Trình Chu nhìn Trần Hổ, âm thầm nghĩ: Trần Hổ đây là xem tiểu thuyết quá nhiều cho nên lậm rồi. Ba mươi năm, đời người đâu được mấy lần ba mươi năm! Ba mươi năm sau, bọn họ cũng đã hơn 50 tuổi. Đến lúc đó, mặc dù công thành danh toại, lại có thể thế nào? Thời gian không chờ đợi một ai cả!
Trình Chu uống một ngụm rượu, chỉ cảm thấy trong lồng ngực có một ngọn lửa đang bốc cháy lên, muốn giàu có phải mạo hiểm! Muốn phát tài, chỉ có thể đánh cuộc một phen.
Ăn xong đồ nướng, Trình Chu liền trở về phòng trọ.
Trình Chu đi được nửa đường thì nhìn thấy sao băng rơi xuống đất, còn chưa kịp phản ứng, đã bị một chùm tia sáng xuyên qua thân thể. Sau đó, hắn liền phát hiện mình đang ở trong một cánh rừng già trên núi.
Lúc ấy, Trình Chu rất mơ hồ, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Nhưng sau đó, hắn liền nghe thấy một trận tiếng tru của dã thú, đó là tiếng kêu của một con dã thú có chút giống lợn rừng, lúc này nó đang vọt về phía hắn.
Con dã thú này chỉ khác lợn rừng ở chỗ, trên đầu mọc ra hai cái sừng giống dê, nhìn còn dữ tợn hơn cả lợn rừng.
Trình Chu bị dọa sợ, liền cất bước chạy trốn. Đường núi gập ghềnh, lúc Trình Chu cảm thấy mình sắp bị lợn rừng tông cho bại liệt thì đột nhiên quay trở lại trên đường về nhà.
Trình Chu đứng trên đường lớn, nhớ lại cảnh tượng trước đó nhìn thấy, còn tưởng rằng mình quá mệt mỏi, cho nên mới bị ảo giác.
Chờ đến khi trở lại phòng trọ, Trình Chu mới phát hiện quần áo và giày của mình đều dơ, trên người còn dính lá cây.
Trực giác nói cho Trình Chu biết, hẳn đã gặp được chuyện thần quái. Qua hai ngày, vừa vặn được nghĩ phép, Trình Chu không kìm được lòng hiếu kỳ liền nhớ lại chuyện tối hôm đó trải qua, trong lòng bất giác xuất hiện ý niệm muốn tới dị giới lần nữa. Kết quả, trên người hắn đột nhiên toả ra một luồng ánh sáng, sau đó đã bị cuốn vào trong khu rừng lần trước nhìn thấy.
Lần này, Trình Chu cũng không có nhìn thấy con lợn rừng có sừng kia, chỉ nhìn thấy phân của lợn rừng có sừng.
Trong lúc Trình Chu đang thăm dò rừng cây, đột nhiên có một con rắn năm màu từ trên cây rớt xuống. Trình Chu lập tức mặc niệm muốn trở về phòng trọ, cũng may là đã về được phòng trọ thành công.
Đã qua tám ngày kể từ lần thám hiểm trước đó, trong tám ngày này, Trình Chu vẫn luôn do dự có nên tiếp tục thám hiểm dị giới hay không, nhưng vẫn luôn không thể hạ quyết tâm được.
Sau khi trải qua hai lần đến dị giới, cũng đã chứng minh một điều, hiện tại thân thể của hắn có thể tiến vào một thế giới kỳ lạ, thế giới kia tràn ngập cơ duyên, cũng tràn ngập nguy hiểm.
Trình Chu không có một chút hiểu biết nào về thế giới kia, lỡ như chết ở một thế giới không biết, không khỏi cũng quá oan uổng rồi.
Mấy ngày nay, Trình Chu vẫn luôn do dự có nên tiếp tục an phận làm một người bình thường hay là đánh cược một phen, xem thử có cơ hội nào để xoay người không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


