Nhưng Hạ Mỹ Linh nhanh chân tránh sang một bên, khiến bà ta nhào luôn xuống đất, ngã sõng soài, đau đớn kêu oai oái.
Ông Lâm ôm ngực, run rẩy chỉ vào Hạ Mỹ Linh, giận đến mức giọng lạc cả đi: “Mày lấy tư cách gì mà dám bán đất? Mày là cái thá gì mà dám đem đất của nhà họ Lâm bán đi hả?!”
“Đất thì tôi không bán, tôi chỉ bán lúa tôi tự trồng.” Giọng Hạ Mỹ Linh không chút nhún nhường. “Từ ngày tôi về làm dâu, ông với bà có bước chân ra đồng bao giờ? Hơn chục mẫu ruộng đều do một tay tôi cày cấy. Mấy năm nay hai người ăn uống không thiếu thứ gì, coi như lấy thóc trả tiền thuê đất đi. Bây giờ con dâu tôi cần tiền dưỡng thai, không bán lúa thì lấy gì mà lo?”
Gã đồ tể thấy nhà này ầm ĩ như chợ vỡ, liền lùi lại, ngập ngừng nói: “Hay là... để nhà mình bàn bạc xong rồi tôi quay lại?”
Hạ Mỹ Linh hiểu tâm lý gã, bèn dứt khoát: “Không cần bàn bạc gì hết. Con heo này là tôi vay tiền mua, do con gái tôi nuôi từ đầu tới cuối, hai ông bà già này chưa hề động tay vào. Giờ con dâu tôi cần tiền trị bệnh, một tay giao tiền một tay dắt heo đi, sau này có chuyện gì cũng không liên quan đến anh.”
Thấy vậy, Hạ Mỹ Linh lạnh mặt, túm lấy cái xẻng dọn phân bên chuồng heo cái xẻng mà mỗi ngày Hương Đào vẫn dùng để dọn phân heo rồi đổ ra góc tường ủ làm phân bón múc một xẻng phân tươi, hất thẳng vào người ông Lâm. Nước phân bắn tung tóe, ướt hết đầu tóc quần áo ông ta.
Ông Lâm hét lên như bị chọc tiết, vừa chạy vừa nôn khan, không dám đứng chặn trước chuồng heo nữa. Miệng không ngừng chửi rủa, chân thì hấp tấp bỏ chạy. Bên cạnh, bà Lâm chết đứng tại chỗ, trố mắt nhìn Hạ Mỹ Linh như thể đang đối diện với người điên, sợ đến mức không dám hé một lời, chỉ sợ cô lại xách xẻng lên ném tiếp.
Hạ Mỹ Linh đặt cái xẻng xuống, quay sang cười nhẹ với gã đồ tể vẫn đang sững người: “Thật ngại quá, nếu không phải vì phải giữ thai cho con dâu, tôi cũng chẳng nỡ bán. Hai ông bà già này không biết thương con cháu, tôi cũng hết cách rồi.”
Gã đồ tể thấy cảnh vừa rồi thì sợ đến tái mặt, cười gượng hai tiếng rồi định đi luôn.
Chưa kịp quay lưng, đã nghe Hạ Mỹ Linh nói tiếp: “Con heo này nặng không dưới một trăm hai ký, người ta bán năm hào một ký, tôi đang cần tiền gấp, bốn hào rưỡi thôi, anh cứ dắt đi luôn.”
Gã đồ tể lập tức khựng lại. Một ký lời được nửa hào, tổng cộng cũng lời ra năm sáu đồng, là một món hời không nhỏ. Dù sao thì giao tiền nhận heo xong là xong, gã lại ở làng bên, ai mà truy ra cho nổi.
“Chốt!” Gã dứt khoát gật đầu.
Ông Lâm thấy con heo sắp bị dẫn đi, vừa nôn vừa la toáng lên: “Mau đi gọi Kiến Dân về! Hạ Mỹ Linh muốn tạo phản, muốn bán sạch cái nhà này rồi!”
Bà Lâm như bừng tỉnh khỏi cơn mê, quay đầu chạy thục mạng về phía nhà con trai cả Lâm Kiến Dân.
Hạ Mỹ Linh lạnh lùng nhìn theo, chẳng buồn ngăn lại. Cô biết thừa, Lâm Kiến Dân chẳng đời nào đứng về phía họ. Năm đó chia nhà, chỉ vì con trai út Lâm Kiến Quốc có tài, hai vợ chồng già không chút do dự đuổi thẳng nhà con cả ra khỏi cửa. Lúc đó, nhà Kiến Dân chẳng có chỗ ở, phải dọn ra ngủ nhờ chuồng trâu tập thể. Mãi sau mới dựng được căn nhà nhỏ ở đầu thôn, từ đó hai bên cắt đứt qua lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
