Giấc Mơ Kỳ Lạ
Gần hai giờ chiều, Ninh Du vốn đã hình thành thói quen sinh hoạt ngủ trưa nửa tiếng, hôm nay lại hiếm hoi ngủ liền một mạch một tiếng rưỡi.
Chuyện này có chút bất thường, quả thực rất bất thường.
Ngay lúc Ninh Du đang kỳ lạ và bối rối, trước mắt anh hiện ra một cuốn sách, anh nghi hoặc đưa tay mở ra, vài giây sau tay khựng lại, sắc mặt đột nhiên nghiêm nghị, tiếp tục lật xem.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Tí tách tí tách .....
Chỉ thấy Ninh Du khóa chặt đôi mày, nhìn mọi thứ viết trong sách, hận không thể cắn nát môi đến bật máu.
“Lung tung rối loạn!”
Đọc đến trang cuối cùng, anh ném phăng cuốn sách đi, chợt bừng tỉnh!
Ninh Du bật dậy khỏi giường, ngoài cửa sổ đã là đầu giờ chiều, ánh nắng lúc hai giờ dường như càng thêm chói chang.
Nhưng sống lưng anh lạnh toát, sau khi hoàn hồn lại thấy mồ hôi vã ra đầm đìa, thật sự là ly kỳ đến mức hoang đường.
Mính Mính nhà anh tình cảm với anh vô cùng sâu đậm, sao Mính Mính có thể như trong sách viết, vừa lúc anh xảy ra chuyện liền phá thai, còn vạch rõ ranh giới với anh, mang theo Hành Hành gả cho tên tiểu nhân Trương Tây Hoa chứ!
Vớ vẩn, nói bậy nói bạ!
Ninh Du không nhịn được thầm chửi thề một câu.
Lại nữa, sao anh có thể đối xử với Mính Mính như vậy? Trình Vân Vân lại là ai? Bản thân anh sao có thể ân ân ái ái với cô ta, ngược lại đi trả thù Mính Mính cơ chứ?
Mính Mính người đẹp tâm thiện, cho dù xuất phát từ nỗi bất đắc dĩ mà phải vạch rõ ranh giới với anh, thậm chí là tái giá, anh đều có thể chấp nhận. Điều không thể hiểu nổi là sao Mính Mính có thể gả cho cái tên tiểu nhân ngu xuẩn Trương Tây Hoa, và anh lại sao có thể giống như trong sách điên cuồng đả kích Mính Mính.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Ninh Du lúc này chỉ cảm thấy cuốn sách kia đang nói hươu nói vượn, thật sự hoang đường đến cực điểm.
Anh tức muốn điên lên, bước xuống giường ra cửa vốc một vốc nước từ lu nước tát lên mặt.
Căn nhà này nằm ở chân núi, có dòng nước suối mát lạnh từ trên núi chảy xuống, dẫn qua ống tre chảy vào lu nước, mang theo một luồng khí mát lạnh tự nhiên.
Cõi lòng bực dọc của Ninh Du rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.
Kỳ lạ thật, sao mình lại mơ thấy cuốn sách này? Trong mơ còn có thể nhìn rõ từng con chữ? Cảm xúc còn bị phóng đại lên gấp mười lần, khiến anh suýt nữa thì hộc máu tức tưởi.
Ngay lúc Ninh Du đang hoang mang, đằng xa có hai người đang đi về phía chuồng bò cũ.
“Này, chúng tôi đến đưa lương thực đây!”
Cậu thanh niên xách bao tải lớn tiếng gọi.
Ninh Du nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy người đến là một nam một nữ, trên tay đều xách theo đồ đạc.
Vẫn chưa tan làm mà, cữu gia chẳng phải bảo tan làm mới có người mang lương thực đến sao?
Cậu thanh niên này vóc dáng rất cao lớn, khuôn mặt có nét hao hao cô gái đi bên cạnh, nhìn là biết hai anh em. Chắc do thường xuyên làm việc đồng áng nên làn da cậu ta ngăm đen, đôi bàn tay to bè chai sạn.
Cậu ta bước đến gần, đặt phịch bao tải xuống đất, để lộ những củ khoai lang bên trong, ồm ồm nói: “Đây là phần của tháng này, tháng sau phải dùng công điểm của anh để đổi đấy.”
Công điểm của người bị hạ phóng không giống với công điểm của bọn họ, làm việc nặng nhọc đến mấy, mỗi ngày cũng không vượt quá năm công điểm. Huống hồ những người này chỉ giỏi múa bút, ra đồng làm việc thì chẳng ra hồn.
Giống như đôi vợ chồng già kia, mỗi ngày hai người gộp lại cũng chẳng kiếm nổi năm công điểm, nếu không nhờ người trong đội tốt bụng, gom những củ khoai lang bị cuốc hỏng lại cho họ, thì e là họ phải chịu cảnh no nửa tháng đói nửa tháng rồi.
Còn vị này... Cậu ta nhanh chóng đảo mắt đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.
Cao thì cao thật, còn cao hơn cả cậu ta. Nhưng chẳng rắn rỏi chút nào, da dẻ còn trắng trẻo hơn cả con gái, liệu có cầm nổi cái cuốc, có còng nổi lưng xuống không đây?
Ninh Du không để tâm đến ánh mắt dò xét của cậu ta, nhưng lúc này cả người anh cũng thấy không được tự nhiên. Chẳng hiểu sao, cô gái đi bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt.
Anh cố nhịn xúc động muốn sờ lên mặt, không kìm được cúi đầu nhìn lại mình, trên quần áo đâu có dính bẩn gì.
“Được rồi, cảm ơn cậu.” Ninh Du đè nén sự khó chịu, lên tiếng cảm ơn.
Cậu thanh niên trước mặt cố tình làm mặt lạnh, dùng cùi chỏ huých vào người cô gái bên cạnh, nói: “Đưa đồ ăn cho anh ta đi.”
Cô gái giật mình, vội vàng đặt chiếc túi trên tay xuống, ánh mắt không còn nhìn chằm chằm nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc trộm một cái... rồi lại liếc trộm thêm cái nữa.
Trình Liên Hổ hừ lạnh hai tiếng, ý gì đây chứ, lúc đầu thì cuống cuồng giục cậu ta đi giao lương thực, giờ đến nơi lại hận không thể dán chặt mắt lên người ta.
Sao nào, chê tên tiểu bạch kiểm Lữ Nguyên ở viện thanh niên trí thức rồi hả, nhưng dù em có khăng khăng đòi lấy Lữ Nguyên, thì vẫn còn hơn là đòi lấy cái người trước mặt này.
Người này rõ ràng là bữa nay lo bữa mai, lại còn là thành phần bị phân phối đến cải tạo lao động, mặt mũi đẹp trai thì có ích gì, có mài ra ăn được không.
“Đi đi đi, Vân Vân đi mau.” Cậu ta bực dọc giục giã, vừa giục vừa kéo tuệch em gái đi.
Cơn gió từ cánh đồng xa xăm thổi tới, táp vào khuôn mặt vừa mới vã nước mát lạnh.
Ninh Du chỉ cảm thấy cả người chấn động, cất tiếng hỏi: “Mạo muội hỏi một câu, hai người họ gì vậy?”
Muội cái gì mà muội, Trình Liên Hổ chẳng thèm ngoảnh đầu lại, bực bội đáp: “Họ Trình.”
Nói xong, cậu ta rảo bước nhanh hơn, thầm nghĩ sau này phải tránh xa chỗ này ra, em gái cậu ta đúng là đứa ngốc nghếch chỉ biết nhìn mặt mà không thèm nhìn bản lĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)