Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng Sinh Về Thập Niên Tôi Phát Sóng Cuộc Sống Điền Viên Trở Nên Nổi Tiếng Toàn cõi Mạng Chương 9: Mua Đồ

Cài Đặt

Chương 9: Mua Đồ

Tống Hồng Quả cố gắng lục lại ký ức. Cô rất chắc rằng khi cha nuôi vì báo ân mà để nguyên chủ nhận nuôi hai đứa trẻ, thân phận ban đầu được định là “dì”, chứ không phải nhận làm con nuôi danh chính ngôn thuận. Dù sao cô vẫn là thiếu nữ chưa chồng, nếu bỗng dưng “làm mẹ người ta” thì sau này còn tìm đối tượng thế nào nữa?

Thế nhưng lúc này, nghe tiếng “mẹ ơi” đầy nức nở và mềm yếu được vang lên từng chập thì cô lại không thể làm ngơ. Kiếp trước cô cũng là trẻ mồ côi nên cảm nhận ấy đâm thẳng vào tim với một đứa trẻ, không ai có thể thay thế được mẹ.

Cô lại cúi xuống, nhẹ nhàng bế bánh bao nhỏ lên, vỗ nhẹ hai cái. Đứa nhỏ lập tức ngoan ngoãn ngủ say, khuôn mặt trắng hồng cọ sát bên ngực cô, một bàn tay nhỏ xíu vẫn nắm chặt áo len của cô, như sợ cô bỏ đi mất.

Lăng Chí nhìn cảnh ấy, trong lòng rối bời:

“Chị… không cần phải nuông chiều nó như vậy đâu.”

Tống Hồng Quả khẽ đáp:

Vừa được người ta mua thuốc chữa bệnh, lại vừa gặp được người tốt bụng thế này.

Tống Hồng Quả không thèm để tâm đến lời mỉa mai ấy. Cô lấy thuốc trong túi ra không chỉ thuốc hạ sốt, mà còn thêm thuốc kháng viêm và thuốc ho, mỗi loại sáu viên. Vì đang bế trẻ nên cô bảo Lăng Chí giúp, cẩn thận xé giấy trắng, gói từng phần rồi ghi rõ liều dùng lên đó.

“Sau này tôi làm ở bệnh viện Nhà máy Nhôm, nếu uống hết thuốc rồi thì cứ đến đấy tìm tôi. Nhưng lúc đó sẽ không còn là miễn phí nữa đâu.”

Hứa Gia Thụ nâng niu nhét thuốc vào túi áo, cảm kích cúi đầu cảm ơn liên hồi.

Tống Hồng Quả mỉm cười:

“Phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng, mấy hôm nay vất vả cho cậu phải chăm sóc hai đứa nhỏ rồi. À mà…” cô ngừng một chút, rồi hỏi thêm “Khẩu phần ăn mấy ngày nay của bọn chúng thì sao?”

Còn chưa dứt câu thì Hứa Gia Thụ đã vội xua tay:

“Không, không cần! Cái đó người ta đã sớm đưa cho tôi rồi. Chị đừng lo. Mà thôi, hai đứa nghỉ ngơi đi, tôi về đây!”

“Ê…” Tống Hồng Quả còn định hỏi “người ta” là ai thì cậu ta đã chạy biến, không giữ nổi.

“Chắc là ông Chu.” Lăng Chí lên tiếng giải thích khi cửa vừa đóng lại

“Ông Chu trước đây làm việc ở Thủ Đô, quen biết với ông nội em, sau điều về Nhà máy Nhôm ở bên này. Ông ấy không tiện ra mặt… Chắc là anh Hứa mắc nợ ân tình lớn với ông ấy nên mới dám liều giúp đón em với Tiểu Viễn.”

Cậu nói đến ông Chu, trong ký ức của Tống Hồng Quả quả nhiên có người đó, người đấy là kỹ sư trưởng Chu Trường Thanh của Nhà máy Nhôm từng được cha nuôi của cô giúp đỡ. Chính vì ông ta mang ơn nhà họ Lăng, nhưng vì nhiều lý do không thể ra mặt nhận nuôi nên mới chuyển đường vòng, để việc này rơi xuống vai cha nuôi cô.

Chính xác hơn là rơi xuống vai cô.

Tống Hồng Quả ngồi trên giường, nhìn cậu bé nghiêm túc hỏi:

“Em và em trai thật sự muốn theo chị sao? Ý chị là… đối với hai đứa, chị chỉ là người xa lạ. Ba em vẫn còn sống, sao không ở cùng ông ấy?”

Quả là một canh bạc lớn.

Lăng Chí trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi nói:

“Nếu có thể sống cùng ba, tụi em sao lại không muốn… Ba năm trước, lúc ấy Tiểu Viễn chỉ mới có mấy tháng tuổi là đã theo ba đến tỉnh M. Ở đó cực khổ lắm, Tiểu Viễn đã suýt chết mấy lần. Khổ thì tụi em vẫn có thể chịu được, nhưng… có người hãm hại sau lưng. Nếu không tìm cách, ba cha con em e rằng đều không thể bảo toàn mạng. Thế nên ba mới liên lạc lại những người từng được ông nội giúp, xin được chuyển đến đây từ trại lao cải. Nhưng ba không muốn tụi em tiếp tục đi theo ông ấy để chịu khổ. Ông ấy nói, mang theo ‘thân phận như vậy’ thì cả đời cũng chẳng thể ngóc đầu lên nổi. Chỉ khi đổi sang một mái nhà khác thì tụi em mới có hy vọng sống.”

Nghe đến đây, lòng Tống Hồng Quả trĩu nặng.

Ở kiếp trước, tuổi này lẽ ra phải vô lo vô nghĩ, nhưng đứa nhỏ này đã gánh vác quá nhiều nỗi đau và hiểm nguy.

Cô khẽ thở dài, giọng cũng trở nên nhẹ đi:

“Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Khi chị thu xếp xong, chị sẽ làm thủ tục để hai đứa nhập hộ khẩu theo chị.”

Thân phận của cô có gốc gác trong sạch, xuất thân giai cấp công nhân đủ để che chở cho hai đứa bé rồi.

“Vâng.” Lăng Chí đáp khàn giọng, còn nghiêm túc cam kết

“Em sẽ làm việc nhiều hơn, không gây phiền cho chị. Em với em trai ăn ít lắm, ngày một bữa cũng được. Tụi em nghe lời chị, sau này… cũng sẽ hiếu thuận với chị.”

Từng câu ấy khiến ngực Tống Hồng Quả đau nhói. Những đứa trẻ hiểu chuyện bao giờ cũng khiến người lớn thương xót.

Cô kéo cậu lại, ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng:

“Chị tin em.”

Nghe vậy, mắt Lăng Chí đỏ lên, trán tựa lên vai cô, cố kìm nước mắt. Bao nhiêu ngày nơm nớp lo sợ, cuối cùng cũng được buông xuống.

“Haiz, thật đáng thương mà” trong đầu cô, giọng Hệ Thống bỗng vang lên đầy thê lương.

“Cậu im đi!” Cô đang buồn mà nó còn chen vào bình luận kiểu đó à?

“Ấy da! chỉ mới vậy mà nhập vai ghê, bắt đầu ‘bảo vệ con’ rồi hả?” Hệ Thống bị mắng cũng chẳng cam chịu, giọng đầy mỉa mai

“Bảo vệ bằng miệng thì có ích gì! Không bằng làm chút gì thực tế đi! Cô xem hai đứa nhỏ gầy tong teo thế kia, còn không mau mua chút gì ăn uống bồi bổ, thể hiện tình mẫu tử của cô ấy!”

Tống Hồng Quả nhướn mày:

“Cậu có cái gì ăn uống mà có thể bồi bổ được sao?”

“Gạo kê, trứng gà với đường đỏ đó! Bộ ba này là bài ‘siêu bồi bổ’, ngay cả sản phụ còn dùng được. Cô cho hai đứa nhóc uống thì đảm bảo chúng sẽ tỉnh táo, khỏe mạnh, sức sống tràn trề!”

“……”

“Còn do dự gì nữa? Đừng nói là tiếc mấy điểm tích lũy đấy nhé?”

Tiếc à? Không, cô chỉ ghét cái kiểu quảng cáo rẻ tiền của nó thôi!

Tống Hồng Quả mở cửa hàng hệ thống, chọn mua hai cân gạo kê, hai cân trứng gà, thêm một gói đường đỏ, hết sạch hai mươi điểm tích lũy. Thấy vẫn còn ít điểm, cô chẳng tiếc nữa, mua thêm một cuộn giấy vệ sinh và một chai nhỏ dầu mè.

Thế là xong, tài khoản trống rỗng.

“Đồ để trong không gian đấy.” Hệ Thống nhắc.

“Không cần cậu nói!” Cô trợn mắt, thầm nghĩ nếu giữa phòng bỗng mọc ra cả đống đồ thì chắc hai đứa nhỏ sẽ bị dọa chết mất.

Cô còn đang định mắng thêm thì cửa phòng bật mở. Giọng người phụ nữ vang lên:

“Lò than đem tới rồi!”

Câu nói đó cũng phá tan bầu không khí u tĩnh. Ngoài lò than, còn có mấy cục than tổ ong và một ấm nhôm cũ.

Tống Hồng Quả cảm ơn, đợi đối phương đi khỏi, liền bảo Lăng Chí làm việc:

“Em đi lấy nước, nấu lên nhé.”

Phòng có sẵn vòi nước, Lăng Chí làm việc rất thuần thục, hiển nhiên đã quen lao động. Cậu nấu nước, lại rửa sạch chậu, đâu vào đấy.

Lúc này Tống Hồng Quả mới an tâm đặt bánh bao nhỏ xuống giường, đắp chăn cho cậu bé rồi quay sang mở hành lý.

Hai chiếc rương đều có khóa đồng, cô lấy chìa ra mở. Chiếc thứ nhất nhét đầy ắp quần áo; chiếc thứ hai chứa đồ sinh hoạt: nồi niêu, chai lọ… đủ cả. Ngay cả mấy món cô đã mua sẵn trong hệ thống cũng ở đó, gói trong bao bì thô mộc đúng kiểu thời kỳ này. Nhìn thấy, cô mới yên tâm.

Hệ Thống như đoán được ý nghĩ của cô, nó đắc ý khoe:

“Thấy chưa, tôi thông minh với nhân tính biết bao! Không bao giờ để ký chủ gặp rắc rối đâu.”

“Phải rồi, cửa hàng lương thực nhà cậu đúng là giỏi ghê.”

“……Tôi nói bao nhiêu lần rồi, là cửa hàng hệ thống! Đừng gọi là cửa hàng gạo dầu nữa, nghe nghèo mạt lắm!”

“Ha, cửa hàng mà ngay cả cái áo cũng không có, đúng là xưa nay hiếm thấy vô cùng.”

“Cô lại xót con rồi à? Muốn mua thêm quần áo cho hai đứa nhóc chứ gì? Đúng là ‘người mẹ tuyệt thế’!”

“Bớt châm chọc. Có hay không thì nói!” Cô đã sờ qua áo bông của hai đứa, không chỉ mỏng mà bông bên trong đã vón cục cứng ngắc, làm sao mà giữ ấm nổi.

“Có thì có! Nhưng mà… cô còn điểm tích lũy nào không?”

“……Chịu khó kiếm lại thôi. Này, cậu thấy nếu tôi quay video hướng dẫn mấy món bổ dưỡng cho sản phụ thì có nổi tiếng không?”

“…….” Hệ Thống: cạn lời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc