Khi Lâu Trấn bước đến cửa lều, Quý Dã vừa vặn từ bên trong mở cửa bước ra.
Vừa chỉnh đốn lại bộ trang phục tác chiến, Quý Dã vừa hất cằm hỏi: "Cơn gió nào đưa cậu tới đây thế?"
Lâu Trấn cười đáp: "Sang ngó nghiêng các cậu một chút ấy mà", đoạn lách người bước vào trong lều.
Bên trong, Lý Pháp và Ngô Tích cũng đang trong trạng thái ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài.
Trong đầu Lâu Trấn chợt lóe lên một suy nghĩ, anh ta nửa đùa nửa thật trêu chọc: "Nhìn cái mặt ai cũng phờ phạc buồn ngủ thế kia, tối qua rủ nhau đi ăn trộm đấy à?"
Cả ba người Lý Pháp đều chọn cách làm lơ, chẳng buồn hé răng đáp lại. Lâu Trấn cũng biết ý, không hỏi gặng thêm. Tối qua bọn họ không quay về căn cứ, Lâu Trấn đã đánh hơi thấy có mùi bất thường rồi, nên sáng sớm nay mới chạy sang đây thám thính. Y như rằng, nhìn ba cái bản mặt kia là đủ biết đêm qua lại trúng quả đậm rồi.
Lâu Trấn cũng chẳng thèm đoán già đoán non xem bọn họ vớ được món hời gì, mà vô thẳng vấn đề: "Thu hoạch hôm qua khá phết, hôm nay anh em mình lại quẩy một trận tưng bừng nữa nhé?"
Câu hỏi vừa dứt, nhóm Lý Pháp chưa kịp ừ hử gì thì từ bên ngoài đã vọng vào vô số âm thanh huyên náo, ồn ào. Vừa mở cửa lều nhìn ra, chao ôi!
Từ gần đến xa, trải dài từ bờ sông lên tận bãi cỏ hoang, toàn là người với người, đông đúc nhung nhúc, thậm chí còn đông gấp mấy lần hôm qua. Mới sáng bảnh mắt ra mà cái khu vực này đã bị lấp kín không còn lấy một chỗ trống.
Cũng may là nhóm Lý Pháp đã khôn ngoan dựng sẵn lều cắm chốt từ hôm qua, chứ nếu không, sáng nay đến cái vạt đất để đặt chân e là cũng bị thiên hạ cướp mất.
La Lê nhìn đám đông hỗn loạn bên ngoài. Bọn họ hò hét, tranh giành nhau từng tấc đất hoang, từng đoạn bờ sông, thỉnh thoảng lại xảy ra vài màn xô xát ầm ĩ. Cô thì chỉ việc chống cằm xem kịch vui, nhưng ba người Lý Pháp, Quý Dã và Ngô Tích thì lại cau có, nhíu mày khó chịu.
Quý Dã quay sang hỏi thẳng Lâu Trấn: "Chuyện này là sao đây? Sao hôm nay người nhà ở căn cứ lại kéo ra đông như trẩy hội thế này?"
Lâu Trấn bật cười: "Còn chẳng phải là do mẻ tôm cá các cậu chuyển về hôm qua sao. Cứ thử nghĩ xem, các cậu mới ra quân có một ngày mà đã chở về cả một xe tải thủy sản, ai nhìn vào mà chẳng đỏ mắt ghen tị?
Chắc mẩm chỗ này cá tôm cứ như lá rụng mùa thu, rớt đầy đường tha hồ nhặt, nên hôm nay ai rảnh rỗi cũng xách giỏ theo hết. Đám đông các cậu thấy trước mắt chỉ là phần dạo đầu thôi, lát nữa sẽ có cả đám Luyện Dược sư, Luyện Khí sư vác xác đến đây hôi của cho xem.
Cũng chả có gì lạ. Nguyên liệu cấp 1, cấp 2 thì họ có thể chê, vì nhà ăn căn cứ lúc nào cũng nấu sẵn, chỉ cần bỏ ít điểm công trạng ra là xơi no bụng. Nhưng nguyên liệu cấp 3 thì có đốt đuốc tìm đỏ mắt cũng chẳng mua được. Giờ biết ở đây có hàng xịn, đương nhiên là họ phải nhào tới rồi."
Chẳng nói đâu xa, ví dụ như anh đây, hôm qua trúng quả đậm, hôm nay chẳng phải cũng lẽo đẽo mò đến đây sao.
Trong lúc Lâu Trấn thao thao bất tuyệt, La Lê đảo mắt nhìn một vòng. Càng lúc người đổ về càng đông, khu vực bờ sông giờ đã chật cứng người. Khoảng cách địa bàn giữa các đội cũng vì thế mà bị o ép, thu hẹp lại đáng kể.
Ngay trên đoạn sông vốn thuộc "lãnh địa" của nhóm bọn họ, lúc này cũng có vài người quen đang sải bước tiến lại gần. Một anh lính trong nhóm đó còn giơ tay chào hỏi bọn họ.
La Lê quay sang nhìn thì thấy Quý Dã và những người khác cũng gật đầu chào lại.
Cô hiểu rồi, lại là người quen.
La Lê thản nhiên vung vẩy chiếc xẻng nhỏ xíu trên tay, đáp tỉnh bơ: "Thôi, tôi lại quay về sự nghiệp đào rau dại đây."
Lâu Trấn nghe vậy thì chẳng mảy may để tâm, vì ngoài bãi đất hoang kia, lực lượng đào rau dại vốn đã đông như quân Nguyên, đa phần là phụ nữ và trẻ em. Với hoàn cảnh tàn tật của La Lê, việc cô đi theo nhóm người đó cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.
Nhưng ba người Quý Dã thì lại có những suy tính khác. Tuy nhiên, khi lướt nhìn Lâu Trấn rồi lại nhìn ra bãi đất hoang chật ních bóng dáng phụ nữ và trẻ em, chen chúc nhau nhung nhúc, bọn họ quyết định dập tắt ngay cái ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Với cái tình cảnh người người nhà nhà hì hục cày xới mặt đất như thế này, Thảo Sâm có gan to bằng trời cũng phải độn thổ chuồn thẳng. Vậy nên, có lẽ La Lê thực sự chỉ định đi đào rau dại mà thôi.
La Lê mang tâm trạng phơi phới điều khiển xe lăn rời đi, rà rà một lúc thì cô dừng lại ngay tại một tọa độ đã ghim trong não. Vị trí này vẫn nằm gọn trong khu vực bờ sông thuộc quyền kiểm soát của nhóm cô.
Cô thong thả khom người xuống, giả vờ như đang lúi húi đào bới thứ gì đó trong bụi cỏ rậm rạp. Nhờ đám cỏ dại che chắn khuất tầm nhìn, chẳng một ai biết được thực chất cô đang lôi thứ gì lên từ lòng đất.
Làm xong việc, cô vươn vai đứng thẳng dậy, rồi điều khiển xe lăn đi lòng vòng trên bãi cỏ một cách ngẫu nhiên, không theo bất cứ một quy luật nào.
Mãi đến khi lùng sục kỹ càng từng ngóc ngách trong đám cỏ dại thuộc khu vực đóng quân của nhóm mình, thi thoảng cúi xuống nhét thêm vài cọng rau dại vào chiếc xô nhỏ, La Lê mới đủng đỉnh rời xa Quý Dã và những người khác, thẳng tiến về phía bãi đất hoang bao la phía trước.
Về phần Quý Dã và đồng đội, dĩ nhiên là họ không có ý định bắt tay hợp tác cùng Lâu Trấn. Họ cứ thành thật làm nhiệm vụ bắt cá trên phần lãnh thổ của mình. Mặc dù bị từ chối khéo, Lâu Trấn vẫn lỳ lợm không chịu đi, cứ quanh quẩn ở đó với cái ý đồ muốn gia nhập đội hình săn cá một cách lộ liễu.
Đến bãi đất hoang xa tít tắp, La Lê không hề bon chen vào đám đông. Cô chọn một góc vắng vẻ, chốc chốc lại khom người cẩn thận vạch các bụi cỏ tìm kiếm.
Thật ra thì ai cũng làm thế cả. Bởi vì những cây rau dại mọc lộ thiên, đập ngay vào mắt thì đã bị thiên hạ nhổ sạch sành sanh từ đời thuở nào rồi. Giờ những người đi đào rau dại đều phải căng mắt tìm những mầm cây mọc khuất lấp, lẩn trốn kỹ lưỡng dưới những tán cỏ um tùm.
Mà cũng đúng thôi, cái đội quân đào rau dại này toàn là những người không có sức chiến đấu hay kỹ năng gì nổi trội.
Dọc theo bờ sông, vô số những căn lều đủ mọi màu sắc đã được dựng lên. Trong số đó có không ít lều trại được trang hoàng lộng lẫy, sặc sỡ, toát lên phong cách "quý tộc dã ngoại". Nhìn lướt qua cái gu cắm trại phô trương ấy, La Lê đoán ngay mười mươi chủ nhân của chúng không phải Luyện Dược sư thì cũng là Luyện Khí sư.
Vì sao cô biết ư? Bởi vì hồi xưa, cái đám Luyện Dược sư và Luyện Khí sư do gia tộc La gia bồi dưỡng, mỗi lần đi thực địa cũng bày vẽ y chang cái kiểu này.
Phương châm của họ luôn là: Muốn cho ra đời cực phẩm thì môi trường làm việc cũng phải chuẩn cực phẩm!
La Lê nhẹ nhàng cúi người, khẽ vén lớp cỏ dại phủ sát mặt đất lên, để lộ ra những chiếc lá mỏng manh đang run rẩy lập cập, cứ như thể củ Thảo Sâm bên dưới đang chực chờ cơ hội để độn thổ tẩu thoát. Hơi thở của La Lê vẫn đều đặn không chút biến đổi, nhưng tay cô lại tung ra một nhát xẻng dứt khoát, nhanh, gọn, chính xác vô cùng — mũi xẻng xé toạc lớp đất cứng, cắm phập xuống gốc cây.
Cô có thể tóm gọn Thảo Sâm mà không đánh động đến nó, hoàn toàn là nhờ vào kinh nghiệm dày dặn đúc kết từ những ngày tháng đi săn Sâm Linh Châu trước đây.
Đúng là người có kinh nghiệm từng trải bao giờ cũng làm việc hiệu quả hơn hẳn.
Đây là một củ Thảo Sâm cỡ 10 năm tuổi, đồng nghĩa với việc mặc dù phần rễ không lớn hơn bao nhiêu nhưng nó lại chứa một viên Sâm Ngọc 10 năm tuổi "hàng real".
Nhẹ nhàng ngắt viên Sâm Ngọc, La Lê cẩn thận vùi củ Thảo Sâm về lại lòng đất.
Xong xuôi, cô tiếp tục vừa điều khiển xe lăn, vừa tập trung cảm nhận vị trí của những củ Thảo Sâm khác. Vì bãi đất hoang lúc này quá đông đúc và ồn ào, vị trí của Thảo Sâm cũng liên tục dịch chuyển. Có thể vị trí này vừa hiện ra dưới chân, nhưng ngay tắp lự đã biến mất tăm. Vì thế, chiến thuật của La Lê là: cảm ứng được chỗ nào, lập tức đào luôn chỗ đó. Đào xong một củ, lại tiếp tục "quét radar" tìm củ mới.
Có lẽ vì những củ Thảo Sâm này tuổi đời còn non nớt, chưa từng đi đâu xa, nên dẫu có hoảng loạn chạy trốn tán loạn thì chúng cũng chỉ quẩn quanh trong một khu vực nhất định. Cứ như bầy thỏ bị nhốt trong hang, nhảy chồm chồm hoảng sợ thì cuối cùng cũng vẫn chỉ luẩn quẩn ở trong cái hang đó mà thôi.
Chỉ cần chúng không chuồn đi xa, La Lê dư sức từ tốn thu thập từng con một.
La Lê gom các viên Sâm Ngọc 10 năm tuổi vào một góc riêng, phân loại hàng dưới 5 năm tuổi để một bên và loại trên 5 năm tuổi đặt ở bên còn lại.
Bên cạnh việc săn Sâm Ngọc, La Lê vẫn nhổ rau dại, cả loại bình thường lẫn loại chứa năng lượng. Tuy nhiên, việc đào rau dại đối với cô lại tốn sức hơn nhiều so với việc săn Thảo Sâm. Bởi vì rễ của chúng rất bám đất, đặc biệt là loại rau dại năng lượng, bộ rễ của nó vừa to vừa chắc, bám chặt sâu dưới lòng đất để hút chất dinh dưỡng.
Mỗi nhát xẻng cắm xuống chỉ đủ cắt đứt một phần rễ nhỏ, thường phải hì hục đào thêm vài nhát nữa mới bứng được cả cây lên.
Trong lúc La Lê vừa nhét gọn một viên Sâm Ngọc vào túi và tiện tay vung xẻng định xúc luôn một cây rau dại bình thường nằm cách đó không xa, thì bất thình lình, một chiếc xẻng đồ chơi y chang của cô phóng tới, chặn đứng cây rau dại lại.
La Lê ngẩng đầu lên thì thấy một người phụ nữ lạ hoắc đang khom người, lấy thân che chắn cho cái cây, lớn tiếng tuyên bố: "Luật rừng ở đây là ai đụng vào trước thì của người đó!"
La Lê thu xẻng lại, ngồi thẳng người lên, giọng điệu bình thản: "Nhưng tôi thấy nó trước."
Người phụ nữ kia lập tức lên giọng: "Nhưng xẻng của tôi chạm vào nó trước!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
