Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
7.
Khoảnh khắc đó, ta thật sự muốn khóc.
Từ khi có ký ức, ta đã chịu bao nhiêu đòn roi, nhưng chưa một ai nhẹ nhàng nói một câu: “Đừng đánh cô nương ấy.”
Chỉ là một câu nói rất đơn giản mà thôi.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Cố Lưu.
Thiếu niên đứng bên cạnh con ngựa cao lớn, áo trắng tinh khôi, dáng vẻ cao quý chói mắt, gương mặt tựa ngọc với đôi mắt sâu thẳm, khẽ cúi đầu nhìn xuống ta.
Khác với người phu xe kiêu ngạo, bản thân vị Quý nhân ấy lại không hề tỏ ra chút nào là người ở trên, ngược lại, giọng nói của hắn rất ấm áp. Hắn bảo tùy tùng đi mua một cái bánh bao, rồi tự tay đưa cho ta.
Ta ngơ ngác nhận lấy cái bánh bao to và thơm ấy, lại ngơ ngác ngước lên nhìn hắn.
Khi ấy, ta không biết hắn là ai, chỉ biết đó là một người tốt hiếm có.
Đầu ngón tay ta khẽ run.
Đột ngột, ta quỳ xuống bên chân hắn, nắm chặt lấy một góc áo quý nhân, dũng cảm ngăn bước chân hắn rời đi, nước mắt hai hàng chảy xuống, trong tư thế yếu đuối đáng thương, ngước lên nhìn hắn, giọng nói bi ai:
“Cầu xin công tử cứu lấy mạng tiểu nữ!”
Ta cố tình dùng một câu văn hoa nức nở để thu hút sự chú ý của hắn, sau đó mới từ từ kể lại ngọn nguồn, nói rằng không tìm thấy mẹ, ta cũng không muốn sống nữa.
Trước mắt ta có vẻ là một Quý nhân nhân hậu, ta đang đặt cược, cược rằng hắn sẽ giúp ta.
Trong lúc đó, khóe mắt ta thấy góc áo của hắn bị tay ta làm bẩn, sắc mặt ta thoáng tái nhợt.
Thời loạn, mạng người rẻ mạt, mạng ta còn chẳng đáng giá bằng một tấm áo Quý nhân. Đó là một cuộc cược lớn, nếu ta khiến hắn chán ghét, có lẽ ta sẽ chết.
Rồi hắn lên xe ngựa, biến mất trong đám đông.
Một việc nhỏ nhặt không đáng để Quý nhân đích thân quan tâm, nhưng hắn quả thật có lòng nhân ái, để lại một hộ vệ hộ tống.
Lúc đó, ta mới mười ba tuổi, lớn lên trong ngôi làng nhỏ, chưa từng tiếp xúc với nhiều người, cũng chưa từng thấy qua thế giới rộng lớn, chỉ dựa vào bản năng và trí tuệ thông minh hơn chút so với bạn bè cùng tuổi, tự mình học cách giả khóc, tỏ vẻ yếu ớt đáng thương.
Có lẽ với ta lúc đó, ta thật sự có tài năng và lòng dũng cảm vượt trội.
Nhưng khi nhìn lại, ta thấy mình khi ấy quá non nớt, trong mắt Cố Lưu – người là Thái tử đương thời – mấy thủ đoạn nhỏ của ta chắc hẳn vụng về đáng cười.
Thế nhưng hắn vẫn để lại người hộ vệ mà hắn tin tưởng nhất để giúp ta.
Thập Ngũ quả thực là người mà hắn tin tưởng nhất và cũng là giỏi nhất, chỉ trong chưa đầy hai canh giờ đã tìm ra tung tích của mẹ ta.
Dựa vào ta, có lẽ đến khi chết đói trên đường phố ta cũng không thể gặp lại mẹ. Còn họ thì khác, họ có quyền thế, ngay cả quan lớn nhất trong thành cũng phải nghe lệnh.
Quả nhiên, mẹ ta bị bán vào kỹ viện, còn là “báu vật” của tú bà. Nhưng bà đã bị kích động đến phát điên, làm bị thương mấy vị khách, đến giờ vẫn chưa thực sự tiếp khách. Tú bà dần mất kiên nhẫn, đang dùng cực hình để ép bà phải phục tùng.
Khi nhìn thấy ta, lão bà ấy mắt sáng lên như đèn lồng, nhìn đứa trẻ vừa bẩn vừa hôi như ta mà thốt lên:
“Thật là một mỹ nhân bẩm sinh!”
Khi bà ta định tiến tới bắt ta, Thập Ngũ rút đao chém đứt nửa móng tay dài của bà ta, rồi ném cho bà một thỏi vàng:
“Chuộc người.”
Lưỡi dao chỉ cần lệch một chút, bàn tay của bà ta cũng đứt luôn.
Tú bà không dám nhìn ta nữa, nghe nói có người muốn chuộc mẹ ta cũng không dám hỏi nhiều. Người trong kỹ viện giỏi quan sát sắc mặt, biết loại người nào tuyệt đối không thể chọc vào.
Thái tử che giấu thân phận để đến vùng gặp nạn khảo sát tình hình, chỉ là tình cờ đi qua đây, xe ngựa tùy tùng đều do quan địa phương cung cấp, không giống như gã phu xe được thuê tạm thời, các hộ vệ của Thái tử đều là người kiệt xuất.
Thập Ngũ khuôn mặt tròn trịa, mắt to tròn, khi cười lộ ra răng nanh rất đáng yêu, khiến người khác cảm thấy thân thiết. Nhưng khi cần thì hắn cũng không nương tay, đó là phong thái được tôi luyện qua bao năm tháng bên cạnh Thái tử.
Chúng ta cùng nhau xông vào phòng tra tấn. Khi thấy người đẹp sa cơ bị trói chặt, Thập Ngũ vô cùng kinh ngạc, không ngờ người mẹ của đứa trẻ ăn mày bẩn thỉu này lại là một đại mỹ nhân, rồi hắn quay lại nhìn kỹ mặt mũi bẩn thỉu của ta, lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
Khi rời đi, hắn đưa ta một con dao găm, xoa đầu ta: “Tiểu nha đầu, cầm mà phòng thân.”
Một người bạn đứng bên cạnh hắn trợn to mắt: “Đó là… đó là chiếc dao ngắn yêu thích của công tử, ngươi lấy đi hết mấy viên đá quý, không sợ công tử đuổi theo đánh sao?”
Miệng nói thế, nhưng hắn vẫn đứng yên, không hề ngăn cản.
Thập Ngũ cười đáp: “Dĩ nhiên sợ chứ, nên ta phải chạy đây.”
Nói rồi hắn thật sự chạy, người kia cũng đuổi theo, cả hai biến mất trong đám đông.
Ta đứng yên, quan sát con dao đơn giản trên tay. Trước đây trên nó hẳn có nhiều viên bảo thạch quý giá, nay đã bị gỡ sạch, chỉ còn lại chuôi dao đen nhánh và lưỡi dao trắng bạc, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Một con dao găm lộng lẫy đắt tiền, vào tay đứa trẻ ăn mày như ta thì gọi là “ngọc quý mang tội”; còn một con dao găm trông đơn giản nhưng sắc bén, vào tay ta mới thật sự là vũ khí phòng thân.
Ta khi ấy còn quá ngây thơ, lo lắng cho vị đại ca tươi cười đó rất lâu, sợ rằng hắn sẽ bị trách phạt.
Sau này ta mới hiểu ra, nếu không phải Thái tử ngầm đồng ý, ai có thể tùy ý lấy đồ của hắn cho người khác chứ? Cái bánh bao hắn tự tay đưa ta, thực ra ta vẫn chưa nỡ ăn, cất bên ngực, đến đỏ ửng cả một vùng da. Trên đường trở về mẹ muốn ăn, ta bẻ cái bánh đã nguội ấy ra, mới phát hiện bên trong có vài mảnh vàng vụn.
Những mảnh vàng mới tinh, sáng lấp lánh.
Thân phận cao quý, nhưng vẫn xót thương bách tính.
Một Cố Lưu tốt như thế, ta chỉ gặp một lần, như cơn mưa ngang qua trong đời, để lại dấu vết lấp lánh như ánh mặt trời.
Có lẽ ta là kẻ vô tâm, đến khuôn mặt ân nhân cũng chẳng nhớ rõ, nhưng sau này gương mặt thiếu niên cưỡi ngựa trắng kia dần mờ trong ký ức ta. Ta vẫn luôn nhớ đôi tay dài, trắng như ngọc ấy, trao cho ta một cái bánh bao.
Một cái bánh bao to và thơm lừng, bên trong giấu mấy mảnh vàng vụn.
8.
Đây là những chuyện đã xảy ra trước khi ta trọng sinh, và đời này Cố Lưu cũng đã trải qua, vì vậy ta nói rằng ta cứu hắn là để trả ơn trước kia.
Đây là lý do hợp lý, và Cố Lưu dường như đã tin.
Nhưng hắn không muốn ở lại nhà ta. Khi ta ra ngoài hái thuốc về, Cố Lưu đã biến mất.
Ta đi tìm hắn ở những nơi hắn thường xuất hiện, nhưng đã nhiều ngày, Cố Lưu luôn tránh né, không muốn dính dáng gì đến ta.
Nhưng ta là kẻ bướng bỉnh, cứ cố chấp tìm hắn, đi theo hắn, dù hắn luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, chẳng mấy để ý đến ta.
Cho đến khi hắn bị một đám công tử bột vô tích sự kéo đến bãi ngựa để trêu chọc, bị ngựa đá trúng ngực, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ta chờ đợi, đợi đến khi đám người đó cuối cùng rời đi, một lần nữa nhặt lại Cố Lưu tả tơi và mang hắn về.
Lần này Cố Lưu mãi mới tỉnh, khi nhìn thấy căn nhà tranh rách nát quen thuộc và thấy ta, cũng không có gì ngạc nhiên. Đôi môi khô nứt của hắn mấp máy, rất lâu mới thốt ra: “Lần sau, đừng cứu ta nữa.”
Ta bưng bát thuốc còn nóng, thổi nguội rồi cười đáp hời hợt: “Được thôi, nhưng ngươi uống xong bát thuốc này rồi hãy nói tiếp…”
Chát!
Hắn không nhận, giơ tay hất đổ bát thuốc, rồi cố gắng gượng đứng lên định bỏ đi.
Ta nhìn hắn đi được hai bước rồi lại ngã xuống, tay ôm ngực, gương mặt tái nhợt đầy vẻ đau đớn.
Ta vội vàng đỡ hắn về giường, dọn sạch mặt đất, rồi lại ra ngoài sắc một bát thuốc khác, quay vào tiếp tục thổi nguội, không chút nóng nảy.
Đợi thuốc nguội vừa uống, ta lại bưng bát đến bên hắn, Cố Lưu không nhận, ta cứ thế giữ bát, đứng lặng lẽ chờ đợi.
Cố Lưu nhìn ta rất lâu, cuối cùng nở một nụ cười thoáng chút chua chát, giễu cợt.
“Ngươi không cần phải làm vậy. Lần trước ngươi cứu ta, ân tình đã trả đủ rồi, hơn nữa, đó cũng chỉ là chút việc nhỏ ta làm, không đáng để ngươi bận tâm thế này.”
“Một cái bánh bao thôi, có gì lớn lao đâu?”
9.
Đúng vậy.
Một cái bánh bao thôi, có thể tốt đến mức nào?
Chỉ có những kẻ thiếu thốn tình yêu mới xem chút lòng tốt người khác tùy ý ban phát như là sự cứu rỗi cả đời, rồi vì điều đó mà dốc lòng dốc sức.
Lòng tốt nhỏ nhoi vô tình của người cứu rỗi lại đủ để lấp đầy cuộc đời thiếu thốn của kẻ đáng thương.
Nhưng đó không phải ta. Có lẽ ta thừa hưởng tính lạnh lùng của cha mình, không vì một cái bánh bao mà biết ơn đến mức quên mình.
Ta trọng sinh trở về, muốn cứu Cố Lưu, rất muốn cứu hắn. Không chỉ vì lòng tốt nhỏ nhoi hắn từng ban cho ta, mà còn vì lý do khác – lý do mà ta sẽ không bao giờ nói cho hắn biết.
Kiếp trước, Cố Lưu có kết cục bi thảm, Bạo quân ai cũng muốn tru diệt. Ta không muốn nhắc lại những ký ức không mấy tươi đẹp ấy, dù đời này Cố Lưu chưa phải trải qua những điều đó.
Ta sẽ luôn đi theo hắn, bảo vệ hắn, giúp hắn tránh những ngõ cụt từng đi qua, không để hắn trở thành Bạo quân như kiếp trước, rồi chết trong thảm khốc.
Ta hy vọng hắn bình an, thuận lợi, rực rỡ huy hoàng.
Ta biết vì sao Cố Lưu không muốn ở gần ta; ta hiểu hắn quá rõ.
Hiện tại, Cố Lưu chưa đến mức tàn ác không thể cứu vãn, hắn tránh xa ta chỉ vì không muốn ta bị liên lụy.
Cả Lạc thành đều nằm dưới quyền kiểm soát của thân thích Tôn Quý phi, họ ép buộc Cố Lưu, khiến hắn trở thành kẻ mà ai cũng muốn xua đuổi, cả đời làm một ăn mày, bị chà đạp, bị ngược đãi, sống một cách khốn khổ.
Những người từng đối xử tử tế với Cố Lưu đều bị trả thù ngầm, lâu dần chẳng còn ai muốn đến gần hắn, ai ai cũng tránh xa.
Nhưng hắn không bướng bằng ta. Hắn muốn đi, ta cũng không ngăn, chỉ lẳng lặng đi theo hắn, khi hắn ngất xỉu thì ta lại nhặt hắn về, hắn không chịu uống thuốc thì ta lại kiên trì sắc lại từng bát.
Ta luôn nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng, chẳng chút giận dữ.
Cuối cùng, Cố Lưu cũng chịu uống thuốc, nằm lại trong căn nhà tranh tồi tàn của ta để dưỡng thương, ta nhân tiện chữa luôn vết thương cũ trên chân hắn.
Đám công tử bột lại nghĩ đến chuyện gây sự với Cố Lưu, chúng tìm đến nhà ta nhưng không thấy hắn đâu, cảm giác bị chơi khăm, chúng đập phá căn nhà tranh vốn đã nghèo khó của ta thành một mớ hỗn độn.
Ta đã sớm chuyển mẹ và Cố Lưu đến ngôi nhà cũ của gã thợ săn, nơi đó lâu rồi không ai ở, đã hoang phế, lại nằm ở nơi hẻo lánh nên khó ai tìm thấy.
Ta đứng trong đám cỏ cao gần đó, nhìn bọn chúng, và đặc biệt là nhìn kẻ cầm đầu – nhi tử của thái thú, cũng chính là nhi tử của thân thích xa của Tôn Quý phi.
Đột nhiên ta nhớ đến một thứ quan trọng mà hắn từng cướp từ Cố Lưu.
Ta nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo.
10.
Khi vào núi hái thuốc, ta tiện tay hái nhiều bông sơn chi dại, rồi hóa trang thành một nữ tử bán hoa, bán hoa mấy ngày liền gần phủ của thái thú, dò xét thói quen hàng ngày của gã công tử béo mập như lợn.
Ta phát hiện cứ vài ngày hắn lại ra ngoài một mình để lén lút gặp một góa phụ trẻ quyến rũ ở làng gần đó. Vì đây là việc không tiện công khai nên hắn sẽ không như thường lệ mà mang theo đám bạn bè xấu xa và gia nhân đi cùng.
Khi cơ hội đến, ta chờ sẵn ở con đường hắn nhất định phải đi qua để trở về.
Chậm rãi cài lên tóc vài bông sơn chi trắng muốt, ta rửa sạch lớp thuốc xấu xí trên mặt bằng nước suối ven đường, vén tóc khỏi mặt, rồi làm bộ như vô tình quay đầu lại.
Ta chạm phải ánh mắt ngây dại của tên béo, kẻ đang nhìn ta đầy kinh ngạc và mê mẩn.
Tên công tử béo là kẻ háo sắc, thường xuyên ức hiếp trai gái, phản ứng đầu tiên của hắn tất nhiên là lao đến muốn bắt ta.
Ta làm bộ hốt hoảng, bối rối lùi lại rồi bỏ chạy.
Chạy được một lúc, không biết bằng cách nào, ta đã đến một nơi vắng vẻ hơn, tên béo bám ngay sau, gào lên bảo ta dừng lại.
Ta thực sự dừng lại.
Quay người, không còn vẻ ngây thơ và hoảng sợ, ta lạnh lùng nhìn hắn bước tới, rồi hắn giẫm vào cái bẫy săn lợn rừng mà dân làng đặt.
Cái chết của hắn vô cùng thê thảm, những cọc nhọn phía dưới đâm xuyên khắp người.
Ta dùng móc kéo miếng ngọc bội trên thắt lưng hắn lên, nhìn thấy trên đó mờ mờ chữ “Diệp,” cẩn thận cất ngọc bội vào trong tay áo, rồi dùng lá khô che dấu vết bước chân, lặng lẽ rời đi.
Chỉ vài ngày sau, tin tức nhi tử của thái thú giẫm vào bẫy mà chết sẽ lan truyền. Đây là một tai nạn, không có hung thủ, và cũng không ai bị trách phạt vì chuyện này.
Về phần vì sao hắn lại chạy vào nơi hẻo lánh đó, chắc là do làm nhiều chuyện ác, gặp phải oan hồn đòi mạng mà thôi.
11.
Trên đường về nhà, phải đi ngang qua cổng thành, để không để lại dấu vết, ta chọn con đường vòng xa hơn, leo qua mấy ngọn núi lớn, trên đường vấp ngã và bị một tảng đá đè trúng chân.
Tảng đá đè lên chân ta, máu rỉ ra, nhưng ta không quan tâm đến nỗi đau của mình, mà chỉ kiểm tra lại ngọc bội, chắc chắn rằng nó không bị bẩn, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây là vật mà mẹ của Cố Lưu để lại cho hắn.
Là di vật duy nhất của mẹ hắn, một thứ rất, rất quan trọng.
Khi Cố Lưu mới bị đày đến Lạc thành, đám người đó thấy hắn luôn bảo vệ mảnh ngọc khi bị đánh, nên cố ý giật lấy và đeo trước mặt hắn để chế nhạo.
Giờ đây, ta đã cướp lại được nó.
Trời đã tối, tiếng dã thú vọng lại gần, ta đang tìm cách thoát khỏi tình huống thì thấy ánh lửa xa xa từ từ tiến lại gần, Cố Lưu tay trái cầm đuốc, tay phải cầm rìu, nhìn ta từ đằng xa, đôi môi mỏng mím chặt.
Rồi hắn giơ tay, bổ rìu vào một cây tre cao lớn gần đó.
Thân tre rắn chắc mang theo cành lá rào rào rơi xuống bên cạnh ta, vài tiếng gầm ngắn của dã thú vang lên, ta liếc thấy vài bóng đen hoảng sợ bỏ chạy.
Thì ra trong lúc ta không chú ý, vài con sói đã lặng lẽ bò đến và rình rập ta từ phía sau.
Cố Lưu nhanh chóng bước đến bên ta, có vẻ tức giận: “Sao đêm khuya không về nhà mà lại ở trên núi?”
Ta không trả lời, ngược lại, kinh ngạc hỏi: “Sao ngươi tìm được ta?”
Chưa kịp đợi hắn đáp, ta đã thấy trên mặt và tay hắn có vài vết xước do lau sậy ở bờ sông phía đông gây ra, còn áo lại dính trái ké từ hoang địa phía tây, ta hiểu ra.
Hắn chắc đã tìm từng bước, từ đông sang tây, tìm mãi, tìm mãi, cuối cùng cũng tìm thấy ta – người mãi không về nhà.
Khoảnh khắc đó, ta lại cảm thấy muốn khóc.
Ta không phải chưa từng bị lạc trong núi, bị thương trong núi, nhưng trước giờ chưa có ai đến tìm ta, tìm mãi không thôi như hắn.
Ta ra hiệu cho Cố Lưu đưa ta cây đuốc, hắn nhẹ nhàng di chuyển tảng đá đè lên chân ta, xé một mảnh áo băng bó qua loa rồi cõng ta xuống núi.
Hắn vẫn còn giận, im lặng chính là biểu hiện của cơn giận ấy.
Trăng trên trời tròn vành vạnh, ánh sáng thanh khiết rọi xuống nhân gian, bất kể chúng ta đi bao xa, mặt trăng vẫn theo bên trên.
Mặt nước đọng bên đường bị làn gió nhẹ làm gợn sóng, phản chiếu ánh sáng lặng lẽ mà huyền ảo.
“Dù sao trăng cũng sáng rồi, không cần đuốc cũng thấy đường.” Ta nói, rồi tiện tay ném cây đuốc xuống đầm nước.
Ngay khi Cố Lưu chưa kịp hỏi, ta đã tận dụng khoảnh khắc ấy, lấy ra ngọc bội, đeo lên cổ hắn.
Cố Lưu sững lại.
Ta chậm rãi giải thích: “Không về kịp trước khi trời tối vì ta đã giết một người, để lấy lại một thứ, vì thế mới phải vòng đường xa về nhà.”
Ta không hề che giấu sự tàn nhẫn của mình với Cố Lưu, chỉ có một điều duy nhất ta giữ bí mật. Ta nói rằng ta nhìn thấy cảnh hắn bị cướp mất ngọc bội, nên biết hắn rất trân trọng vật này.
Thực ra, ta lừa hắn. Khi đó ta chưa trọng sinh, hoàn toàn không quen biết hắn. Chính ký ức ở kiếp trước cho ta biết ngọc bội này quan trọng thế nào với hắn.
Miếng ngọc ấm áp vì nhiệt độ cơ thể ta, rủ xuống nơi n.g.ự.c hắn.
Ta không nhìn thấy nét mặt của Cố Lưu, chỉ thấy gáy hắn, mái tóc đen bóng và đôi tai thoáng đỏ.
Một lúc lâu sau, hắn cõng ta, đi dưới ánh trăng, dọc theo bờ nước, từng bước vững vàng, vượt qua những bụi cỏ dại lấp lánh ánh đom đóm.
Hắn khẽ nói: “A Đào, đây chỉ là một vật chết mà thôi, không đáng để mạo hiểm vì nó.”
Ta biết chứ, đây chỉ là một vật chết mà thôi.
Nhưng vật chết này, là kỷ vật duy nhất mẹ Cố Lưu để lại.
Hơn nữa, hiện tại Cố Lưu và kẻ thù của hắn vẫn chưa biết rằng miếng ngọc bội này thực chất là một lệnh bài, nhà họ Diệp có một đội quân ngầm chỉ nhận lệnh từ miếng ngọc này. Đây là thanh kiếm bảo vệ Cố Lưu mà Diệp Hoàng hậu để lại, nhưng bà chưa kịp giải thích rõ ràng cho hắn thì đã vội ra đi.
Kiếp trước, miếng ngọc bội này bị cướp đi, không ai giành lại, nó bị nhi tử của thái thú xem như một món trang sức bình thường để đeo cho vui, chán rồi thì tiện tay thưởng cho gia nhân, cuối cùng lưu lạc qua nhiều tay khác nhau.
Sau khi Thái tử bị phế, những người bên cạnh hắn cũng bị trừng phạt, nhiều người bị lưu đày đến Lạc thành, nhưng Cố Lưu lại bị cô lập, không thể gặp ai thân thích.
Thập Ngũ khi ấy làm lao dịch ở trại lính gần đó, vô tình nhìn thấy miếng ngọc của Cố Lưu bị mang ra làm món đồ cược trong cuộc nhậu, hắn nhận ra đó là vật của chủ cũ, điên cuồng muốn giành lại. Đám người đó lấy Thập Ngũ làm trò cười, bảo hắn cược một cánh tay của mình nếu muốn lấy lại miếng ngọc.
Thập Ngũ không nói một lời, để mặc chúng chặt mất một cánh tay, máu chảy ròng ròng, nhưng hắn đã giành lại được miếng ngọc, cầm chắc trong tay còn lại. Đám người kia không chịu thua, ném Thập Ngũ sắp chết vào chuồng ngựa.
Trong ký ức, Thập Ngũ là một người thân thiết, luôn mỉm cười, dù không làm hộ vệ Đông cung thì cũng có thể phong hàm tướng nhỏ, ra chiến trận giết giặc, dù chết cũng sẽ hiên ngang trên chiến trường. Nhưng cuối cùng, hắn mất một cánh tay, chết trong những cú giẫm đạp của ngựa nơi quê hương.
Máu của hắn thấm vào ngọc bội, khiến hoa văn trên đó thay đổi, nhờ vậy Tôn thái thú mới biết ngọc bội thực chất là lệnh bài.
Cuối cùng, phe Tôn Quý phi kiểm soát đội quân mạnh mẽ ấy, thanh kiếm bảo vệ Cố Lưu do Diệp Hoàng hậu để lại trở thành lưỡi dao đâmvào hắn, trở thành trở ngại lớn nhất trên đường hắn quay về kinh thành.
Nhiều lần Cố Lưu suýt mất mạng trên đường, sau này lên ngôi, rồi lại bị lật đổ và chết thảm thương, và lực lượng ẩn sau miếng ngọc này là nguyên nhân lớn.
Giờ đây, ta đã giành lại nó.
Di vật của mẹ Cố Lưu không còn bị lưu lạc, trở thành món đồ chơi trong trò cược.
Thập Ngũ, người lớn lên cùng Cố Lưu, cũng không phải chịu cái chết thảm thương dưới vó ngựa vì miếng ngọc này.
Ngày sau, khi Cố Lưu trở lại kinh thành, hắn cũng sẽ không phải chịu sự đe dọa từ thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu.
Thanh kiếm đã trở về tay người đáng cầm nó, và sẽ đâmvào kẻ thù đáng bị diệt trừ.
Gió đêm thổi qua, có chút lạnh.
Ta vòng tay quanh cổ Cố Lưu, nhẹ nhàng tựa vào hắn để sưởi ấm, dưới ánh trăng rực rỡ như mộng, ta ghé sát tai hắn, khẽ khàng nhưng nghiêm túc nói:
“Đáng giá. Những thứ quý giá phải được trân trọng.”
Đó là lời của kiếp trước, kẻ Bạo quân đẹp đẽ nhưng tàn ác mà ai cũng khiếp sợ từng nói với ta.
12.
Kiếp trước, lần thứ hai ta gặp Cố Lưu là trong Hoàng cung.
Nơi ấy cách ngàn dặm, Hoàng cung cao lớn, xa hoa không tưởng.
Ta khoác lên người loại lụa là gấm vóc mà đời này chưa từng được mặc, búi tóc cầu kỳ phức tạp, trên đầu cài trâm ngọc và các món trang sức làm từ vàng bạc, vải vóc quá mềm mại khiến ta có phần không quen, hơi cứng người thu mình giữa đám đông.
Trời xuân ấm áp, nhóm phi tần mới nhập cung hẹn nhau đi thưởng hoa, cung nữ thân cận của ta đã nhận lời thay ta, bảo ta nên hòa nhập với họ, thiết lập mối quan hệ.
Bị ép đi cùng họ dạo quanh ngự hoa viên, ta nhìn họ làm thơ trước những đóa hoa hay gốc cỏ, than thở nỗi buồn sầu cảm.
Ta chẳng nói được lời nào, thấy mình lạc lõng, nên theo bản năng đứng nép ở rìa đám đông.
Bỗng thái giám xướng lên, “Hoàng thượng giá lâm!”
Mọi người lập tức im lặng, quỳ gối bên đường để nhường đường cho hoàng thượng, trong gió xuân thoảng hơi lạnh căng thẳng, có vị phi tần nhát gan thậm chí run lên.
Không trách họ sợ hãi, ngay cả ta, kẻ lớn lên ở ngôi làng hẻo lánh, cũng từng nghe về sự tàn bạo của tân đế.
Khi đó ta không biết thiếu niên áo trắng từng cho ta bánh bao là ai, tất nhiên không biết hắn là Bạo quân khét tiếng cách ngàn dặm.
Ta chỉ nghe rằng Bạo quân từng là Thái tử bị phế, bị đày ra biên cương, sau đó giết cha giết đệ đệ mà đoạt ngai vàng.
Nghe rằng Bạo quân có khuôn mặt xanh xao, răng nanh sắc như quỷ dữ, có thể dọa trẻ con không dám khóc đêm, tính khí thất thường, thích giết chóc, cả triều đình, Hoàng cung ai ai cũng lo sợ.
Nghe rằng cách đây hai ngày, Bạo quân vừa giết một phi tần vì nàng muốn tranh sủng, đã đứng chờ hắn trên đường về, mặc y phục đỏ rực và múa một điệu.
Bạo quân thấy chướng mắt, rút kiếm đâm nàng ngay tại chỗ.
Rồi hắn dùng máu của mỹ nhân ấy để tưới đám hoa hải đường bên cạnh, nói rằng như vậy trông thuận mắt hơn.
Trong cung ai nấy đều lo sợ, không dám nghĩ ngợi gì thêm.
Bạo quân có vẻ cũng không ham mê sắc dục, các phi tần trong cung đa phần là mỹ nhân do các quan dâng lên để lấy lòng, hoặc là tiểu thư các gia tộc được Bộ Hộ tuyển chọn. Trong mắt hắn, đó chỉ là cách kiềm chế các thế gia đại thần, hắn chẳng buồn quan tâm, ai không phiền hắn thì hắn cũng quên sự tồn tại của họ, ai làm phiền thì có kết cục như mỹ nhân mấy ngày trước.
Trên đường gặp Bạo quân, các tân phi đều cúi sát đất không dám ngẩng đầu, ta chỉ thấy tà áo choàng đen tuyền với hoa văn kim sắc thoáng qua trước mặt, nhanh chóng lướt qua.
Đột nhiên có ai đó phía sau đẩy mạnh, khiến ta ngã nhào ra giữa đường, ngay dưới chân Bạo quân.
Hắn dừng lại.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta – ngạc nhiên, thương hại, hả hê... mọi thứ đều áp xuống người ta, không khí dường như ngưng đọng trong chốc lát.
Hậu cung của Bạo quân không có đấu đá tranh giành, ta không biết ai, vì điều gì, muốn hại ta.
Vết máu của mỹ nhân mấy ngày trước vẫn còn phảng phất mùi tanh giữa những khe gạch xanh, dĩ nhiên ta cũng sợ hãi, hoang mang, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, ngước lên dõi theo đường kim sắc của long bào đen, và nhìn thấy gương mặt Bạo quân mà ai ai cũng khiếp sợ.
Tin đồn không sai, trên khuôn mặt hắn đầy những vết sẹo đáng sợ, trông như ác quỷ, khiến người ta ghê tởm.
Bên dưới lớp sẹo là gương mặt tái nhợt và đôi mắt đen sâu thẳm. Áp lực tỏa ra từ hắn mang theo chút mùi máu tanh.
Hắn cũng nhìn chằm chằm vào ta.
Một phi tần yếu đuối bật khóc vì sợ hãi, Bạo quân liếc sang, không chút biểu cảm, lạnh lùng ra lệnh:
“Chém.”
Giữa tiếng kêu gào cầu xin thảm thiết và tiếng giáp sắt va nhau của các thị vệ, Bạo quân cúi nhìn ta, hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Ta cẩn thận trả lời: “Thần thiếp là Liễu Hi Yên.”
Hắn nâng cằm ta bằng bàn tay lạnh băng, nhìn thẳng vào mắt ta, giọng nói mang chút châm biếm.
“Ngươi nói dối.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)