Chuẩn Bị Xuống Nông Thôn
Lại một cơn gió nữa thổi qua, cuốn tung vài chiếc lá khô trước cửa, cũng làm rối tung những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết trên trán Ninh Du.
Anh đứng sững sờ tại chỗ, lộ ra vẻ mặt như vừa bị sét đánh trúng.
Chuẩn bị xuống nông thôn
“Vân Vân nghe anh, sau này bớt đến chỗ này đi.”
Trên đường về nhà, Trình Liên Hổ dặn dò như vậy.
Thật không phải cậu ta thần hồn nát thần tính hay lo bò trắng răng, hoàn toàn là vì cô em gái này của cậu ta thực sự có chút thiếu tâm nhãn lại còn cố chấp.
Nhà họ Trình bọn họ ở mấy thôn lân cận cũng coi là gia đình có máu mặt, ba làm kế toán trong đội, mẹ làm công tác phụ nữ trong đội.
Quan trọng nhất là nhà bọn họ đông anh em, trên Trình Liên Hổ có một người anh trai là Trình Liên Long, dưới còn có hai cậu em trai sinh đôi, một người tên Trình Liên Uy, một người tên Trình Liên Võ.
Mấy anh em đều đã yên bề gia thất, ai nấy vóc dáng vạm vỡ, mỗi ngày đều kiếm được tám công điểm. Trong nhà không thiếu lương thực, mỗi tháng còn được ăn một bữa thịt, thực sự có thể coi là hộ khá giả trong thôn.
Hơn nữa nhà bọn họ toàn con trai, nên cực kỳ cưng chiều cô em gái duy nhất này.
Theo lý mà nói, em gái cậu ta năm nay cũng 22 tuổi rồi, bà mối ở công xã đáng lẽ phải đạp rách bậu cửa mới đúng.
Hừ, kết quả lại hoàn toàn trái ngược, đến nay chẳng có lấy một bà mối nào tới cửa!
Vì sao ư? Bởi vì bốn năm trước em gái cậu ta trót phải lòng tên thanh niên trí thức mới đến tên là Lữ Nguyên, sống chết đòi ở bên người ta.
Tên thanh niên trí thức này cũng thật không biết xấu hổ, không muốn nhận lời thì cứ dứt khoát từ chối đi, đằng này hắn cứ như treo củ cà rốt trước mặt con lừa, cứ lấp lửng câu kéo, khiến em gái cậu ta một lòng một dạ nhào vào hắn, hết tặng quần áo lại tặng đồ ăn, cứ thế tặng ròng rã suốt bốn năm trời.
Bốn năm trôi qua, cả công xã đều biết chuyện này, đều biết trong lòng em gái cậu ta có người thương, thậm chí ai cũng đinh ninh em gái cậu ta và tên thanh niên trí thức kia đã yêu nhau bốn năm, chỉ còn thiếu mỗi bước kết hôn nữa thôi.
Kết thì kết đi, dù sao hiện giờ thanh niên trí thức cũng chẳng về thành phố được, cùng lắm thì xin một mảnh đất nền, mấy anh em bọn họ lại thắt lưng buộc bụng xúm vào dựng cho cái nhà, sau này trợ cấp thêm chút đỉnh, như vậy em gái sống ngay dưới mí mắt bọn họ cũng không sợ bị bắt nạt.
Nhưng cô nương này, nửa năm trước sau một trận ốm sốt, bỗng nhiên lại nghĩ thông suốt, ôm ba mẹ khóc lóc thảm thiết như trời sập, rồi nằng nặc bảo không kết hôn nữa, chết cũng không kết hôn.
Thế là thế nào, vải đỏ đã mua, gạch đã đặt, đất nền đã xin, ai ai cũng biết cô và Lữ Nguyên sắp làm đám cưới, đùng một cái cô thà thắt cổ cũng không chịu cưới nữa là sao?
Lúc muốn cưới thì sống chết đòi cưới, lúc không muốn cưới thì sống chết cũng không cưới, cái lý lẽ cùn này khiến cả nhà đau đầu nhức óc.
Vừa nãy ánh mắt em gái nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia, thật sự làm Trình Liên Hổ sợ hết hồn, lúc này sắp về đến nhà rồi mà vẫn còn bàng hoàng!
Trình Vân Vân không thèm để ý đến anh trai, về đến nhà liền lao thẳng vào căn lều tranh nhỏ phía sau bếp.
Không bao lâu sau, trong lều tranh truyền ra tiếng động.
“Ái chà, chết rồi chết rồi, chết sạch cả rồi!”
Trình Liên Hổ đang định ngồi xuống uống ngụm nước, nghe thấy câu này liền "phụt" một tiếng phun hết nước ra ngoài, vội vàng đặt cốc nước xuống, tiện tay xách con dao rựa chạy trối chết ra khỏi nhà: “Anh đi đốn củi đây!”
Trình Vân Vân vội đuổi theo ra ngoài, hét lớn: “Anh hai, tìm thêm cho em ít nấm về nhé, phân bò phân lừa phân ngựa gì cũng được...”
Mấy người dân làng đi ngang qua cửa nhà họ Trình không khỏi bật cười: “Cô con gái nhà họ Trình vẫn còn đang trồng mấy cái nấm đó à, ông nói xem cô ấy làm cái trò gì mà cứ nằng nặc đòi tự trồng, dạo này trên núi đầy nấm ra đấy thôi.”
Một người khác lắc đầu: “Ai mà biết được, trên thành phố cũng có bán nấm, nhưng cô ấy muốn trồng cái gì mà nấm quý hiếm cơ, cái thứ đó ở đây làm sao mà trồng ra được. Đừng có giống như hai mẫu ruộng kia... Haiz!”
Nghĩ đến hai mẫu ruộng đó, ông ta cạn lời.
Cô con gái nhà họ Trình dạo này nổi tiếng khắp công xã, không phải vì mấy chuyện tình cảm lăng nhăng, mà là vì nửa năm trước cô ấy đề xuất mô hình nuôi cá trong ruộng lúa.
Cách làm này nghe mới mẻ, xét thấy cô ấy có bằng cấp hai, trong sách cũng có dạy phương pháp này, hơn nữa hai năm gần đây trong đội được mùa ngũ cốc, nên đại đội trưởng vung tay lên, khoanh ra hai mẫu ruộng để thử nghiệm.
Nửa năm sau, cũng chính là hiện tại.....
Cá đã chết từ đời nào, ngửa bụng trắng hếu, chết phơi thây trong ruộng lúa; lúa cũng chết gần hết, đổ rạp ngả nghiêng, hai mẫu ruộng thu hoạch không nổi một trăm cân gạo.
Hai tháng trước, cô ấy lại đề xuất muốn trồng nấm tại nhà, để cải thiện bữa ăn, tăng thêm thu nhập cho dân làng.
Vì vụ cá chết hàng loạt nên chẳng ai dám tin cô ấy nữa, cô ấy đành tự làm ở nhà mình.
Không ngoài dự đoán, kết quả là khúc gỗ mục nát.
Dân làng cười cười bỏ đi, Trình Vân Vân đứng ở cửa nghe được những lời bàn tán, cũng không khỏi thở dài, sau đó lẩm bẩm đầy thắc mắc: “Rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ, Ninh Du cũng làm như vậy mà...”
Cô gãi gãi đầu, đứng trên cối xay đá nhà mình, phóng tầm mắt nhìn về phía chuồng bò cũ.
Tại Thủ đô, hôm nay cũng là một ngày trời quang mây tạnh.
Kiều Mính Mính hoàn toàn không biết Ninh Du nhà cô lúc này đang phải chịu cú sốc tâm lý lớn đến mức nào, bởi vì cú sốc mà cô đang phải chịu lúc này cũng chẳng kém cạnh gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


