Việt Trường Thịnh không để bụng, hỏi:
“Không biết tiên sinh có ý gì? Chẳng lẽ đội thiết kỵ kia không phải quân Nhạn?”
Phó Lưu Cảnh đáp:
“Vừa nghe tin ta đã thấy có gì đó không ổn... Chậc, đêm tối đường xa, cách hơn trăm trượng còn chẳng nhìn rõ bóng người, vậy mà lính canh báo tin lại có thể từ ngoài cửa ải tính chuẩn số lượng quân địch. Chẳng phải quá khó tin sao?”
“Một hai tên là gián điệp của địch thì còn có thể. Nhưng nếu cả đội lính canh đều phản bội thì Việt đại công tử làm người cũng thất bại quá rồi.”
“Ta đã hỏi rất kỹ. Bọn họ quả thực nhìn thấy quân tới mặc giáp của Mạc Bắc. Chỉ là áo giáp màu đen, ban đêm vốn khó nhìn rõ.”
Hắn cố ý dừng lại, rồi đấm mạnh xuống mặt bàn.
“Nhưng... bọn chúng cưỡi toàn ngựa trắng.”
“Ngựa trắng!”
“Không nói đến chuyện nước Nhạn sùng bái màu đen, chỉ cần đầu óc chưa bị nước vào thì chẳng ai hành quân ban đêm lại cưỡi ngựa trắng để tự biến mình thành bia ngắm cả.”
“Được rồi, cứ cho là đầu óc chúng thật sự có vấn đề đi. Vậy nhiều ngựa trắng như thế đào đâu ra?”
Mấy vị tướng trong trướng còn đang suy nghĩ thì Việt Trường Thịnh đã hiểu ngay ý trong lời hắn.
“Nói vậy... bọn chúng không phải người nước Nhạn, mà là người Đông Di.”
“Chỉ có tộc Khương ở Đông Di vì tín ngưỡng của mình mới nuôi ngựa trắng quy mô lớn. Nhưng chúng lại mặc giáp quân Mạc Bắc, xem ra đã kết minh với nước Nhạn. Đây chỉ là một đội quân nhử địch.”
Mọi người đều giật mình. Thẩm Diệu buột miệng hỏi:
“Là tộc Khương được đồn rằng cực kỳ tinh thông dùng độc và cổ thuật sao? Vì sao bọn họ lại cấu kết với nước Nhạn?”
Phó Lưu Cảnh giơ ngón trỏ lắc lắc.
“Bọn họ cấu kết thế nào không phải trọng điểm. Trọng điểm là... mục đích của bọn họ rốt cuộc là gì?”
Trường Lăng thấy rõ ràng Phó Lưu Cảnh đã nhìn thấu toàn cục, vậy mà còn cố ý ra vẻ huyền bí, lập tức mất sạch kiên nhẫn. Nàng chộp lấy ngón trỏ hắn đang giơ lên, cười tủm tỉm nói:
“Nói một câu xong được thì đừng có tách thành hai câu.”
Lực tay của Trường Lăng không lớn, nhưng Phó Lưu Cảnh không chút nghi ngờ rằng ngay giây sau ngón tay mình sẽ bị nàng bẻ gãy. Hắn hít sâu một hơi.
“Cho nên... tối qua ta xem thiên tượng, phát hiện chẳng bao lâu nữa trời sẽ đổ mưa lớn.”
“Ta đoán quân Đông Di cố ý dụ các ngươi tới mai phục ở Gia Cốc Quan, sau đó lợi dụng địa thế từ trên cao đánh xuống, khiến quân các ngươi nhiễm phải một loại độc gì đó rồi lập tức rút lui.”
“Các ngươi còn phải đề phòng quân Mạc Bắc nên chắc chắn sẽ không truy kích. Đợi khi một đám người các ngươi quay về thành, sẽ vô tình mang thứ độc ấy lây cho toàn quân.”
“Đến lúc phát hiện thì đã muộn…Vì quân Mạc Bắc cũng vừa lúc phát động tấn công. Hai bên phối hợp, trong 36 kế gọi là mượn đao giết người.”
Hắn còn chưa dứt lời, Trường Lăng đã buông tay. Chỉ với vài câu ngắn ngủi, cục diện lập tức sáng tỏ.
Người tộc Khương tuy ít nhưng tuyệt đối không thể coi thường. Dù phải điều động chủ lực cũng phải tiêu diệt sạch chúng trước khi tới Gia Cốc Quan. Bất cứ ai trúng độc tuyệt đối không được phép quay về Thái Hưng.
Đây là một trận đánh gần như nắm chắc phần thắng. Nhưng đối với đội quân xuất kích lại hung hiểm muôn phần.
Trường Lăng đang định chủ động xin đi thì Việt Trường Thịnh đã cắt ngang.
“Mạc Bắc đại quân có thể đánh tới bất cứ lúc nào. Muội phải ở lại trấn thủ Thái Hưng.”
“Đại ca mới là chủ soái của Việt gia quân, sao có thể tự mình mạo hiểm?”
Việt Trường Thịnh nhẹ nhàng vỗ vai nàng. Trong ánh mắt đầy quan tâm hiện lên vẻ kiên quyết không cho phép phản đối.
“Nếu ta là chủ soái...Thì sao có thể không nghe quân lệnh của chính mình?”
Nói xong, hắn quay người quát lớn:
“Kinh Vô Úy! Ngụy Hành Vân! Nghe lệnh!”
Hai vị tướng lập tức ôm quyền. “Có mạt tướng!”
“Điều 2 vạn kỵ binh, 5 nghìn cung thủ. Theo bản soái xuất phát tới Gia Cốc Quan!”
Mây đen che khuất ánh trăng. Phương xa, tuyết vẫn rơi lất phất, trong gió thoảng mùi vị thê lương.
Trên tường thành, Trường Lăng lặng lẽ nhìn theo đoàn quân do Trường Thịnh dẫn đầu.
Đợi đến khi bóng họ khuất hẳn trong màn đêm dày đặc, nàng vẫn đứng đó, nhìn dãy núi phía trước.
Không ai biết nàng đang nghĩ gì.
Đúng lúc ấy, có người chọc nhẹ vào lưng nàng. Trường Lăng quay đầu, Phó Lưu Cảnh đang khoác chiếc áo choàng dày cộp đứng phía sau. Hắn ho khan mấy tiếng.
“Ta thấy ấy mà... quyết định của Việt đại công tử là đúng. Hắn vừa đi, ta đoán quân Mạc Bắc sẽ lập tức có động tĩnh. Chiến thần như ngươi mà không ở lại thì cả Thái Hưng sẽ loạn mất.”
“Ta biết.”
“Thay vì đứng đây ngắm cảnh đêm, chẳng bằng nghĩ xem lát nữa thủ thành thế nào...”
Phó Lưu Cảnh nói được nửa câu thì phát hiện ánh mắt Trường Lăng nhìn mình bỗng dịu đi vài phần. Hắn thấy không quen, vội kêu lên:
“Đừng nhìn ta như thế. Ta chỉ muốn tự giữ mạng mình thôi, đâu phải vì tốt cho ngươi...”
“Ta biết.”
“Biết cái gì mà biết...”
Trường Lăng khẽ cười.
“Ta biết Phó Lưu Cảnh tuy tay trói gà không chặt, nhưng lại tinh thông cơ quan độn giáp. Nếu thật sự muốn tháo sợi dây mà ta buộc hôm đó thì dễ như trở bàn tay.”
“Cho nên... đa tạ.”
Đây là lần đầu tiên Phó Lưu Cảnh thấy Việt Trường Lăng cười như vậy. Không còn vẻ lạnh lùng khiến người khác khó đến gần, mà giống một người bình thường hơn.
Chỉ là nửa chiếc mặt nạ vẫn không che nổi đôi mắt sáng rực của nàng. Hắn nhìn đến tim khẽ thắt lại, bất giác lắp bắp:
“Xem... xem ra lời đồn dân gian về ta quả thật nhiều quá...”
Nói xong, hắn hắt hơi một cái, vội vàng xoay người bỏ đi như trốn chạy. Phó Lưu Cảnh tuy không phải người đứng đắn cho lắm, nhưng lời hắn nói quả nhiên đúng đến 8-9 phần.
Rạng sáng, trời vừa hửng.
Quân Mạc Bắc lập tức phát động tổng công. Biển kỵ binh mênh mông gào thét lao tới. Đến cả những hào kiệt giang hồ đã quen chém giết cũng không khỏi bị sát khí ấy chấn nhiếp. Khí thế quả thật kinh người.
Trường Lăng một tay nâng cây cự nỏ nặng 80 cân(40kg). Tay còn lại kẹp một mũi tên.
Khung cảnh này nàng không phải lần đầu nhìn thấy, cũng tuyệt đối sẽ không là lần cuối.
Địa thế nơi đây trời sinh thuận lợi.
Nàng thầm tự nhủ “không chỉ phải giữ được Thái Hưng. Mà còn phải nhân cơ hội này lột một lớp da của đám Thát Tử Mạc Bắc.”
Nàng đứng trên đầu thành, kéo cung căng như trăng rằm, lạnh lùng hạ lệnh:
“Bắn!” Trong khoảnh khắc, trên bầu trời thành Thái Hưng, vô số mũi tên đen đặc xé gió lao đi như mưa.
Trận công thành kéo dài suốt hai ngày, hai bên đều chịu tổn thất không nhỏ. Hai viên đại tướng của quân Mạc Bắc lần lượt chết dưới mũi tên của Trường Lăng.
Đánh mãi không hạ được thành, lại nghe tin kho lương phía sau bất ngờ bốc cháy, quân Mạc Bắc chỉ đành rút lui.
Đại thắng. Toàn quân vui mừng khôn xiết.
Trường Lăng còn chưa kịp cởi chiến giáp thì đã nhận được tin chiến thắng từ cánh quân Việt gia. Toàn bộ quân tộc Khương đã bị tiêu diệt, viên đá trong lòng nàng vừa mới nhẹ đi được một nửa. Tên thân binh đưa tin lại tái mặt nói:
“Nguyên soái trúng độc rồi.”
Việt Trường Thịnh bị người tộc Khương ám toán bằng độc châm. Cố gắng chống đỡ đến dưới thành Thái Hưng.
Vừa xuống ngựa, hắn lập tức ngã gục. Ngay cả đứng cũng không đứng nổi.
Quân y bó tay.
Mấy vị tôn giả võ lâm cùng lúc vận công ép độc cho hắn. Hiệu quả vẫn vô cùng ít ỏi.
Phó Lưu Cảnh cầm cây độc châm trong tay.
“Việt đại công tử trúng độc của lá Ly Khô Thảo. Độc rất mạnh, nhưng không phải không có thuốc giải.”
Trường Lăng hỏi: “Giải thế nào?”
“Lấy độc trị độc. Lá Ly Khô Thảo chính là vị thuốc dẫn.” Phó Lưu Cảnh nói: “Ta từng nhìn thấy Ly Khô Thảo ở Thập Tự Nhai trên Bắc Minh Phong.”
“Chỉ là nơi đó rét buốt vô cùng, đường núi hiểm trở. Ngay cả người khinh công tuyệt đỉnh cũng phải mất trọn một ngày mới lên được đỉnh.”
Trường Lăng lập tức hỏi:
“Nếu trước lúc mặt trời mọc ngày mai ta mang Ly Khô Thảo về…Ngươi có mấy phần chắc cứu được đại ca ta?”
“Bảy phần.”
Vừa nghe xong, Trường Lăng lập tức rút kiếm quay người bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)