Tuyết mịn giăng kín trời, phủ một lớp trắng bạc lấp lánh lên vùng dưới chân núi An Lục Sơn ở Vân Mạc. Phạm vi trăm dặm hoang vu, hiếm thấy dấu chân người.
Một đội thiết kỵ mặc nhung giáp cuồn cuộn tiến về phương bắc. Có lẽ vì quân kỷ nghiêm minh, cũng có lẽ do trời rét cắt da khiến ai nấy đều chẳng còn sức lên tiếng, ngoài tiếng vó ngựa giẫm trên tuyết, cả đoàn không phát ra thêm bất cứ âm thanh nào.
Theo sát cuối đội là mấy chiếc xe đẩy chở lương thực. Dù bánh xe đã được bọc gỗ để dễ lăn, đi trên nền tuyết vẫn vô cùng khó khăn. Người đánh xe thỉnh thoảng lại quất mạnh roi dài, khiến chiếc xe lắc lư dữ dội. Chỉ một chút sơ sẩy, cậu bé chưa đầy 10 tuổi đang nằm trên xe bị hất văng xuống nền tuyết.
Trên xe còn có một lão nhân(người già). Thấy vậy, ông giật mình kêu lên một tiếng, vội vàng nhảy xuống bế cậu bé dậy, phủi tuyết bám trên áo lông chồn của cậu, đồng thời ra hiệu cho đoàn xe phía sau tạm dừng.
Cậu bé bất ngờ bị rơi xuống tuyết, cả người run lên, choàng tỉnh. Thấy lão nhân đang cuống quýt phủi tuyết cho mình, cậu ngơ ngác hỏi:
“Quan bá, đây là đâu... Sơn phỉ đâu rồi?”
“Đám sơn phỉ đó đâu phải sơn phỉ bình thường...”
Lời còn chưa dứt, đã có người tiếp lời đầy dứt khoát:
“Chúng ta cũng đâu phải quân gia bình thường.”
Cậu bé quay đầu theo tiếng nói, chỉ thấy một thanh niên mặc trường bào màu xanh ngọc đang thúc ngựa tiến đến. Phía sau hắn là hơn chục người áo bào tung bay, trông như những du hiệp giang hồ, hoàn toàn khác với đám kỵ binh mặc giáp xung quanh.
Ánh mắt cậu dừng trên thanh kiếm đeo bên hông người thanh niên. Thân kiếm khảm đầy hoa văn ngọc bích, vừa nhìn đã biết giá trị liên thành.
Cậu hỏi: “Đầu lĩnh sơn phỉ là ngươi giết?”
Thanh niên thoáng sửng sốt. Lúc nãy ở phía trước nghe nói đứa trẻ này đã tỉnh, hắn chỉ định tới hỏi han vài câu. Không ngờ cậu bé vừa mở mắt đã hỏi ngay người giết đầu lĩnh sơn phỉ, quả thật khiến hắn bất ngờ.
“Không sai, hắn chết dưới kiếm của ta.”
Cậu bé nâng hàng mi dài đen rậm, thẳng lưng, học theo lễ tiết của người trong giang hồ, ôm quyền hành lễ.
“Vương Tuần đa tạ Thẩm minh chủ đã cứu mạng.”
Mọi người xung quanh vốn còn bật cười vì dáng vẻ nghiêm trang của đứa trẻ, nhưng vừa nghe cậu nói vậy thì đều giật mình.
Thanh niên hỏi: “Làm sao ngươi nhận ra ta?”
Vương Tuần bình tĩnh đáp:
“Hang ổ sơn phỉ vốn là một cứ điểm của Ma tông. Chư vị có thể cứu chúng ta khỏi tay bọn chúng, tất nhiên đều là cao thủ hàng đầu võ lâm đương thời. Các vị đại hiệp này ai nấy đều lấy ngài làm chủ, lại thêm thanh Bích Lạc kiếm trong tay ngài. Nếu ngài không phải tân nhiệm Võ lâm minh chủ Thẩm Diệu thì còn có thể là ai nữa?”
Thẩm Diệu nhìn Vương Tuần một lần nữa.
Gương mặt cậu bé còn chưa nở hết nét trẻ con, nhưng đã thấp thoáng vẻ tinh xảo tuấn tú. Trên mặt tuy vẫn mang nét xanh xao bệnh tật, đôi mắt lại đen láy sáng ngời, toát lên sự chín chắn hoàn toàn không hợp với tuổi tác.
Phía sau Thẩm Diệu, một lão nhân râu quai nón cười ha hả.
“Đứa nhỏ này tinh mắt thật đấy. Không biết nhà ở đâu?”
Quan bá vẫn im lặng từ nãy định lên tiếng thì Vương Tuần đã nhanh hơn một bước.
“Gia phụ là Vương Du Đình.”
Quan bá thoáng khựng lại. Mọi người lập tức lộ vẻ đã hiểu, cũng không hỏi thêm lý do cậu bị bắt.
Thẩm Diệu nói:
“Thì ra là công tử Vương gia ở Kim Lăng. Thảo nào tuổi còn nhỏ đã có phong thái như vậy.”
Kim Lăng Vương gia, giữa thời loạn lạc khói lửa vẫn đứng vững không ngã, giàu có bậc nhất thiên hạ, từ lâu đã là miếng mồi béo bở trong mắt vô số thế lực.
Lão nhân râu quai nón đưa mắt nhìn những người bên cạnh, hạ giọng:
“Việc này khó xử rồi. Ban đầu Thẩm minh chủ định đợi ngươi tỉnh sẽ phái vài binh sĩ đưa ngươi về nhà. Nhưng nếu ngươi là người Vương gia thì không thể làm qua loa được. Khổ nỗi bọn ta còn có việc quan trọng trong người...”
Ông còn chưa dứt lời, Vương Tuần đã ho dữ dội. Cậu ho đến mức thở dốc, Quan bá vội vàng vỗ lưng giúp cậu thuận khí.
Thẩm Diệu khẽ nhíu mày, lập tức xuống ngựa, đưa tay bắt mạch cho cậu.
“Bệnh không nhẹ. Cho dù quay đầu trở lại, trong vòng trăm dặm e cũng chẳng tìm được đại phu...”
Hắn ngừng một chút rồi hỏi: “Ngươi có thể cưỡi ngựa không?”
Thân thể bệnh tật của Vương Tuần vốn chẳng đủ sức giữ dây cương. May có Quan bá đỡ phía sau, hai người cùng cưỡi một ngựa, miễn cưỡng vẫn theo kịp đại quân.
Thẩm Diệu nói với cậu, chỉ cần cố gắng chống đỡ đến chiều tối, tới đại doanh dưới chân Bắc Minh Phong sẽ có quân y khám chữa.
Quan bá vừa nghe đến Bắc Minh Phong thì sắc mặt lập tức lộ vẻ bất an.
“Chẳng phải Bắc Minh Phong chính là nơi đang giao chiến với quân Thát Tử Mạc Bắc sao...”
“Thì đã sao?”
Thấy Vương Tuần chẳng hề để bụng, lão nhân râu quai nón cười lớn.
“Tiểu tử ngươi hợp khẩu vị lão tử đấy! Không giấu gì tiểu huynh đệ, lần này ra trận, kể cả 2 vạn viện quân bọn ta thì tổng cộng cũng chỉ có 10 vạn quân. Mà Thát Tử Mạc Bắc lại kéo tới 18 vạn! Nếu không phải vì giữ lời hứa, lão tử chưa chắc đã bước lên con đường cửu tử nhất sinh này.”
Bên cạnh ông, một đạo sĩ vuốt râu quở trách:
“Cái gì mà cửu tử nhất sinh? Khổng Bất Võ, nếu ngươi sợ chết thì cứ quay về ngay đi, đừng ở đây ăn nói bậy bạ làm dao động quân tâm.”
Vương Tuần thầm nghĩ:
Khổng Bất Võ, Chưởng môn Phi Ưng môn. Vậy thì bảy người còn lại hẳn cũng đều là tôn giả lừng danh trong võ lâm.
Nghe khẩu khí của họ, dường như lần này đến tiền tuyến cũng không phải vì lời mời của Thẩm Diệu.
Đạo sĩ vuốt râu, chậm rãi nói:
“Bần đạo tin rằng, chỉ cần hai vị của Việt gia còn trấn thủ nơi này thì trận chiến đã có 5 phần thắng.”
Vương Tuần hỏi: “Các vị nói đến Việt gia nào?”
Khổng Bất Võ đáp:
“Tiểu tử ngươi biết không ít chuyện mà. Sao nào, chẳng lẽ ngay cả Giang Đông Việt gia cũng chưa từng nghe?”
Giang Đông Việt thị, làm sao cậu ta có thể chưa từng nghe? Đương kim quân chủ triều Lương ngu muội vô năng, nước Nhạn ở Mạc Bắc như hổ rình mồi. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Trung Nguyên đã mất đi một vùng lãnh thổ rộng lớn.
Khói lửa nổi lên khắp nơi, các thế lực cát cứ xưng vương.
Trong cục diện chư hầu giằng co ấy, Tạ gia ở Giang Nam, Vương gia ở Kim Lăng và Thẩm gia ở Lạc Dương vốn vẫn đứng ngoài quan sát. Thế lực duy nhất đủ sức sánh vai với các thế gia trăm năm như Hạ thị, chính là Giang Đông Việt thị mới nổi lên trong những năm gần đây.
Thuở ban đầu, Giang Đông Việt thị chỉ là một đội nghĩa quân. Những truyền thuyết về việc họ lấy ít thắng nhiều, quét sạch quân Nhạn, thu phục Ba Thục, từ lâu đã được truyền tụng khắp nơi. Sau trận chiến ấy, hai huynh đệ thống lĩnh Việt gia quân cũng danh chấn thiên hạ.
Từ nhỏ, Vương Tuần đã nghe không ít giai thoại về hai huynh đệ Việt thị. Đa số đều được dân gian thêu dệt quá mức.
Ít nhất theo nhận thức của cậu, thật sự rất khó tin chuyện vị huynh trưởng Việt gia từng chỉ dùng một kế nghi binh trong một tòa thành trống mà dọa lui 5 vạn đại quân.
Khổng Bất Võ nghe đến đây thì bật cười.
“Minh chủ, tiểu huynh đệ đang nói trận Hoài Thủy của Việt đại công tử phải không?”
Thẩm Diệu gật đầu.
“Trận ấy quả thật thắng rất đẹp. Nhưng quân địch khi đó chưa tới 2 vạn người, Hoài Thủy thành cũng không phải thành trống. Chỉ vì bách tính cảm niệm công đức của Trường Thịnh huynh nên mới truyền tụng đến mức thần kỳ như vậy.”
Vương Tuần nói tiếp:
“Ta còn nghe nói Việt nhị công tử năm nay mới 17 tuổi, vậy mà có người bảo chỉ với một người một kiếm đã huyết chiến suốt hai ngày hai đêm, giết đến mức hơn nghìn quân tiên phong Mạc Bắc tháo chạy tán loạn...”
“Không phải lời đồn.” Thẩm Diệu đáp. “Là sự thật.”
Vương Tuần nghẹn lời. “Chuyện này... sao có thể?”
Thẩm Diệu bình thản nói:
“Hôm đó phụ thân lệnh ta dẫn quân tiếp viện cho Việt huynh. Cảnh tượng quân tiên phong Mạc Bắc thương vong thảm khốc là do chính mắt ta nhìn thấy.”
“Vậy... vậy còn chuyện ở đại hội võ lâm, một mình hắn đấu với 10 đại pháp sư Thát Tử...”
“Cũng là thật.”
Khổng Bất Võ vỗ tay cười.
“Nếu hôm đó không có Việt nhị công tử kịp thời ra tay, võ lâm Trung Nguyên e khó tránh khỏi đại kiếp.”
Vương Tuần sững người rất lâu, một lúc sau cậu ấy mới lẩm bẩm:
“Trên đời này... thật sự có người bằng xương bằng thịt đạt đến cảnh giới như vậy sao?”
“Hắn bái sư ở Thiên Trúc, tu luyện Thích Ma Chân Kinh đến tầng thứ 9.”
Ánh mắt Thẩm Diệu vượt qua dãy núi phía xa.
“Danh hiệu thiên hạ đệ nhất của Việt nhị công tử tuyệt đối không phải hư danh.”
“Thích Ma Chân Kinh?”
“Đó là tên gọi theo tiếng Phạn. Người Trung Nguyên chúng ta còn gọi môn võ công ấy bằng một cái tên khác...”
Nói đến đây, giọng Thẩm Diệu khựng lại. Thanh âm vốn bình thản bỗng nặng nề hơn vài phần.
“Anh hùng trủng.”
(Anh hùng trủng 英雄冢 là một cụm từ gốc Hán, mang ý nghĩa là "mồ chôn anh hùng")
Vương Tuần khẽ rùng mình. Chỉ nghe Thẩm Diệu chậm rãi nói từng chữ:
“Hễ luyện môn công pháp này, sớm muộn sẽ thành mồ chôn. Thiên hạ anh hùng... đều là như vậy. Trăm năm qua, người duy nhất luyện thành môn công pháp ấy...”
“Chính là Việt nhị công tử, Việt Trường Lăng.”
Gió lạnh rít gào.
Những bông tuyết bay đầy trời dường như cũng vì câu nói ấy mà nhuốm thêm mùi máu tanh, lặng lẽ tràn đến. Trong khoảnh khắc, không còn ai lên tiếng.
Đại doanh của Việt thị đóng tại thành Thái Hưng dưới chân Bắc Minh Phong.
Việc kiểm tra người ra vào vô cùng nghiêm ngặt, toàn thành đã thực thi lệnh cấm đi lại ban đêm. Quan binh giữ thành vừa nhìn thấy lệnh bài trong tay Thẩm Diệu liền lập tức mở cổng.
Trên đường đến đại doanh, có thể bắt gặp không ít nghĩa sĩ thôn quê cùng hào kiệt giang hồ đang hỗ trợ tuần tra khắp thành. Phần lớn đều hưởng ứng lời hiệu triệu của huynh đệ Việt thị mà đến đây chống giặc.
Suốt quãng đường, Vương Tuần lặng lẽ nhìn bóng lưng Thẩm Diệu phía trước, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Đến cả Thẩm gia giờ cũng lựa chọn quy phục Việt thị.
Nếu trận chiến này đại thắng, Việt thị chắc chắn sẽ càng được lòng dân. Đến lúc ấy, đại thế thiên hạ e rằng cũng sẽ càng trở nên sáng tỏ.
Dẫu sao, Thẩm Diệu cũng là một nhân vật kiệt xuất.
Không cần nhắc đến thân phận Võ lâm minh chủ, chỉ riêng địa vị của Lạc Dương Thẩm gia trong hàng ngũ thế tộc cũng đã đủ để khiến thiên hạ không dám xem thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)