Hương Đào học ít, tính tình ngây ngô, đầu óc cũng không được lanh lợi. Sau này nghĩ lại, Hạ Mỹ Linh mới thấy ân hận. Hồi đó, con bé thi trượt cấp hai, cô lại nghĩ con gái học tới đó là đủ rồi. Nhà thì khó khăn, cô cũng không cố gắng cho nó đi học tiếp. Giờ mới thấy, học nhiều đầu óc sẽ sáng sủa hơn, như thế thì Hương Đào đã không bị Hồ Hạo dụ dỗ.
Thấy mẹ nhìn mình bằng ánh mắt là lạ, Hương Đào sờ lên mặt: “Sao vậy mẹ? Trên mặt con có dính gì à?”
Hạ Mỹ Linh đưa tay lau khoé mắt đã hơi ươn ướt, nhẹ nhàng vuốt má con bé. Dù bị nắng làm sạm da, nhưng đường nét khuôn mặt Hương Đào rất xinh xắn, chỉ là ở quê, con gái ít khi được trắng trẻo như thành phố.
“Không sao đâu, Hương Đào. Mẹ nhìn con thấy vui thôi.”
Con bé cười khúc khích như một bông hoa đang nở rộ: “Chắc là mẹ đói rồi, để con đi nấu cơm nha!”
Hạ Mỹ Linh kéo tay con lại, dịu dàng nói: “Chờ đã, mình ra chuồng heo xem lũ heo con thế nào nhé.”
Trong chuồng có nuôi hai con heo, mua về hồi tháng Ba. Một trong hai con là do chính Hương Đào chăm bẵm từng ngày, từ việc đi cắt cỏ cho ăn đến dọn dẹp chuồng trại. Hạ Mỹ Linh biết con gái mình đã có tình cảm với con vật này, nhưng giờ họ sắp phải lên thành phố, bắt buộc phải bán con heo này.
Khi Hạ Mỹ Linh đề cập đến chuyện bán heo, Hương Đào tròn xoe đôi mắt hạnh, ngơ ngác hỏi lại: “Vì sao vậy mẹ? Con heo này mới được hơn một trăm ký mà!”
“Chị dâu con thai yếu, mẹ phải bán heo lấy tiền mua thuốc cho nó.”
Hạ Mỹ Linh cố tình giấu chuyện cả nhà sắp chuyển đi. Con bé này tính tình thật thà, nếu lỡ miệng nói ra thì hỏng hết.
Hương Đào quay sang nhìn con heo do mình đích thân nuôi lớn, trong đôi mắt long lanh nước. Giọng con bé nghẹn lại: “Nếu chị dâu bệnh, thì mình bán heo lấy tiền chữa cho chị cũng được.”
Hạ Mỹ Linh thầm thở dài trong lòng. Cô cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải lấy lý do thai yếu của con dâu để gom tiền. Không thì tự nhiên bán heo, bán thóc, biết ăn nói sao với người ta. Cô không ngại mang tiếng, nhưng phải giữ thể diện cho con cái. Giờ dù có gom góp bằng cách nào, cũng phải có lý do đường hoàng.
Huống hồ, họ sắp lên thành phố, trong người không thể không có tiền. Hơn nữa, cô cũng không muốn để lại heo hay thóc gạo gì cho vợ chồng ông bà Lâm.
Hạ Mỹ Linh liền sai Đại Xuyên sang làng bên gọi đồ tể. Đến chiều muộn, người ta đã tới nơi.
Ông Lâm tức đến phát run, tay chỉ thẳng vào mặt Hạ Mỹ Linh, chưa kịp mắng đã ho sù sụ, nghẹn đến mức không thở nổi.
“Con mẹ nó, mày thử nữa xem, tao liều chết với mày!” Bà Lâm gào lên, rồi lao thẳng về phía Hạ Mỹ Linh như muốn tông ngã cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
