Việt Trường Lăng vốn không tên là Trường Lăng.
Ngày nàng chào đời, phụ thân là Việt Thừa Phong đang đưa cả nhà chạy trốn khỏi sự truy sát của kẻ thù. Mẫu thân trở dạ, sinh nàng trong một ngôi trường đình cô quạnh giữa núi.
Khi Việt Thừa Phong cầm đại đao chạy về, nhìn thấy tiểu nữ nhi trong tã lót trắng trẻo đáng yêu, ông vui mừng khôn xiết. Vì nàng sinh ra trong trường đình nên đặt tên là Trường Đình.
Từ nhỏ, Trường Đình đã xinh xắn như ngọc như ngà, được cha mẹ và huynh trưởng hết mực cưng chiều.
Thế nhưng năm nàng lên 5 tuổi, chẳng biết bị ai ngầm ám hại, trúng một chưởng ngay trong sân nhà. Đến khi Trường Thịnh phát hiện thì nàng đã liên tục hộc máu, khiến mẫu thân đau lòng đến ngất lịm mấy lần.
Việt Thừa Phong thấy thuốc thang hay châm cứu đều vô hiệu, ông đành ôm tia hy vọng cuối cùng đi cầu kiến một vị cao tăng Thiên Trúc. Vị cao tăng ấy tiên phong đạo cốt, chỉ vận công trong chốc lát đã khiến sắc mặt Trường Đình hồng hào trở lại.
Việt Thừa Phong quá đỗi vui mừng.
Không ngờ cao tăng lại nói ngũ tạng của Trường Đình đều đã bị tổn thương nặng. Muốn giữ mạng sống, chỉ còn cách luyện thành Thích Ma Chân Kinh. Chỉ tiếc ông ấy sắp rời Trung Thổ, e rằng không thể ở lại truyền thụ võ công.
Dù không nỡ chia lìa cốt nhục, nhưng vì chút hy vọng sống cuối cùng của con gái, Việt Thừa Phong đành cắn răng gửi Trường Đình làm đồ đệ của vị cao tăng.
Kể từ đó Trường Đình trở thành Trường Lăng, Trường Lăng đi một mạch 10 năm.
Mười năm sau, cục diện Trung Nguyên đã đổi thay hoàn toàn. Triều Lương suy tàn, anh hùng khắp nơi nổi dậy.
Việt Thừa Phong thuận theo thời thế, chiêu hiền đãi sĩ. Việt Trường Thịnh lại càng trò giỏi hơn thầy, khiến Việt gia nhanh chóng nổi bật, trở thành thế lực mạnh nhất Giang Đông.
Cây cao đón gió, Việt gia càng hưng thịnh thì càng khiến kẻ địch kiêng dè. Để tiêu diệt Việt gia, quân triều Lương thậm chí còn cấu kết với quân Mạc Bắc.
Lần ấy, Việt gia quân bị ép vào một khe núi hẹp giữa hai ngọn núi. Quân địch đông gấp nhiều lần, tình thế đã gần như chắc chắn toàn quân sẽ bỏ mạng.
Không ngờ đúng lúc ấy, có một người từ trên trời giáng xuống. Người ấy cầm trường kiếm trong tay, một mình giữ ải, khiến vạn quân không thể tiến thêm nửa bước. Cuối cùng còn chém đầu nguyên soái Mạc Bắc ngay giữa trận.
Thế cờ hoàn toàn đảo ngược.
Người đó chính là tiểu nữ nhi của Việt Thừa Phong đã xa nhà nhiều năm, Việt Trường Lăng.
Cha con, huynh muội Việt gia đều không thể tin nổi. Tiểu cô nương năm xưa hấp hối trong lòng họ, nay lại trở thành một cao thủ kinh thế hãi tục.
Điều càng khiến họ bất ngờ hơn là dung mạo Trường Lăng không còn xinh đẹp như trong ký ức. Khóe mắt nàng xuất hiện một vết bớt đỏ rực. Ngay cả Trường Lăng cũng không biết đó là di chứng của vết thương năm xưa, hay hậu quả khi tu luyện Thích Ma Chân Kinh.
Nàng chỉ nhớ lúc còn nhỏ, mỗi lần mặc váy đều bị người khác chỉ trỏ bàn tán. Về sau, nàng đơn giản đổi sang mặc nam trang, lại đeo thêm nửa chiếc mặt nạ che đi gương mặt. Không ngờ làm vậy còn khiến người khác kính sợ nàng hơn.
Việt Thừa Phong được gặp lại ái nữ sau bao năm xa cách, vui mừng còn không kịp, nào còn bận tâm đến dung mạo. Huống hồ Trường Lăng luyện thành tuyệt thế thần công, với Việt gia chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.
Không lâu sau, nàng cùng huynh trưởng chinh chiến sa trường, lập nên uy danh hiển hách.
Sau này, Việt Thừa Phong lâm bệnh nặng rồi qua đời. Hai huynh muội Trường Lăng và Trường Thịnh cùng nhau chinh phạt, chiếm được nửa giang sơn Trung Nguyên.
Khắp thiên hạ không ai không biết danh tiếng hai huynh đệ Việt gia.
Thế nhưng lại gần như chẳng có ai biết Việt Trường Lăng thực chất là thân nữ nhi.
Những ngày gần đây liên tục giao chiến với quân Mạc Bắc, Trường Lăng cũng cảm thấy đôi chút mệt mỏi. Nàng không ngờ dưới quân lệnh nghiêm khắc của mình, mà vẫn có kẻ dám lén xông vào khu suối nước nóng giữa đêm.
Đến khi phát hiện, nàng còn đang cân nhắc có nên giết người diệt khẩu hay không thì vừa quay đầu đã nhìn thấy Vương Tuần.
Hàng mày Trường Lăng khẽ nhíu, nàng phất nhẹ tay.
Mặt nước lập tức dâng lên từng lớp sóng. Đợi nước bắn tung tóe rồi lặng xuống, nàng đã nhanh chóng mặc xong y phục, trở lại bờ xỏ giày.
Đầu óc Vương Tuần rối như tơ vò. Cậu biết rất rõ điều mình vừa nhìn thấy đủ để mất mạng.
Cậu muốn nói gì đó để xóa đi sát ý của đối phương, nhưng suy cho cùng cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ. Không thể bình tĩnh như mặt hồ trước sóng lớn. Mấy lần hé miệng, lại chẳng thể thốt nổi một lời.
Trường Lăng nhìn khuôn mặt non nớt còn chưa hết vẻ trẻ con của cậu, bất giác đau đầu nhắm mắt. Từ nhỏ nàng đã nghe mẫu thân nói “nếu thân thể nữ tử bị người khác nhìn thấy, hoặc là giết người ấy, hoặc phải gả cho người ấy.”
Mà đứa nhỏ trước mắt còn chưa lớn. Chẳng lẽ nàng phải chạy tới trước mặt một đứa bé rồi nói:
Này, phi lễ chớ nhìn. Ngươi đã nhìn thấy rồi thì chuẩn bị sính lễ cưới ta đi.
Nhưng nàng cũng chẳng thể xuống tay giết một đứa trẻ tay trói gà không chặt.
Đúng lúc đang khó xử, tiếng trống trận từ xa đột nhiên vang lên. Rõ ràng là có tình huống khẩn cấp triệu tập toàn quân.
Trường Lăng lập tức búi tóc, đeo mặt nạ rồi định quay về đại doanh. Thấy Vương Tuần vẫn còn đứng ngây ra đó, nàng chỉ nói:
"Chuyện tối nay ngươi nhìn thấy, không được nói với bất kỳ người thứ ba nào. Bao gồm cả vị trung bộc võ công cao cường đi cùng ngươi."
Vương Tuần khựng lại. Cậu còn chưa hiểu ý nàng thì Trường Lăng đã lạnh giọng hỏi:
"Nghe rõ chưa?"
Vương Tuần theo bản năng gật đầu.
Khóe môi Trường Lăng hơi cong lên, nàng tiện tay xoa mái tóc cậu.
"Về sớm đi. Đợi ta đánh trận trở về, hãy đến doanh trướng tìm ta."
Dứt lời. Thân ảnh nàng lóe lên rồi biến mất.
Vương Tuần chỉ cảm thấy khinh công ấy đã nhanh đến mức gần như hòa vào hư vô. Cậu ngơ ngác sờ lên đầu mình. Nếu không phải mái tóc vẫn còn ướt nước do bàn tay nàng chạm vào...
Cậu gần như cho rằng tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Khi Trường Lăng trở lại đại doanh, lính gác đã đổi ca. Toàn quân cũng đã tập kết xong, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Đúng như nàng dự đoán.
Quân Mạc Bắc định nhân lúc đêm khuya tập kích bất ngờ. Các tướng lĩnh chủ chốt đều đã có mặt trong đại trướng. Trường Lăng vừa đúng lúc bước vào, Trường Thịnh liếc mái tóc còn vương hơi nước của nàng.
"Đi đâu vậy?"
“Có chút việc.” Trường Lăng đứng cạnh huynh trưởng. "Địch đến bao nhiêu?"
"Khoảng 2 vạn. Đám quân này kéo đến từ phía đông, không phải đội tiên phong đang giằng co với chúng ta."
"Nếu đi nhanh nhất thì giờ Dần(3-5am) sẽ đến Dương Môn Quan."
Trường Lăng khẽ giật mình. Chỉ với hai vạn binh mã, chắc chắn không thể công phá thành. Nếu dám vượt biên ban đêm, vậy hẳn là còn có mưu đồ khác.
Trường Thịnh chỉ vào tấm bản đồ phía sau.
"Nếu mục tiêu của chúng là hội quân với đội tiên phong Mạc Bắc thì chúng ta phải ra tay trước."
"Gia Cốc Quan hai mặt đều là núi. Chỉ cần quân ta kịp đến mai phục trước giờ Sửu(1-3am) đêm nay thì nhất định có thể bắt gọn bọn chúng."
Thẩm Diệu nói:
"Hay để Thẩm mỗ dẫn Thẩm gia quân đi dò đường trước. Dù quân địch có gian kế thì Việt huynh cũng vẫn kịp thời ứng phó."
Trường Thịnh lắc đầu.
"Thẩm minh chủ vừa mới đến Thái Hưng, chưa quen địa hình nơi này. Ta không thể để Thẩm gia quân mạo hiểm như vậy."
Đúng lúc ấy, một người vội vàng bước vào đại trướng. Hắn tiện tay cầm lấy chén trà trên bàn, uống cạn một hơi rồi dùng ánh mắt đầy bất lực quét qua mọi người.
“Đến địch là ai còn chưa làm rõ đã bắt đầu bày binh bố trận. Ta cũng thật sự phục các ngươi."
Người này ngạo nghễ đến mức ngay cả Việt Trường Thịnh cũng chẳng để vào mắt.
Ngoài Phó Lưu Cảnh ra thì còn có thể là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)