Tương Kế Tựu Kế
Cô đứng trong con ngõ nhỏ cạnh khu tập thể, đối mặt với xấp tiền giấy mà Trương Tây Hoa vừa móc ra, đồng tử cô co rụt lại, biểu cảm tuy vẫn bình tĩnh, nhưng chỉ có bản thân cô mới biết nhịp thở của mình lúc này đang dồn dập đến mức nào.
“Thình thịch thình thịch ....” Trái tim cô đập liên hồi.
Rung động, một sự rung động đáng xấu hổ.
Đừng hiểu lầm, là rung động trước xấp tiền giấy này cơ.
Cô vốn chỉ tiện tay thả một lưỡi câu, đoán chừng Trương Tây Hoa sẽ cắn câu mà tìm đến khu tập thể tìm cô. Mà chị dâu cả hai ngày nay đều ở nhà, anh ta tìm đến thì chị dâu cả lại đem chuyện Kiều Mính Mính muốn xin một suất vào nhà máy ra nói...
Dựa theo sự hiểu biết của Kiều Mính Mính về con người này, cái tên nhà giàu rởm này có tám phần mười khả năng sẽ vì muốn khoe khoang bản thân mà chủ động đề nghị cho cô vay tiền để lo lót suất làm việc.
Mà số tiền này chính là bánh bao thịt ném chó, à không, là có "mượn" không có trả nha, rốt cuộc thì cô sắp đi Miên Sơn rồi, Trương Tây Hoa cũng sắp bị điều chuyển đến một nơi xa xôi, có lẽ mười năm mười lăm năm nữa cũng chẳng gặp lại nhau.
Đến lúc Ninh Du được sửa lại án sai, cậu của anh ta ngã ngựa, số tiền anh ta cướp đoạt từ việc xét nhà người khác này làm sao còn dám vác mặt đến đòi cô nữa?
Kiều Mính Mính yếu ớt tự biện minh cho mình trong lòng, thật sự không phải cô quá vô sỉ, mấu chốt là cô xót của, xót đến đứt từng khúc ruột, nửa đêm nhớ tới là mất ngủ luôn đấy.
Căn nhà lớn như vậy của cô, xe của cô, nồi của cô, đều là mồ hôi nước mắt mấy thế hệ trong gia đình tích cóp được!
Cho dù Trương Tây Hoa không coi tiền như rác, không bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, thì cũng chẳng sao, cô cũng chẳng mất mát gì.
Nhưng Kiều Mính Mính ngàn vạn lần không ngờ tới, Trương Tây Hoa còn giàu có hơn cô tưởng tượng, xấp tiền giấy này... Kiều Mính Mính âm thầm nuốt nước bọt.
Cô kiểm soát ánh mắt và biểu cảm của mình, cực lực bày ra bộ dạng mờ mịt ngây thơ, hỏi: “Anh thế này là có ý gì?”
Trương Tây Hoa ưỡn thẳng lưng: “Tiền này cô cứ cầm lấy mà dùng trước đi, cô không nói tôi cũng biết.”
Tiếp theo anh ta làm ra vẻ tận tình khuyên bảo: “Haiz, Tiểu Kiều à, cô là phụ nữ, có chuyện gì đừng cứ một mình gánh vác. Có tôi ở đây, hai ta là quan hệ gì chứ, tôi còn có thể để cô phải khó xử sao?”
Kiều Mính Mính lộ ra vẻ mặt kinh ngạc kiểu "anh đã hiểu rồi sao", lại cười khổ "mạnh miệng" nói: “Không sao đâu, tiền này anh mau cất đi, tôi tự giải quyết được.”
Trương Tây Hoa thở dài: “Đừng có hiếu thắng như vậy chứ, chuyện của cô chị dâu cô đã kể cho tôi nghe rồi. Cô muốn mua một suất vào nhà máy đúng không? Suất làm việc bây giờ khó tìm lắm, đã có người chịu nhượng lại thì phải nhanh chóng chộp lấy. Còn nữa, chuyện nhà cửa cô cũng đừng lo, tôi ấy à,” anh ta nói rồi cười hắc hắc, “Cô chắc cũng biết, tôi đối với cô là một vạn phần để tâm, cô...”
Anh ta nói rồi nhìn quanh quất, thấy xung quanh không có ai, đột nhiên bước tới gần Kiều Mính Mính một bước, ánh mắt trắng trợn dán chặt lên người cô: “Ninh Du đã ra nông nỗi này, cô mang theo con nhỏ còn có thể về nhà đẻ được sao, thế thì tủi thân lắm, dứt khoát...”
Trương Tây Hoa định nói dứt khoát theo tôi đi, nhưng lại sợ làm người ta chạy mất.
Vì thế lời đến khóe miệng lại chuyển hướng, nói: “Dứt khoát dọn đến nhà tôi ở, cô yên tâm, căn nhà đó là nhà máy phân cho mẹ tôi, không có ai ở đâu.”
Nhờ mối quan hệ của cậu anh ta, trong nhà được phân thêm một căn hộ, căn nhà đó lại rất gần nơi anh ta đang ở. Trương Tây Hoa vẫn có chút tính toán sâu xa, trong lòng tự nhủ phải từ từ mưu tính, nhỡ đâu dọa người ta chạy mất thì sao?
Anh ta cảm thấy Kiều Mính Mính thật sự rất thú vị, cô gái này cho dù có chỉ thẳng vào mũi mắng chửi, cũng khiến người ta không thể nào tức giận nổi.
Nói thật, cho dù cô là gái một đời chồng lại còn đèo bòng thêm đứa con, anh ta cũng sẵn lòng rước về nhà.
Nói xong, liền nhìn chằm chằm Kiều Mính Mính không chớp mắt.
Kiều Mính Mính chớp chớp mắt, vô cùng tự nhiên lùi lại phía sau một bước.
Lại tỏ vẻ rối rắm, xoắn xuýt ngón tay nói: “Thế này thật không hay, rốt cuộc cũng mấy trăm đồng, sao tôi có thể mượn anh nhiều tiền thế này được, không được không được.”
Vừa nói cô vừa lùi lại thêm hai bước, sau đó thuận thế hơi nghiêng người để lộ ra chiếc túi áo khoác.
Ừm, nếu Ninh Du có ở đây, đoán chừng chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu Kiều Mính Mính lại đang diễn kịch.
Nhưng Trương Tây Hoa lúc này đang đeo bộ lọc 800 lớp đối với cô, chút nào cũng không nhìn ra ý đồ thực sự của cô, ngược lại còn cảm thấy cô quá đỗi thuần khiết, quá đỗi lương thiện.
Trương Tây Hoa kích động trong lòng, nhiệt huyết sục sôi, khoảnh khắc này đầu óc như mụ mị đi, nhét toàn bộ số tiền trong tay vào tay Kiều Mính Mính, nói nhanh: “Cô cứ cầm lấy đi, đừng nói thêm gì nữa, nếu không đủ lại tìm tôi lấy, trước tiên cứ lo xong cái suất làm việc đã, sau đó tôi dọn dẹp lại nhà cửa, cô liền dọn vào ở!”
Ánh mắt anh ta nóng rực, lại bước tới gần, vừa định nói thêm gì đó, thì thấy đầu ngõ có một đám học sinh đang đi tới.
Kiều Mính Mính thấy vậy vội vàng nắm chặt số tiền trong tay, làm bộ như muốn trả lại.
“Cứ quyết định vậy đi, tôi đi trước đây.” Trương Tây Hoa né tránh, lần này đến lượt anh ta lẩn vào đám học sinh rồi nhanh chóng chuồn mất.
Không chạy không được a, em họ của anh ta cũng học ở trường này. Nếu để con bé nhìn thấy, cái đứa em họ lắm mồm này về nhà lại đem chuyện anh ta nhét tiền cho phụ nữ kể toạc ra, thì bà mẹ anh ta thế nào cũng xách dao tìm đến tận cửa nhà Kiều Mính Mính!
Một cơn gió thoảng qua, Kiều Mính Mính nhìn theo bóng lưng đang tháo chạy khỏi con ngõ, nhướng mày một cái, khóe miệng rốt cuộc không kìm nén được nữa, từ từ cong lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
