Chuyển ngữ: Mơ
Nói rất hay rất có lý, Tiên Tiên Tử không thể phản bác.
Thử là mình, thử hỏi nếu có máy tự động bắt quỷ, liệu cô có muốn tự mình ra tay không?
Bạch Tiên Tiên lập tức cảm thông sâu sắc, vô cùng thấu hiểu hỏi: "Vậy sao bây giờ cô muốn tìm tôi?"
Nhất Chi Xuân nuốt ngụm nước miếng, lúc này giọng điệu mới trở nên sợ hãi: "Mấy ngày gần đây tôi có thể cảm giác rõ ràng sức khỏe tôi dần dần tệ hơn, bắt đầu gặp ác mộng bị bóng đè.
Ngay cả khi bật máy sưởi dưới sàn cũng cảm thấy lạnh, toàn thân đổ mồ hôi lạnh..."
Bạch Tiên Tiên nói: "Đây là biểu hiện dương khí suy yếu nguyên khí hao tổn sau khi ở chung với âm hồn lâu.
Bây giờ cô ở đâu?"
Nhất Chi Xuân trả lời: "Ở trong khách sạn gần nhà, tôi không dám trở về.
Nhưng mà hôm nay tôi đăng nhập diễn đàn phát hiện nó còn đang đăng chương mới." Cô ấy ngừng một chút, không khỏi cảm thán một câu: "Nó thật sự rất chăm chỉ."
Lúc mỗi lần anh hỏi cô câu này, Bạch Tiên Tiên đều cảm thấy vô cùng an toàn.
Nhưng dù sao hôm qua vừa xin nghỉ, lúc nào cũng dẫn anh trốn việc khiến lương tâm Bạch Tiên Tiên áy náy.
Hơn nữa nghe chuyện của Nhất Chi Xuân cũng không khó giải quyết, mỉm cười vẫy vẫy tay với anh: "Không cần đâu, anh cứ yên tâm ở nhà đi!"
Thật ra Trần Lẫm chưa từng lo lắng về năng lực của cô, chỉ sợ cô sợ thôi.
Nhưng mà cô luôn có dáng vẻ vô cùng nhiệt tình không sợ hãi này như mấy cây xanh cô mua về, sinh trưởng rất mạnh mẽ, tràn ngập sức sống mê người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

