Vừa bước vào đại doanh, Thẩm Diệu còn chưa kịp sai quân canh đi thông báo thì đã nghe một giọng nói sang sảng vang lên:
“Thẩm minh chủ! Chư vị chưởng môn! Cuối cùng cũng đợi được các vị rồi!”
Người vừa đến khoác chiến giáp uy nghiêm, bên hông đeo trường đao, khí chất hào sảng, hiền hòa.
Đám người trong võ lâm lần lượt xuống ngựa, Thẩm Diệu đi đầu bước tới, chắp tay nói:
“Trường Thịnh huynh!”
Người ấy chính là trưởng tử Việt gia, Việt Trường Thịnh.
Vương Tuần vốn cho rằng phong thái của Thẩm Diệu đã đủ xứng với bốn chữ "nhân trung long phượng". Cho đến khi gặp Việt Trường Thịnh, cậu ta mới biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.
Người này thống lĩnh hùng binh, có thể xưng bá một phương, vậy mà cử chỉ ôn hòa, đúng mực, khiến người khác bất giác sinh lòng thân cận.
Thẩm Diệu nói:
“Lẽ ra hôm qua bọn ta đã đến nơi. Chỉ tiếc mấy ngày nay Giang Bắc gió tuyết quá lớn, làm chậm hành trình, khiến các vị phải đợi lâu.”
Việt Trường Thịnh cười lớn:
“Chỉ cần quân Thát Tử còn chưa đánh vào thành Thái Hưng thì các vị đến lúc nào cũng không tính là muộn!”
Hắn quay sang mọi người.
“Chư vị đường xa vất vả. Việt mỗ đã cho người chuẩn bị doanh trướng nghỉ ngơi. Đợi dùng xong bữa tối, chúng ta lại cùng nhau bàn kế kháng Nhạn, thế nào?”
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Việt Trường Thịnh đang định sai thân binh dẫn đường thì ánh mắt vô tình lướt qua Vương Tuần, đột nhiên quát lớn:
“Cẩn thận!”
Vương Tuần vốn đang đứng nép trong góc lặng lẽ quan sát Việt Trường Thịnh, còn chưa hiểu vì sao đối phương lại nhìn sang phía mình thì vừa quay đầu đã thấy một con ngựa hoảng loạn đang lao thẳng tới. Cậu chưa kịp phản ứng, theo bản năng nhắm chặt mắt.
Chợt nghe một tiếng hí dài vang lên. Có người kịp thời siết mạnh dây cương, khiến con chiến mã xoay tròn tại chỗ một vòng rồi mới dừng hẳn.
Động tác của người kia quá nhanh. Nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp ra tay thì con ngựa đã ngoan ngoãn đứng yên.
Người đó nhẹ nhàng vuốt bờm ngựa, mỉm cười nói:
“Thẩm Diệu, ta bảo các ngươi mang ít binh mã và lương thảo tới...” Nói đến đây, hắn nhìn Vương Tuần rồi cười hỏi: “Ngươi đưa cả con trai đến đây làm gì?”
Khóe miệng Thẩm Diệu khẽ giật.
“Việt nhị công tử, Thẩm mỗ còn chưa thành thân, lấy đâu ra con trai? Đứa trẻ này là bọn ta cứu từ Tiềm Long Trại. Nó là công tử của Vương Du Đình, Vương gia ở Kim Lăng.”
Việt nhị công tử, Việt Trường Lăng.
Vương Tuần chậm rãi mở mắt. Đó là lần đầu tiên cậu gặp Việt Trường Lăng.
Lúc ấy, mặt trời phía tây đã lặn hẳn, ánh chiều tà dày đặc như nhuộm kín chân trời. Người kia mặc chiến bào đỏ thẫm, vạt áo tung bay trong gió lạnh.
Nếu nói một cách công bằng thì làn da của Việt Trường Lăng ngăm đen, mí mắt hơi sưng, nửa khuôn mặt còn bị chiếc mặt nạ bạc che khuất, tuyệt đối chẳng dính dáng gì đến hai chữ "tuấn tú".
Nhưng chẳng hiểu vì sao, Vương Tuần lại cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, rất lâu vẫn không thể hoàn hồn.
(minh hoạ xí hehe)
Đương nhiên, Việt Trường Lăng cũng chẳng buồn để ý một đứa trẻ đang nghĩ gì. Ngược lại, Việt Trường Thịnh sau khi biết thân phận Vương Tuần từ Thẩm Diệu liền lập tức gọi quân y đến đưa cậu đi khám cẩn thận.
Trong thời buổi này, kết thiện duyên vẫn hơn gây thêm thù oán. Huống hồ còn là người của Vương gia, càng phải thận trọng đối đãi.
Trái lại, Việt Trường Lăng chỉ thấy Thẩm Diệu mang về thêm một phiền phức. Tính hắn vốn cuồng ngạo, lười nói thêm điều gì. Đi được vài bước, hắn chợt quay đầu lại nhìn Thẩm Diệu.
“Đúng rồi. Có người vẫn luôn muốn gặp ngươi.”
Việt Trường Thịnh liếc đệ đệ một cái đầy bất đắc dĩ.
Thẩm Diệu không hiểu đầu cua tai nheo, lập tức bước nhanh theo sau. Nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu.
Vừa bước vào doanh trướng, đã nghe một giọng ai oán quen thuộc vang lên:
“Thẩm minh chủ... cuối cùng ngươi cũng đến cứu ta rồi...”
Thẩm Diệu trợn tròn mắt. Một nam tử đội khăn nỉ, phong lưu tuấn tú đang bị trói gô trên chiếc ghế thái sư.
“Lưu... Lưu Cảnh huynh?”
Nam tử kia khổ sở như sắp khóc. “Là ta, là ta đây!”
“Ta bị bắt cóc đến đây suốt 7 ngày rồi. Bảy ngày nay ngày nào cũng ngóng sao ngóng trăng, chỉ mong ngươi đến cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng...”
Nói được nửa câu, hắn bỗng nhìn thấy Việt Trường Lăng đang thản nhiên lau thanh trường kiếm trong tay, lập tức nuốt khan một cái, không dám nói tiếp.
Thẩm Diệu nhìn Việt Trường Lăng.
“Việt nhị công tử, mọi người đều là chỗ quen biết. Không biết Lưu Cảnh huynh đã phạm phải chuyện gì...”
Việt Trường Lăng tra kiếm vào vỏ, đáp như thể đó là chuyện hiển nhiên:
“Đại ca ta nói: 'Phó Lưu Cảnh mưu trí vô song, có tài kinh bang tế thế. Nếu thu phục được người như hắn thì đại nghiệp nhất định sẽ được giúp sức rất nhiều.'”
"Vì thế…"
“Ta mời hắn tới.”
Phó Lưu Cảnh dùng ánh mắt sụp đổ nhìn Việt Trường Lăng.
"Ngươi chắc đây gọi là mời sao?"
“Nếu ngươi không hết lần này đến lần khác bỏ trốn, thì ta cần gì phải lãng phí một sợi dây thừng?”
“Lãng...” Phó Lưu Cảnh há miệng. “Ta không muốn ở trong quân doanh sống cuộc đời liếm máu trên lưỡi đao, đó là quyền tự do của ta. Thẩm minh chủ, ngươi nói thử xem, bọn họ khác gì sơn phỉ cường đạo chứ?”
Thẩm Diệu ho khan một tiếng, uyển chuyển nói:
“Thật ra... Việt công tử hoàn toàn có thể lấy lý lẽ để thuyết phục Lưu Cảnh huynh. Dùng biện pháp mạnh như vậy quả thật...”
Việt Trường Lăng dường như thật sự nghe lọt tai. Hắn quay sang Phó Lưu Cảnh, mặt không cảm xúc.
“Phó công tử, quốc gia lâm nạn, thất phu hữu trách...”
Phó Lưu Cảnh đáp ngay:
“Đúng vậy, thất phu hữu trách. Nhưng ta đâu phải thất phu.”
(Thất phu hữu trách là câu thành ngữ Hán Việt dùng để chỉ ý thức trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh chung.)
Việt Trường Lăng chậm rãi nói:
“Quân Mạc Bắc xâm phạm bờ cõi, chẳng lẽ chúng ta cứ khoanh tay đứng nhìn, ngồi chờ chết?”
Phó Lưu Cảnh lập tức đáp:
“Nhưng cũng không thể lấy trứng chọi đá, tự chuốc lấy diệt vong.”
Việt Trường Lăng ung dung nâng chén trà.
“Xưa nay ai mà chẳng chết...”
Phó Lưu Cảnh nheo mắt.
“Chết sớm với chết muộn khác nhau nhiều lắm!”
“...” Thẩm Diệu lập tức cảm thấy, cứ trói Phó Lưu Cảnh thế này xem ra lại là cách đỡ phiền nhất.
Ánh trăng lạnh như nước, đêm dưới chân Bắc Minh Phong càng rét cắt da cắt thịt.
Một doanh trướng nhỏ bé chẳng ngăn nổi bao nhiêu gió lạnh. Vương Tuần quấn kín trong tấm chăn lông, co người bên bếp than sưởi ấm. Cậu vừa xoa tay vừa hỏi:
“Ngươi chắc mình không nghe nhầm chứ? Người đó thật sự là Phó Lưu Cảnh?”
Quan bá dùng kìm sắt gắp thêm một cục than vào lò, gật đầu.
Vương Tuần khẽ nhíu mày.
“Có thể tìm được một quân sư thần long thấy đầu không thấy đuôi như vậy, xem ra Việt gia đã bỏ ra không ít công sức.”
Quan bá nói: “Nhưng dùng cách này, e rằng Phó Lưu Cảnh chưa chắc chịu vì họ mà bày mưu hiến kế.”
“Chưa chắc.” Vương Tuần hạ thấp giọng.
“Ta từng nghe phụ thân nói, Phó Lưu Cảnh không chỉ là người ham sống sợ chết, mà còn cực kỳ mềm lòng. Bị giữ lại trong quân doanh, tận mắt chứng kiến quân địch đánh tới, chỉ vì muốn tự bảo toàn tính mạng, hắn cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Nếu không, Việt Trường Thịnh đã sớm ngăn cản hành động tưởng như hoang đường này rồi.”
Nếu lúc này có người khác ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc. Những lời ấy lại được thốt ra từ miệng một đứa trẻ mới 9 tuổi. Thế nhưng Quan bá dường như đã quá quen, chỉ hỏi:
“Công tử giả xưng là người Vương gia, không sợ sẽ có người phát hiện sơ hở sao?”
Vương Tuần đáp:
“Tiểu công tử của Vương gia ở Kim Lăng từ nhỏ ốm yếu bệnh tật, rất hiếm khi xuất hiện trước mặt người ngoài, tình cảnh cũng giống ta đến 7-8 phần.”
“Huống hồ, cho dù Thẩm Diệu có sinh nghi, hắn cũng sẽ không dễ dàng để chúng ta rời đi. Nếu không thì sao chúng ta có thể thuận lý thành chương tiến vào đại doanh của Việt gia?”
Quan bá khẽ thở dài.
“Công tử làm vậy thật quá mạo hiểm... Nếu lão gia còn sống, chắc chắn sẽ không...”
Vương Tuần giơ tay ngăn ông nói tiếp. Cậu chậm rãi đi đến cửa doanh trướng, vén rèm lên.
Bên ngoài, gió tuyết đã ngừng.
“Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.”
Vừa dứt lời, cậu lại ho dữ dội. Quan bá vội khoác thêm chăn cho cậu. Chạm vào bàn tay lạnh như băng ấy, ông không khỏi thở dài.
“Phong hàn của công tử càng lúc càng nặng. Ban nãy ta phát hiện gần quân doanh có mấy mạch nước nóng...”
Thấy Vương Tuần cau mày, ông nhấn mạnh:
“Phải làm cho cơ thể ấm lên mới có thể chống đỡ được mấy ngày tới.”
Dưới chân núi nơi đại doanh đóng quân lại có suối nước nóng, vốn là chỗ thư giãn rất tốt cho binh sĩ.
Nhưng mấy ngày nay chiến sự căng thẳng, quân Mạc Bắc có thể tập kích bất cứ lúc nào. Toàn quân đều trong trạng thái gối giáo chờ tới sáng, đương nhiên chẳng ai dám nửa đêm lén đi ngâm suối.
Quan bá bế Vương Tuần suốt quãng đường đến khu rừng cạnh suối. Ông đặt cậu xuống, chỉnh lại áo choàng lông, dặn mình sẽ đứng bên ngoài canh chừng, bảo cậu không được ngâm quá lâu.
Ánh trăng dịu dàng như tơ.
Tựa một ngọn thiên đăng treo giữa màn đêm, phủ lên vùng sương mù mờ ảo một lớp ánh sáng nhàn nhạt. Trong không khí phảng phất mùi lưu huỳnh tự nhiên.
“Ào!” Một tiếng nước vang lên.
Có người đột nhiên đứng dậy từ trong làn nước. Dưới ánh trăng sáng, mái tóc đen hơi gợn sóng xõa dài sau lưng.
Nửa thân trên của người ấy chìm trong làn hơi nước mờ ảo. Đường cong cơ thể mềm mại, uyển chuyển hiện lên thấp thoáng. Dù màn đêm dày đặc, vẫn có thể nhìn thấy dưới làn da ấy phơn phớt một tầng hồng nhạt.
Dường như nhận ra phía sau có động tĩnh, người đó khẽ nghiêng người. Mang theo vẻ lười biếng cùng ngạo nghễ bẩm sinh, chậm rãi ngoái đầu nhìn lại.
Mọi thứ trước mắt như không còn chân thực.
Vương Tuần chỉ nhìn thấy nơi cổ người ấy đeo một viên minh châu, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tôn lên dung nhan rực rỡ như ánh bình minh.
Mà vết bớt đỏ như ngọn lửa nơi khóe mắt phải lại càng khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Trong khoảnh khắc, Vương Tuần đứng chết lặng như một pho tượng, nửa mê nửa tỉnh.
Cậu chưa từng nghĩ, trên đời này lại có chuyện hoang đường đến vậy.
Việt Trường Lăng…là một nữ tử.
Lời tác giả:
Mở đầu tuy lấy bối cảnh chiến sự, nhưng câu chuyện không phải viết về chiến tranh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)