Trần Hổ ngẩng đầu lên nhìn Trình Chu, lộ ra vẻ mặt bất mãn nói: “Sao cậu không an ủi tôi câu nào vậy?”
Trình Chu bình tĩnh vừa uống rượu vừa nói: “Tôi cũng không có xe, không có nhà, hiện tại còn thất nghiệp. Dựa theo tiêu chuẩn của bạn gái cậu, tôi cũng là một tên vô dụng, thay vì an ủi cậu, không bằng tự an ủi chính mình!”
Trần Hổ vô cùng buồn bực nhìn Trình Chu, vẻ mặt rầu rĩ nói: "Cậu và tôi không giống nhau!”
“Chỗ nào không giống nhau?”
Trần Hổ nhìn mặt Trình Chu, chua lè nói: “Tuy rằng cậu không có xe, không có nhà, nhưng cậu có mặt! Tiểu Chu, cậu lớn lên đẹp như vậy, chỉ cần cậu chịu, xe sẽ có, nhà cũng sẽ có.”
Trình Chu lắc đầu, cười khổ nói: “Có thể đừng nói đến chuyện này được không.”
Trình Chu lớn lên rất đẹp trai, thành tích học tập cũng tốt, từ khi bắt đầu học tiểu học, Trình Chu thỉnh thoảng sẽ phát hiện thư tình trong cặp.
Lần này Trình Chu mất việc, kỳ thật cũng có liên quan đến phụ nữ. Chuyện là cậu em vợ của ông chủ Trình Chu vẫn luôn thích một nữ nhân viên trong công ty, vẫn luôn theo trước theo sau xum xoe. Nhưng cô gái kia lại không có hứng thú với người nọ, đem Trình Chu ra làm tấm chắn, nói là rất thích Trình Chu. Cũng từ đó, cậu em vợ của ông chủ Trình Chu liền coi hắn như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, mắng Trình Chu là tiểu bạch kiểm, mỗi ngày đi làm đều gây khó dễ cho Trình Chu.
(Tiểu bạch kiểm: ngoài nghĩa là người con trai hiền, nhu nhược quá mức, công tử bột thì còn có nghĩa là trai bao.)
Trần Hổ lau nước mắt, cầm lấy một que nướng lên ăn: “Tiểu Chu! Cậu thật sự không định tìm một người để yêu đương sao?”
Trình Chu lắc đầu nói: “Đối với phụ nữ mà nói, người như tôi chỉ thích hợp yêu đương, không thích hợp để kết hôn. Với lại, yêu đương quá tốn tiền.”
Hiện tại cặp đôi hẹn hò, Lễ Tình Nhân phải tặng hoa, ít nhất cũng tốn hơn một ngàn, tiêu phí kiểu này, hắn chịu không nổi.
Sau khi nói xong, không biết Trần Hổ nghĩ tới chuyện gì, lại gào khóc: “Trước đó không lâu, tôi ăn mặc cần kiệm suốt mấy tháng, mới đủ tiền mua dây chuyền cho cô ấy! Sợi dây chuyền kia tiêu mất của tôi hơn nửa tháng lương, nếu tôi biết cô ấy đòi chia tay, không bằng lấy số tiền đó ăn cho sướng miệng.”
Trình Chu: “...”
Một tháng lương của Trần Hổ chỉ có bảy ngàn, đối với sinh viên mới tốt nghiệp mà nói, cũng không tính thấp. Nhưng mà, sau khi trừ tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn và tình phí, một tháng cũng không còn lại bao nhiêu.
Trần Hổ khóc một hồi, có lẽ cảm thấy quá mất mặt, liền ngẩng đầu lên xoa xoa nước mắt, che giấu một chút quẫn bách rồi nói: “Thôi, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo, ông đây nhất định sẽ phát đạt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


