạo thành một lớp màn chắn bao bọc lấy cơ thể, triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng động cọ xát của quần áo và cây cỏ.
Khi đến ranh giới giữa hai khu vực, cả hai dừng bước. Quý Dã hỏi khẽ: "Quanh đây có thấy viên Sâm Ngọc nào không?"
La Lê đáp lời: "Để tôi dò thử xem sao." Nói rồi, cô nhắm nghiền mắt lại.
Quý Dã: ...
Chỉ trong nháy mắt, La Lê mở mắt ra, nhìn đăm đăm vào một bụi cây phía trước, thì thào không ra tiếng: "Đằng kia có một củ."
Cả hai nhanh chóng tiến sát đến bụi cây. La Lê chỉ vào một cây mầm mọc dưới tán một thân cây nhỏ hơn, ra hiệu: "Đào cây này lên."
Đào cây mầm á? Quý Dã gãi đầu khó hiểu. Việc này thì có liên quan quái gì đến Sâm Ngọc cơ chứ? Nhìn cái cây này xem, nó chỉ là một mầm cây bụi lề đường bình thường, loại mọc đầy rẫy ngoài tự nhiên, chẳng có lấy một xu giá trị.
"Ra là vậy!"
Lưỡi xẻng cắm phập xuống đất, cái mầm cây bị bật gốc, kéo theo luôn cả củ Thảo Sâm béo mập nằm giấu mình giữa những cái rễ tua tủa.
Tất nhiên, củ Thảo Sâm không phải tâm điểm, thứ khiến người ta sáng mắt lên là viên Sâm Ngọc to cỡ hạt đậu Hà Lan dính lủng lẳng ở phần rễ.
Quý Dã tóm ngay lấy nó, kinh ngạc thốt lên: "Má ơi, viên này phải cỡ 20 năm tuổi chứ chẳng chơi!" Ngay cả hình dáng của nó cũng bự hơn hẳn viên mười năm tuổi lúc trước.
Những viên Sâm Ngọc dưới mười năm tuổi tuy hiếm nhưng không phải là không thể mua được, nếu chịu khó bỏ tiền ra thì vẫn có thể lùng ra. Do vậy, Quý Dã khá rành rẽ trong việc phân biệt độ tuổi của loại này. Tuy nhiên, đối với những viên trên mười năm tuổi thì anh đành chịu thua, kinh nghiệm thẩm định gần như bằng không.
Ngược lại, La Lê lại cực kỳ lão luyện trong việc thẩm định những viên Sâm Ngọc trên 50 năm tuổi. Về phần viên này, cô cũng không dám khẳng định chính xác, nhưng dự đoán chắc khoảng từ 15 đến 20 năm.
Tính đến hiện tại, đây là viên Sâm Ngọc "lão làng" nhất mà La Lê tìm được. Cô chẳng suy nghĩ nhiều, nhìn thẳng vào Quý Dã và ra lệnh: "Nhanh lên, luyện hóa nó thành linh nhũ cho tôi, để tôi nếm thử xem mùi vị ra sao."
Quý Dã, người vừa định cẩn thận cất viên ngọc vào túi làm kỷ vật gia truyền: ...
Tình huống này... có chút ngượng ngùng thật đấy.
Cứ như bị bắt quả tang làm chuyện vụng trộm vì thiếu kinh nghiệm thực chiến vậy.
Thấy Quý Dã cứ đực mặt ra cầm viên Sâm Ngọc, La Lê khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
Quý Dã đưa viên Sâm Ngọc sát lại gần La Lê, ngập ngừng hỏi: "Cô chắc chắn muốn đem nó làm linh nhũ để uống á? Không định cất đi làm của để dành à?"
Nghe câu đó, La Lê lườm Quý Dã bằng ánh mắt y như đang nhìn một kẻ thiểu năng: "Anh nói mớ gì thế? Đồ xịn thì đương nhiên phải chui vào bụng đầu tiên rồi, có thế mới tốt cho bản thân mình chứ. Cất đi làm của để dành á? Nó có tự đẻ ra thêm được viên nào không? Rốt cuộc rồi cũng vào bụng cả thôi!"
"Chết tiệt!" Quý Dã phải công nhận triết lý của La Lê quá sức thuyết phục, anh chỉ còn biết thốt lên hai từ đó để thể hiện sự bái phục sát đất của mình.
Anh nhanh chóng luyện hóa viên Sâm Ngọc, cho linh nhũ vào túi giữ tươi rồi đưa cho La Lê. Vừa nhâm nhi, La Lê vừa chỉ tay về một hướng khác: "Chỗ kia có thêm củ nữa kìa, qua đó đi."
Quý Dã theo bước La Lê. Chỗ đó cách chỗ vừa đào chỉ cỡ dăm sáu mét. Gần như vậy mà có tới hai củ Thảo Sâm á?
Mà củ vừa đào được tuổi thọ cũng đâu có phải hạng xoàng.
Mặc dù trong lòng đầy hoài nghi, nhưng đôi tay cầm xẻng của Quý Dã vẫn rất ngoan ngoãn thực hiện nhiệm vụ.
Một nhát xẻng cắm xuống, lại thêm một viên Sâm Ngọc tròn lẳn, kích cỡ chẳng hề thua kém viên trước. Quý Dã vui mừng đến độ suýt ngất, trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc đến tột độ xen lẫn với vẻ mừng rỡ đến méo mó.
Sau đó, Quý Dã cứ lẽo đẽo theo La Lê, chốc chốc lại dừng chân dọc theo ranh giới của khu vực chưa khai hoang. Chiếc xẻng trên tay anh hoạt động không ngừng nghỉ. Mỗi nhát xẻng là một viên Sâm Ngọc, và toàn bộ đều dao động từ 10 đến 20 năm tuổi.
Khi đào được thêm một viên khoảng 20 năm tuổi, vẻ mặt Quý Dã lúc này đã hoàn toàn chuyển sang trạng thái "đơ như cây cơ" khi nhìn La Lê. Sự kinh ngạc của anh hoàn toàn là thật, không có lấy nửa điểm diễn xuất.
Phải biết rằng Sâm Ngọc khó tìm đến mức nào! Sự thật này đã được cả tinh tế công nhận rồi cơ mà!
Thế mà cô lại cứ đào hết viên này đến viên khác, dễ dàng như thu hoạch hoa màu ngoài đồng vậy...
Đến giờ phút này, trong mắt Quý Dã, La Lê đã được nâng lên tầm thần thánh!
Anh cố nhịn nhưng rốt cuộc không thể nín nổi, buột miệng hỏi: "Rốt cuộc cô làm cách nào mà tìm được Thảo Sâm thế? Có phải do cô từng là Thiên Hồn sư nên mới có khả năng đó không? Hay là vị Thiên Hồn sư nào cũng có năng lực bá đạo như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)