Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cô ấy là ai vậy? Còn ai có thể hát hay hơn cô sao?"
"Dĩ nhiên là có rồi!"
Kỷ Anh chắc như đinh đóng cột, kích động đến mức xoay mòng mòng trong phòng vài vòng rồi mới nói:
"Kiều Kiều, em biết thế nào là thiên tài âm nhạc không? Em từng thấy tiên nữ chưa? Giọng cô ấy thật sự cực kỳ cực kỳ hay! So với cô ấy, chị như... như c*t chó, à không, thậm chí không bằng cả c*t chó!"
Kiều Kiều: "..."
Thầy ơi, thầy đừng tự hạ thấp bản thân dữ vậy chứ...
"Chị không thể nói cho em biết cô ấy là ai, vì cô ấy không muốn dùng tên thật, sẽ lấy nghệ danh. Giờ chị phải đến gặp cô ấy ngay, chị muốn hoàn thành bài hát này, chị muốn cả thiên hạ đều nghe thấy ca khúc này!"
"Không được! Chị phải gặp cô ấy!" gq3cu
Kỷ Anh giống như lên cơn mê sảng.
Kiều Kiều cố hết sức khuyên nhủ:
"Chị Kỷ, bây giờ cả thể lực lẫn tinh thần của chị đều cạn kiệt, chị còn muốn làm ra một sản phẩm hoàn hảo đúng không? Vậy thì trước tiên phải hồi phục đã."
"... Đúng, em nói đúng. Chị phải nghỉ ngơi, phải ở trạng thái tốt nhất mới có thể đón cô ấy."
Nói xong, Kỷ Anh lập tức chui lên giường, kéo chăn trùm kín, ngủ say ngay lập tức.
Cô thật sự đã mệt đến mức kiệt sức.
Kiều Kiều thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu, rồi ra phòng khách nhặt những bản nhạc rơi đầy đất, cẩn thận thu lại.
Thu dọn xong, cô ngồi xuống, tiện tay cầm một bản lên ngân nga hát thử.
Tuy giọng cô không bằng Kỷ Anh nên không thể truyền tải được đầy đủ tinh thần bài hát, nhưng cô vẫn cảm thấy, nếu là Kỷ Anh thể hiện bài này, chắc chắn sẽ gây sốt toàn quốc.
Thật đáng tiếc, tất cả những ca khúc Kỷ Anh sáng tác trước đây đều để Phàn Vũ Lâm hát. Cô lùi lại phía sau sân khấu, dốc hết tâm huyết vì hắn ta, thậm chí trong thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp còn... gác lại mọi thứ để kết hôn, về làm vợ hiền chăm lo cho hắn ta.
Kiều Kiều cắn môi, chỉ thấy Kỷ Anh ngày xưa quá ngốc, đã đánh mất nửa đời vì một người đàn ông không xứng.
Cái tên Phàn Vũ Lâm đó đúng là đồ tồi. Miệng thì nói không muốn có con, sau lưng lại có con riêng bên ngoài, rồi còn đổ lỗi là tại Kỷ Anh không sinh được.
Kỷ Anh làm sao không sinh được chứ? Rõ ràng là bị loại đàn ông khốn nạn như hắn ta hủy hoại!
Kiều Kiều càng nghĩ càng tức, siết chặt nắm tay. Cô hy vọng Kỷ Anh có thể làm ra ca khúc thật hay, giành lại vinh quang năm xưa, đập thẳng vào mặt những kẻ từng nói chị là hết thời, đặc biệt là đập vào mặt gã đàn ông cặn bã đó.
Kỷ Anh ngủ một mạch suốt một ngày một đêm, vừa tỉnh dậy, cô lập tức đến gặp Cố Nam Yên.
Cô yêu cầu dọn sạch người trong phòng thu, chỉ để lại ba người: cô, Nam Yên và Chiến Y Nhiên.
Giọng của Cố Nam Yên cực kỳ chuẩn, cộng thêm khả năng toàn năng của Kỷ Anh, nên quá trình thu âm diễn ra vô cùng thuận lợi. Ca khúc [Thanh Tâm] rất nhanh đã hoàn tất.
"Y chang chị dâu hát live luôn ấy!"
Chiến Y Nhiên kích động reo lên, cuối cùng thì cô cũng có thể nghe đi nghe lại bài hát này mỗi ngày rồi.
Kỷ Anh cũng rất hài lòng, cô không ngờ thành quả lại tốt đến thế.
"Bao giờ phát hành vậy?"
Chiến Y Nhiên đã nóng lòng không chịu nổi.
"Tuần này. Về nhà chờ tin tốt của tôi đi!"
Kỷ Anh tiễn hai người rời phòng thu, xuất ra file nhạc rồi chạy thẳng về công ty.
Quy trình phát hành một ca khúc thường khá lâu, ít nhất phải mất một tháng, vậy mà Kỷ Anh chỉ mất có bốn ngày.
Mọi người trong công ty nghe nói xong ai cũng nghĩ cô đang làm trò.
Chắc là tam tiểu thư Chiến gia nổi hứng, tùy tiện ngâm nga mấy câu, rồi Kỷ Anh vì lười nhác nên ghi âm lại đại khái. Một bài nhạc nửa vời như thế, đừng nói phát hành chính thức, so với mấy bài nhạc Douyin còn không bằng.
Ai cũng cho rằng bài này vứt xó luôn cũng được.
Vậy mà Kỷ Anh tuyên bố sẽ phát hành vào rạng sáng thứ Năm, cùng thời điểm với ca khúc mới của Khưu Phi Việt và còn là phát hành đường đường chính chính!
Cả công ty đều cạn lời.
Tổng giám đốc vội khuyên can:
"Hay đợi đến tuần sau đi."
Kỷ Anh rất kiên quyết:
"Giám đốc, tôi không làm bậy đâu. Bài hát này thật sự rất hay. Tôi cam đoan, còn hay hơn cả bài mới của Khưu Phi Việt!"
Tổng giám đốc trong lòng cười khẩy:
Bằng gì mà cô cam đoan? Dựa vào vinh quang năm xưa à? Xin lỗi nhé, cô đã là quá khứ rồi. Cô hết thời rồi!
Dù trong lòng ngứa ngáy muốn mắng, nhưng vì bài hát này là do Chiến tam tiểu thư giao phó, tổng giám đốc cũng không dám gây sự, đành nén giận:
"Cô Kỷ, cô làm nghề bao nhiêu năm rồi? Cô không sợ mất mặt sao?
Loại nửa bài hát thế này mà cũng dám treo tên công ty, gắn cả tên cô lên, còn dám đường đường chính chính phát hành... Cô không thấy xấu hổ, công ty còn muốn giữ thể diện đấy!"
Kỷ Anh nghiêm túc:
"Giám đốc, anh biết tôi bao năm rồi, tôi có phải loại người lấy danh tiếng công ty ra đùa không? Tôi không muốn tự quảng bá bản thân, anh hãy tự nghe đi rồi phán xét."
Nói xong, cô gửi bài [Thanh Tâm] cho tổng giám đốc rồi xoay người bỏ đi.
Thái độ tự tin của cô khiến tổng giám đốc hơi do dự. Chẳng lẽ bài này thật sự có chất lượng?
Ông ta vừa định nhấn nút play thì điện thoại vang lên.
Là Chiến Y Nhiên gọi đến.
Cô sợ công ty không chịu phát hành nên gọi nhắc nhở tổng giám đốc phải phối hợp hết mức, nhanh chóng đưa bài hát ra mắt. Cô không thể chờ nổi khoảnh khắc fans hò reo vì bài hát đó.
Tổng giám đốc gác máy, mặt co giật.
Mình điên rồi mới tin mấy lời của Kỷ Anh.
Tam tiểu thư Chiến gia, một thiên kim không hiểu gì về âm nhạc, đã không phá hoại là may lắm rồi, làm sao có thể sáng tác được ca khúc ra hồn?
Tổng giám đốc thẳng tay xóa luôn file bài hát, không thèm nghe. Sợ hỏng cả tai.
Lần này nể mặt Chiến gia. Lần sau mà còn làm càn nữa, ông ta sẽ đích thân đi báo với đại thiếu gia Chiến gia.
Ông không tin Chiến đại thiếu gia sẽ dung túng em gái mình dùng danh nghĩa nhà họ Chiến để bôi xấu uy tín công ty âm nhạc.
Nghe nói Kỷ Anh muốn phát hành bài [Thanh Tâm] cùng lúc với bài mới của Khưu Phi Việt, ai nấy đều nghĩ cô đã điên rồi.
Bài [Yêu Không Hết] của Khưu Phi Việt là ca khúc do chính anh sáng tác lời và nhạc, mất ba tháng để hoàn thiện, lại mời ca sĩ nổi tiếng trình bày. Mới chỉ tung teaser mà fans đã rần rần đòi nghe.
Giới chuyên môn đều dự đoán:
[Yêu Không Hết] sẽ gây bão, đứng đầu bảng xếp hạng tuần, và sẽ giữ vững ngôi vương trong thời gian dài.
Phát hành [Thanh Tâm] cùng lúc?
Không khác gì tự tìm đường chết.
Lúc đó, một bên là hạng nhất bảng vàng, bên còn lại không vào nổi top 100, đối lập quá rõ ràng. Nếu là họ, chắc đập bàn từ chức luôn.
Ngay cả Khưu Phi Việt cũng biết tin này, nhưng anh ta không nói gì, biểu cảm cũng chẳng thay đổi, hoàn toàn không coi Kỷ Anh là đối thủ.
Với vị thế hiện tại của anh ta, Kỷ Anh sớm đã bị gạt ra khỏi tầm mắt.
Nhân tiện phát hành cùng ngày, cũng là cơ hội để anh ta chôn vùi cái tên Kỷ Anh một lần và mãi mãi.
Để anh ta trở thành nhà sản xuất âm nhạc xuất sắc nhất, không ai sánh bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










