Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chiến Y Nhiên vẫn luôn ngóng trông ca khúc [Thanh Tâm] được phát hành. Cô thức trắng cả đêm thứ Tư, chờ đến rạng sáng thứ Năm.
Ban đầu cô muốn đợi cùng Cố Nam Yên, nhưng Nam Yên bảo muốn đi ngủ, không thức chờ.
"Chị dâu, chị không thấy hồi hộp sao?"
Chiến Y Nhiên không thể hiểu nổi. Rõ ràng chị dâu là người sáng tác, viết lời và hát ca khúc này. Ngay cả mình chỉ là người ngoài còn hào hứng phát điên, thế mà chị dâu lại bình thản như không, thậm chí không thèm hỏi lấy một câu.
"Hồi hộp để làm gì? Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."
Cố Nam Yên ngước mắt, thản nhiên trả lời. Phát hành một bài hát thôi, đâu phải chuyện to tát gì.
Ở Đại Tề, ngay cả đêm trước khi lâm trận giữa hai quốc gia, nàng vẫn có thể ngủ say như thường.
"Chị dâu thật sự quá bình tĩnh!"
Chiến Y Nhiên khâm phục đến mức ngưỡng mộ. Không biết đến bao giờ cô mới đạt được cảnh giới như chị dâu nữa.
Cố Nam Yên không đợi, Chiến Y Nhiên đành phải chờ một mình.
Kim đồng hồ chậm rãi nhích về phía số 12, cô hồi hộp đến mức tay chân run bần bật, đứng cũng không nổi, phải cuộn mình lại chờ trên giường.
Cuối cùng, rạng sáng thứ Năm cũng đến.
Ca khúc [Thanh Tâm] chính thức phát hành. Chiến Y Nhiên lập tức là người đầu tiên bấm nghe.
"Trời ơi, cảm động muốn khóc! Đây đúng là tiếng hát của tiên nữ mà"
Nghe xong một lượt, Chiến Y Nhiên đã rưng rưng nước mắt, vừa khóc vừa mở phần bình luận để viết nhận xét. Cô nghĩ mình sẽ là người đầu tiên bình luận.
Ai ngờ đã có hàng ngàn bình luận dày đặc từ trước rồi.
[Vãi chưởng! Ca khúc gì vậy, nghe hay quá thể!]
[Tôi muốn xỉu! Cái này mà là bài hát á? Phải gọi là kỳ tích!]
[Không thể tin nổi, trên đời lại có bài hát hay đến mức này!]
[Nãy tôi vừa dạy con làm bài, tức đến nghẹn ngực suýt ngất, tiện tay bật bài này lên, ai ngờ vừa nghe xong liền thấy dễ chịu ngay, lồng ngực cũng hết đau. ]
[Một bài hát thôi mà, các người làm gì như thần vậy? Chắc là dàn comment thuê rồi. Để tôi nghe xem, dở thì tôi vote 1 sao cho coi. ]... Một lát sau, ID đó lại hiện lên:
[Hu hu hu tôi sai rồi, các bạn không hề nói quá. Bài này thật sự quá hay, hay muốn xỉu!]...
Chiến Y Nhiên vừa đọc từng dòng bình luận, vừa rơm rớm nước mắt.
Cùng lúc đó, bên phía công ty âm nhạc nhà họ Chiến cũng đang theo dõi tình hình phát hành ca khúc.
Tuy nhiên, mọi sự chú ý đều dồn vào ca khúc [Yêu Không Hết], chẳng ai quan tâm tới [Thanh Tâm].
"Lên bảng rồi! Lên bảng rồi!!"
Một nhân viên reo to,"Mới phát hành nửa tiếng mà đã vào bảng xếp hạng! Nhanh quá! Thầy Khưu sắp tạo nên kỳ tích rồi!"
Khưu Phi Việt đưa tay che trán, mặt không biểu cảm.
Lên bảng xếp hạng thôi mà, có gì đáng để vui? Anh ta muốn là vị trí số một, là giữ top suốt ba tháng, là làm nên lịch sử.
[Yêu Không Hết] chính là tâm huyết của anh ta.
"Cứ theo dõi tiếp đi, tôi đi nghỉ một lát."
Nửa đêm lượng người nghe không nhiều, phải đến sáng mới rõ ràng kết quả. Anh ta không rảnh để chầu chực.
Sáng hôm sau, đúng 9 giờ, [Yêu Không Hết] đã leo lên hạng 3.
Trợ lý vui vẻ báo tin:
"Thầy Khưu, lên hạng ba rồi! Chúng ta lên bảng ba rồi!"
"Chỉ mới hạng ba?"
Khưu Phi Việt có chút không hài lòng, cảm thấy tiến độ hơi chậm, liền đứng dậy ra xem bảng xếp hạng.
Trợ lý im lặng không dám nói gì.
"À mà, bài của cô Kỷ thì sao? Cái bài tên gì nhỉ... , hình như cũng phát hành đêm qua?"
Khưu Phi Việt sực nhớ ra bài của Kỷ Anh, tiện miệng hỏi một câu.
Trợ lý lắc đầu:
"Không rõ nữa, bài đó chắc là rác rưởi, không thể lên bảng được đâu."
Khưu Phi Việt vốn chỉ tò mò, thấy không ai biết cũng chẳng quan tâm nữa.
Mọi người tiếp tục chăm chăm nhìn vào bảng xếp hạng.
Đến 12 giờ trưa, [Yêu Không Hết] lại tăng một bậc, lên hạng 2.
"Thầy Khưu! Sắp đứng nhất rồi! Còn chút xíu nữa là đứng đầu bảng luôn!"
"Mau làm mới bảng xếp hạng! Biết đâu lên luôn rồi!"
Trợ lý vội ấn nút làm mới, kết quả hiện ra, một bài hát lạ hoắc tên là [Thanh Tâm] lại chiếm vị trí số 1.
"Bài nào đây?" Khưu Phi Việt sa sầm mặt.
Trợ lý hốt hoảng tra thông tin:
"Lời, nhạc, trình bày đều ghi Gia Hòa, hình như là nghệ danh của một người mới."
Gia Hòa chính là nghệ danh Cố Nam Yên chọn.
"Của công ty nào?" Khưu Phi Việt hỏi tiếp.
Trợ lý mở thông tin chi tiết, vừa nhìn thấy cụm từ Chiến thị âm nhạc và tên nhà sản xuất là Kỷ Anh, thì như bị ai bóp cổ, nghẹn không nói nổi.
Khưu Phi Việt cũng nhào đến nhìn, vừa thấy, sắc mặt lập tức thay đổi.
"[Thanh Tâm] là do Kỷ Anh sản xuất?"
Không khí đông cứng lại.
Mọi người nín thở, chẳng ai dám lên tiếng.
Cuối cùng có người rụt rè nói nhỏ:
"Liệu có phải... , là tiểu thư nhà họ Chiến bỏ tiền ra mua lượt xếp hạng không?"
Nghe vậy, sắc mặt Khưu Phi Việt mới dịu đi một chút, nhưng vẫn rất u ám.
Anh ta đứng phắt dậy:
"Phải đi gặp Kỷ Anh nói chuyện! Tiểu thư Chiến gia muốn chơi vui thì cứ chơi, nhưng không được ảnh hưởng đến [Yêu Không Hết] của tôi!"
Đây là tác phẩm anh ta chuẩn bị để tranh giải, là tác phẩm quan trọng nhất năm.
Đúng lúc đó, trợ lý vô tình bấm nút phát bài [Thanh Tâm]. Một giai điệu nhẹ nhàng trong trẻo, vang lên như tiếng hát thiên thần từ thiên giới.
Tất cả đều sững người.
Không ai dám nói một lời, cả văn phòng như bị đóng băng. Từng tế bào trong cơ thể như bị âm thanh ấy dẫn dắt, chìm đắm trong tiếng nhạc, trong từng hơi thở của từng nốt nhạc.
Bài hát vừa dứt, cả phòng vẫn im phăng phắc.
Không biết bao lâu sau, Khưu Phi Việt ngồi bệt xuống ghế, hai tay ôm mặt.
Anh ta thua rồi.
Sau khi nghe rồi, anh ta cảm thấy, [Yêu Không Hết] chẳng khác nào một bãi phân chó, không hơn không kém.
Ban đầu mọi người còn tự an ủi là tiểu thư Chiến gia bỏ tiền chạy bảng.
Bây giờ thì chẳng ai mở miệng nổi nữa.
Vì nếu giờ mà còn dám nói [Yêu Không Hết] hay hơn [Thanh Tâm] thì không phải nói dối nữa, mà là mặt dày vô liêm sỉ. Là sỉ nhục người khác, tự vả vào mặt mình.
Phía khác, một người hâm mộ trung thành tên Lưu Uyển Uyển, là fan ruột của Kỷ Anh từ hồi cấp hai. Nghe tin chị có bài hát mới, cô mừng phát khóc.
Cô bạn đồng nghiệp bên cạnh tên Chương Diệu Man liếc qua, hỏi:
"Cậu cũng thích Kỷ Anh hả?"
Lưu Uyển Uyển gật đầu rối rít:
"Tớ hâm mộ chị ấy gần 20 năm rồi. Mấy bài của chị ấy hồi xưa, bài nào cũng là kinh điển."
Chương Diệu Man thì là fans của Phàn Vũ Lâm, chồng cũ của Kỷ Anh, nên ghét Kỷ Anh ra mặt:
"Người ta nói mấy bài đấy không phải do cô ta viết đâu, là của Phàn Vũ Lâm đấy, chỉ ghi tên cô ta thôi."
Lưu Uyển Uyển cau mày:
"Mấy lời đó toàn tin vỉa hè, không có chứng cứ. Mà nếu thật sự là Phàn Vũ Lâm viết, thì sau khi ly hôn, anh ta đã sớm tự mình công bố rồi chứ. Sao im lặng?"
"Đó là vì Vũ Lâm của chúng tôi có lương tâm! Biết Kỷ Anh không thể sinh con, vẫn chịu cưới cô ta. Là cô ta không cho người ta sinh con, mới là quá quắt!"
Nghe tới đây, Lưu Uyển Uyển không buồn tranh luận nữa. Thời đại này còn có người đầu óc có vấn đề đến mức ấy.
Cô đeo tai nghe, nhấn play, chuẩn bị thưởng thức bài mới của Kỷ Anh.
Chương Diệu Man thấy người ta không thèm tranh cãi, càng bực bội, định mở [Thanh Tâm] để nghe xong rồi vote 1 sao dìm hàng.
"Hừ! Hai năm rồi, cái cô Kỷ Anh đó chẳng có bài nào ra hồn, lần này chắc cũng dở tệ thôi."
Cô ta vừa bấm play, vừa chuẩn bị sẵn comment chê.
Kết quả thì...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







