Bên trong một quán rượu tối tăm, có hai thanh niên đang ngồi uống rượu nói chuyện phiếm.
Trần Hổ vỗ vai Trình Chu an ủi: “Tiểu Chu, cậu đừng có nhụt chí, nơi này không giữ cậu, sẽ có chỗ khác giữ cậu, cậu giỏi như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày thành công.”
Trình Chu nghe xong chỉ cười, không có đáp lại.
Sau khi tốt nghiệp, Trình Chu cũng bước vào xã hội giống như bao sinh viên mới tốt nghiệp khác. Từ khi học tiểu học, Trình Chu vẫn luôn là học sinh nằm trong lớp chuyên, ngay cả khi học đại học cũng là đại học nổi tiếng. Nhưng khi bước vào xã hội, Trình Chu mới biết được, xã hội này vô cùng tàn khốc với người trẻ tuổi.
Ra ngoài xã hội rồi mới biết, Thạc sĩ đi đầy đường, sinh viên chính quy như hắn không bằng cẩu!
Vì muốn giảm bớt gánh nặng trong nhà, Trình Chu cũng không có tiếp tục học nghiên cứu, sau khi tốt nghiệp đại học liền trực tiếp đi làm. Tuy thành tích ở đại học không tệ, nhưng khi bước vào môi trường làm việc, thành tích này cũng không tính là gì.
Từ khi ra trường tới nay, Trình Chu đã làm ở 5 công ty, nhưng đều bởi vì các loại vấn đề phải từ chức. Hôm nay, Trình Chu mới vừa xin từ chức ở công ty thứ 5. Kỳ thật, Trình Chu vẫn là rất thích công việc này, nhưng cậu em vợ của ông chủ cứ gây khó dễ cho hắn, cho nên Trình Chu chỉ có thể chọn từ chức.
Trần Hổ hỏi: “Tiểu Chu! Cậu không suy xét đến chuyện đổi tên sao?”
“Đổi tên?”
Trần Hổ gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng vậy! Tôi thấy cậu liên tục mất việc, chính là do tên của cậu không tốt. Chúng ta phải lăn lộn giữa một biển người mênh mông, với cái tên Tiểu Chu này (Chu ở đây trong hán việt nghĩa là thuyền nhỏ) sao cậu có thể đứng vững giữa biển người được, ít nhất phải là một con thuyền lớn mới được!”
Khoé miệng Trình Chu giựt giựt một chút rồi nói: “Nếu nói như vậy, không lẽ tôi phải sửa lại thành Trình Thuyền à.”
Trình Thuyền, đi thuyền, tên này nghe vào tai có phải hơi kỳ quái không?
Không biết có phải Trần Hổ đã say rồi không, chỉ thấy cậu ta lại rung đùi đắc ý nói: “Thuyền vẫn chưa đủ, muốn ở trong biển người mênh mông sừng sững không ngã, tốt nhất là một con thuyền có thể chém gió chặt sóng như tàu chiến mới được!”
Trình Chu trợn trắng mắt thầm nghĩ: Nếu theo lời cậu ta, mình phải sửa tên thành Trình Hạm à, Trình Hạm, chiến hạm, tên này cũng quá sến rồi!
Trần Hổ có chút mơ màng nói: “Tiểu Chu! Kế tiếp, cậu có tính toán gì không?”
Trình Chu lắc đầu nói: “Không biết nữa, đi bước nào tính bước đó thôi.”
Trình Chu uống rượu, tâm trạng cũng không có không vui, nếu đổi lại là hơn mười ngày trước, có lẽ hắn sẽ rất rầu rĩ. Nhưng hiện tại, sự chú ý của Trình Chu không nằm ở chuyện mất việc. Chuyện này phải nói đến không lâu trước đây, trên người Trình Chu đột nhiên có thêm một bí mật lớn. Trực giác nói cho Trình Chu biết, bí mật này có thể làm điên đảo cuộc đời hắn, thậm chí còn có thể làm điên đảo toàn bộ thế giớ. Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn do dự có nên liều một lần không, mà hiện tại hắn cũng đã hạ quyết tâm.
Trình Chu cũng không có phản ứng gì, tiếp tục “Ồ” một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)