Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay khi âm nhạc vang lên, cả hai người đồng loạt sững lại.
Sau khi bài hát kết thúc, hai người vẫn đứng yên tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
Lưu Uyển Uyển là người đầu tiên phản ứng lại, lập tức chạy ra hành lang công ty gọi điện cho bạn thân.
Vì run tay, cô bấm nhầm số mấy lần, mãi không gọi được, đang định bỏ cuộc thì bạn thân lại gọi đến trước.
Điện thoại vừa kết nối, cả hai đồng thanh hỏi:
"Cậu nghe [Thanh Tâm] chưa?"
"Cậu nghe [Thanh Tâm] chưa?"
Hai người ngơ ra một lúc, rồi phá lên cười, cười đến bật khóc.
"Giáo viên Kỷ của chúng ta trở lại rồi."
"Cô ấy đã tìm thấy giọng ca thiên sứ mà mình hằng mong."
Trong văn phòng, Chương Diệu Manh lén lút mở lại [Thanh Tâm], vừa nghe vừa khóc.
Hu hu hu, trời ơi, hát gì mà hay dữ vậy! Giờ cô còn biết bóc phốt gì nữa đây?
Không được, phải kiên cường lên, tuyệt đối không để bản thân bị lay động.
Chương Diệu Manh quyết định nghe thêm vài lần, dù bài hát có hay đến mấy, nghe nhiều rồi cũng sẽ chán.
Kết quả là, cô đeo tai nghe nghe cả buổi chiều.
Đến lúc tan làm, cô đã chính thức trở thành fan của ca sĩ Gia Hòa.
Quào, bài này quá đỉnh! Nghe càng nhiều lại càng mê, đúng chuẩn từ anti chuyển thành fan.
Chương Diệu Manh bắt đầu tìm hiểu thông tin về bài hát.
Cô phát hiện người sáng tác lời, nhạc và thể hiện đều là một cái tên mới, Gia Hòa, còn phối khí và sản xuất là do Kỷ Anh đảm nhận.
[Gia Hòa là ai vậy? Trông như thế nào?] Cô tìm khắp mạng vẫn không ra chút tin tức nào, như thể người này từ trên trời rơi xuống. Bất lực, cô đành để lại bình luận trên Weibo của Kỷ Anh:
[Cô Kỷ ơi, Gia Hòa là ai vậy? Có hình không ạ?]
Chỉ trong vòng một ngày, cái tên Gia Hòa đã nổi như cồn khắp cả nước.
Thấy tình hình nóng lên, Kỷ Anh vội lập tài khoản Weibo cho Gia Hòa. Tài khoản vừa đăng ký đã có ngay một triệu lượt theo dõi.
Tốc độ tăng chóng mặt này, hiếm thấy trong cả giới giải trí.
[Thanh Tâm] lan truyền cực nhanh. Chưa đầy một tuần, bài hát đã nổi tiếng toàn cầu, hầu như ai cũng ngân nga vài câu.
Ca khúc có giai điệu êm dịu, ca từ dễ nhớ, ai cũng có thể hát, nhưng nếu đem so với bản gốc thì không ai sánh được.
Trên mạng có rất nhiều hot streamer cover lại, dù giọng họ không tệ nhưng vẫn thiếu mất một thứ gì đó, chất hồn chạm đến trái tim người nghe.
"Là tôi hiểu lầm cô rồi, đại thần vẫn là đại thần. Chỉ cần cho cô thời gian, nhất định cô sẽ lấy lại hào quang năm xưa. À đúng rồi, cô Gia Hòa này là ai vậy? Là tiểu thư nhà họ Chiến à?"
"Không phải. Là bạn của tam tiểu thư. Hiện tại Gia Hòa không muốn tiết lộ thông tin cá nhân." Kỷ Anh đáp.
Tổng giám đốc gật đầu lia lịa, lại hỏi tiếp: "Vậy cô Gia Hòa có muốn ký hợp đồng với công ty không? Chúng tôi sẽ đãi ngộ rất tốt."
Kỷ Anh ngập ngừng một lúc rồi đáp: "Tôi sẽ hỏi thử. Gia Hòa không thiếu tiền, cô ấy hát đơn thuần vì thích."
"Được được, vậy làm phiền cô hỏi giúp một tiếng."...
Ở nước ngoài, Chiến Nghị nghe [Thanh Tâm] vào ngày thứ ba sau khi phát hành và lập tức sững sờ.
Hu hu hu, bài hát này hay quá trời quá đất! Nghe là ghiền luôn!
Anh coi nó như bảo bối, lập tức chia sẻ cho chủ nhân của mình, Chiến Lăng Phong.
Gần đây Chiến Lăng Phong bận đến quay cuồng, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Thấy trợ lý hớn hở chạy tới, anh tưởng có chuyện lớn trong thương vụ sáp nhập, bèn hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Chiến gia, tôi có một thứ rất tuyệt muốn cho anh xem."
"Thứ rất tuyệt?" Chiến Lăng Phong nhướng mày, mở điện thoại ra xem. Là một đường link bài hát được Chiến Nghị gửi qua WeChat.
Chiến Lăng Phong: "..."
Còn kịp sa thải tên trợ lý ngớ ngẩn này không?
"Chiến tổng, anh phải nghe thử, bài này siêu hay luôn, nghe một lần là nghiện, không dừng lại được đâu!"
Chiến Lăng Phong chỉ thấy đau đầu. Dạo này chắc bận quá khiến Chiến Nghị hóa điên rồi.
Anh xua tay đuổi cậu ta ra ngoài.
Chiến Nghị lớn lên bên cạnh anh, lẽ nào không biết anh chưa từng thích nghe nhạc?
Chẳng bao lâu sau khi Chiến Nghị rời đi, trợ lý khác là Chiến Lương lại hớt hải chạy vào: "Chiến tổng, tôi có một thứ tuyệt vời muốn cho anh xem!"
Vẻ mặt Chiến Lăng Phong bắt đầu nứt ra: "Để tôi đoán... cậu cũng muốn chia sẻ một bài hát siêu hay, nghe là nghiện, đúng không?"
"Anh nghe [Thanh Tâm] rồi à?" – Chiến Lương háo hức hỏi.
Chiến Lăng Phong không buồn trả lời, ra hiệu cho cậu ta rút lui.
Cuối cùng văn phòng cũng yên tĩnh trở lại. Sau khi giải quyết hết công việc, Chiến Lăng Phong nhớ đến lời giới thiệu của hai trợ lý, liền tò mò mở bài hát ra.
Và rồi... anh hoàn toàn bị cuốn hút.
Trước nay Chiến Lăng Phong không ghét âm nhạc, anh thích nhạc cổ điển và opera, nhưng lại thấy nhạc pop khá ồn ào và kém sang.
Nhưng [Thanh Tâm] thì khác. Như dòng suối nhỏ róc rách, như làn gió xuân tháng Tư, nó khiến trái tim anh dịu lại, xua tan mọi muộn phiền.
Anh thiếp đi lúc nào không hay.
Chiến Lăng Phong bị mất ngủ kinh niên vì thường xuyên uống cà phê, công việc quá tải khiến đầu óc không lúc nào nghỉ ngơi. Với anh, giấc ngủ là một điều xa xỉ.
Thế mà lần này, anh lại ngủ say chỉ nhờ một bài hát.
Một giờ sau, anh tỉnh dậy với cảm giác vô cùng thư thái. Một giờ ngắn ngủi mà còn dễ chịu hơn cả một đêm dài.
Chiến Lăng Phong cực kỳ kinh ngạc.
Bài hát này dường như mang trong mình một sức mạnh đặc biệt.
Anh lập tức đứng dậy, gọi Chiến Nghị đến: "Đi điều tra Gia Hòa cho tôi. Tốt nhất là có thể liên hệ được với cô ấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







