Nếu công việc vẫn còn thuận lợi, có lẽ Trình Chu sẽ không hạ quyết tâm nhanh như vậy. Nhưng hiện tại công việc đã mất, Trình Chu cảm thấy đây là trời cao muốn nhắc nhở hắn, gan lớn thì chết no, nhát gan thì chết đói, đời này của hắn chú định không thể bình thường như người ta, một là công thành danh toại, hai là chết tha hương.
Hôm nay, Trình Chu mặc một bộ quần áo dã ngoại thám hiểm, mang theo dùi cui điện và một cây dao quân sự, sau đó trong lòng mặc niệm muốn đến dị giới.
Ngay sau đó, trong phòng trọ liền xuất hiện một vầng ánh sáng màu xanh lá, Trình Chu đi xuyên qua vầng ánh sáng màu xanh lá kia, sau đó lại lần nữa xuất hiện ở trong rừng.
Trình Chu cũng phát hiện ra, lần trước hắn biến mất ở đâu, lần kế tiếp sẽ xuất hiện ở chỗ đó.
May mắn là lần này đi vào rừng cây, không có nhìn thấy lợn rừng, cũng không nhìn thấy rắn năm màu.
Sợ bị rắn cắn, trước khi Trình Chu tới đây, đã cố ý rải lên người rất nhiều bột Hùng Hoàng. Tuy không biết bột Hùng Hoàng ở thế giới hiện đại có công dụng với rắn ở thế giới này không, nhưng rải lên người một ít cũng khiến trong lòng yên tâm hơn.
Trình Chu ở đi lại trong núi, đây đã là lần thứ ba hắn đi vào thế giới thần kỳ này. So với hai lần trước, lần này đã có chuẩn bị tâm lý, tâm trạng của Trình Chu cũng bình tĩnh hơn hai lần trước rất nhiều.
Lần này cũng coi như là lần đầu tiên Trình Chu chính thức thăm dò dị giới, Trình Chu vừa có chút căng thẳng lại vừa có chút hưng phấn.
Ở trong núi đi hơn một giờ, Trình Chu liên tục phát hiện rất nhiều dấu chân. Lúc này Trình Chu mới ý thức được, thế giới này cũng tồn tại dân cư.
Đột nhiên vang lên một trận tiếng tru của dã thú, còn có một chuỗi ngôn ngữ dị giới nghe không hiểu truyền vào tai Trình Chu.
Trình Chu đi theo âm thanh, liền nhìn thấy mấy người ăn mặc áo vải tang, mang giày rơm đang giằng co với một con dã thú thật lớn.
Con dã thú đang giằng co với mấy người dân bản xứ rất quen mắt, chính là con lợn rừng có sừng lần trước Trình Chu gặp được.
Lợn rừng có sừng vừa nhìn thấy Trình Chu, liền bỏ qua mấy người dân bản xứ, lập tức vọt tới chỗ Trình Chu.
Trình Chu mở dùi cui điện, đánh về phía lợn rừng có sừng, một phút sau, lợn rừng liền run rẩy ngã xuống đất.
Cây dùi cui điện mà Trình Chu mua kỳ thật là hàng cấm, tốn của Trình Chu 800 tệ. Người bán nói, cây dùi cui điện này có thể ở trong vòng mười giây, giật điện chết một con voi. Mà hiện tại lại mất khoảng một phút, mới có thể giật điện chết một con lợn rừng, không biết là do người bán nói quá khoa trương hay là do lợn rừng da dày thịt béo đến mức hơn cả voi.
Một phút này, đối với Trình Chu mà nói là rất lâu. May mắn là sau một phút, lợn rừng đã ngã xuống đất, không còn biết gì.
Mấy người dân địa phương nhìn thấy lợn rừng bị điện giật hôn mê, đều sôi nổi quỳ xuống, trong miệng huyên thuyên nói gì đó. Đáng tiếc, Trình Chu một chữ cũng nghe không hiểu.
Trình Chu nhìn mấy người dân bản xứ trước mặt, âm thầm thở dài, ngôn ngữ không thông, thật sự là một vấn đề lớn. Nếu không, hiện tại đã có thể dò hỏi một chút tình hình của thế giới này, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Mấy người dân bản xứ nhìn lợn rừng, ánh mắt có chút tham lam, nhưng khi nhìn thấy cây dùi cui điện trong tay Trình Chu, lại có chút kính sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)