Chuyển ngữ: Mơ
Bởi vì Nhất Chi Xuân chịu ảnh hưởng của âm khí, sức khỏe bị tổn hại, trước khi Bạch Tiên Tiên đi đã cho cô ấy uống một cốc nước bùa, giữ hồn an thần.
Tất cả xử lý xong, Nhất Chi Xuân bấm hoàn thành đơn hàng trên Bạn Biết Không, đánh giá năm sao cho Bạch Tiên Tiên ở ngay trước mặt cô, viết một đoạn nhận xét dài tới một nghìn chữ.
Không hổ là tác giả, tâng bốc khen ngợi vô cùng trơn tru, lời văn không hề kiểu cách, từng chữ tình cảm chân thành.
Người không biết còn tưởng Bạch Tiên Tiên lên núi đao xuống biển lửa mới cứu được mạng sống như treo trên sợi tóc của cô ấy.
Ai có thể ngờ thật ra chỉ xử lý một cái bàn phím thôi.
Ký túc xá không có máy tính, Bạch Tiên Tiên rời khỏi nhà Nhất Chi Xuân thì về thẳng bệnh viện.
Lúc ở dưới tầng mang theo bữa khuya cho Trần Lẫm, vừa đi trên hành lang vừa bước rất khẽ, muốn xem thử lúc mình không có ở đây thợ chăm hoa mỗi đêm trực ban làm gì.
Dùng cái này một thời gian."
Trần Lẫm chỉ nhìn qua là có thể thấy từng luồng âm khí quẩn quanh trong bàn phím.
Anh gật đầu, lúc đổi bàn phím lại dùng mực đỏ trong ngăn kéo vẽ hai tấm bùa vàng dán lên bàn phím để tránh âm khí tỏa ra, kết nối với màn hình, bàn phím bắt đầu tự động gõ chữ: Chào anh! Chào anh! Tôi sẽ đàng hoàng, hy vọng sau này chúng ta có thể chung sống tốt với nhau!
Trần Lẫm nhìn lướt qua, không để ý tới anh ta.
Bạch Tiên Tiên nói: "Nửa đêm anh đừng viết, lạch cạch ảnh hưởng tới người khác ngủ."
Bàn phím: Yên tâm! Yên tâm, tôi sẽ nhỏ tiếng!
Bạch Tiên Tiên vẫy tay với Trần Lẫm, mỉm cười nói: "Mau tới ăn bữa khuya."
Trần Lẫm yên lặng đi qua, cũng không hỏi là món gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


