Chuyển ngữ: Mơ
Vẫn là gương mặt bị nếp nhăn che kín trong trí nhớ nhưng không cứng nhắc uy nghiêm như trước, mặt mày rạng rỡ vui vẻ khiến ông có sinh lực hơn cả lúc còn sống.
Không ngờ ông ở âm phủ quả thật được làm quan!
Vừa đúng dịp tết, lúc này Đại trưởng lão đến, Bạch Tiên Tiên mới phát hiện ra đây mới thật sự là đoàn viên.
Cả nhà kích động một lúc lâu rồi mới bình tĩnh lại.
Đại trưởng lão ngồi xuống vị trí chừa cho ông, cúi đầu hít một hơi ly sâm panh mà Tam trưởng lão rót, quả nhiên không che giấu ghét bỏ: "Mùi này, khó uống quá! Đổi cốc rượu xái!"
Bạch Tiên Tiên: "Vâng ạ!"
Đại trưởng lão ngửi hai hơi rượu xái, lúc này mới thỏa mãn thở phào.
Tam trưởng lão vui mừng nói: "Anh cả, lúc trước em lập đàn gọi anh không đáp, còn tưởng anh đi đầu thai rồi! Sao anh thành người Bạch Vô Thường phái đi vậy?"
Đại trưởng lão nhìn thoáng qua Bạch Tiên Tiên, xúc động nói: "Tôi đã đồng ý với Tiểu Tiên Nhi cho dù ở đâu cũng phải dõi theo con bé.
Chưa chờ tới lúc nhà họ Bạch chấn hưng, sao tôi yên tâm đi đầu thai được? Tôi đang làm chức quan văn ở âm phủ, làm một nhân viên văn thư nhỏ.
Bạch Vô Thường được Tiên Tiên nhờ vả tìm hiểu chuyện Phàn Lai Tịnh, vừa hay danh sách luân hồi là phòng tôi nắm giữ, biết tôi là người nhà họ Bạch nên nói chuyện với tôi, bảo tôi tới một chuyến."
Bạch Tiên Tiên ngạc nhiên nói: "Vậy chẳng phải bây giờ quan hệ của con ở âm phủ vững mạnh hơn sao? Đại trưởng lão, ông cố gắng một chút, đừng chỉ làm một nhân viên văn thư nha, cố lên chức nha! Nếu như có thể làm chức Thành Hoàng, Vô Thường gì đó, con là con cháu ba đời của quan đó!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


