Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng Sinh Về Thập Niên Tôi Phát Sóng Cuộc Sống Điền Viên Trở Nên Nổi Tiếng Toàn cõi Mạng Chương 8: Mới Thế Đã Làm Mẹ Sao?

Cài Đặt

Chương 8: Mới Thế Đã Làm Mẹ Sao?

Ra khỏi cái ổ tạm bợ ấy, Tống Hồng Quả liền thấy Hứa Gia Thụ đang đứng tựa tường, hai tay chui trong ống tay áo, lạnh đến mức dậm chân thùm thụp. Cậu ta đứng cách đó không xa không gần: vừa chừa cho họ khoảng trống nói chuyện riêng, vừa đề phòng có kẻ lại gần.

Đúng là thằng bé lanh lợi.

“Bây giờ các người đi luôn à?” Hứa Gia Thụ tò mò liếc nhìn bọn họ, thăm dò:

“Không phải định đến bệnh viện đấy chứ? Giờ chưa phải lúc, chỗ đó hơi… chướng mắt đấy!”

Xem ra cậu ta biết không ít. Tống Hồng Quả nhướng mày:

“Không đến bệnh viện. Chúng tôi đến nhà khách.”

“Nhà khách?” Hứa Gia Thụ nhón chân nhìn đứa nhỏ trong lòng cô “Nó ổn rồi à?”

Tống Hồng Quả hờ hững “ừ” một tiếng. Đến khi đẩy hành lý mới thấy vướng: một tay bế trẻ, một tay kéo xe trên con đường gồ ghề đúng là quá sức.

Lăng Chí muốn giúp, nhưng cậu bé còn chưa cao bằng chiếc xe đẩy.

Thấy vậy, mắt Hứa Gia Thụ đảo một vòng:

“Để tôi đẩy phụ đồ rồi đưa các người đến nhà khách.”

Tống Hồng Quả chờ cậu ta nói tiếp, quả nhiên cậu ta ấp a ấp úng:

“Trong tay chị… có thuốc phải không?”

Ban nãy cậu ta nghe loáng thoáng, lại thấy Lăng Chí không còn cuống quýt như trước, đoán tám phần là thằng bé đã được cứu mà cứu kiểu gì? Ắt là uống thuốc.

Tống Hồng Quả mỉm cười gật đầu:

“Cậu muốn à? Được, đến nhà khách tôi cho cậu một ít. Nhưng thuốc trong tay tôi cũng không có nhiều…”

Chưa dứt lời, Hứa Gia Thụ đã vội:

“Chỉ cần thuốc hạ sốt thôi, không cần nhiều, vài viên là được!”

“Quyết định vậy nhé!”

Nói xong, Hứa Gia Thụ dứt khoát nắm lấy tay kéo xe, đi trước dẫn đường.

Tống Hồng Quả quấn chặt áo lính, bánh bao nhỏ dán sát trước ngực cô nên không sợ lạnh. Cô cúi xuống nhìn Lăng Chí, thấy mặt cậu bé bị gió quất đến tái xanh, bèn hỏi:

“Em có chịu nổi không?”

Lăng Chí cố nén cơn lạnh run từ tận xương:

“Em không sao.”

Cô còn nghe được cả tiếng răng va vào nhau lập cập, thế mà còn bảo “không sao”?

Nhưng lúc này đúng là chưa có cách tốt hơn. Cô dặn:

“Cố gắng chịu thêm chút. Đến nhà khách chị tính tiếp. Mình đi nhanh lên. Em níu lấy áo chị, đừng để mình tụt lại phía sau.”

“Vâng…”

Ra khỏi khu dân cư, Hứa Gia Thụ hỏi:

“Chị định đến nhà khách nào? Ở đây có hai chỗ: huyện một nơi, nhà máy nhôm một nơi…”

“Nhà khách Nhà máy Nhôm.” Tống Hồng Quả đáp không cần nghĩ.

“Nhà khách Nhà máy Nhôm gần nhà ga, điều kiện cũng tốt, nhưng đắt hơn so với bên huyện, chênh nhau đến hai hào đấy. Chị chắc chứ?”

“Ừ.” Sau này cô được phân về bệnh viện của Nhà máy Nhôm, không ở đó thì ở đâu?

Lăng Chí đã xem giấy tờ của cô, hẳn cũng hiểu rõ. Cậu lặng lẽ đi sát bên, như muốn giấu mặt vào người cô.

Tống Hồng Quả đưa tay xoa đầu cậu, một tay bế đứa nhỏ, tay kia nắm lấy tay Lăng Chí.

Thân thể cậu bé khựng lại, rồi nhanh chóng thả lỏng trong vòng tay ấm, lại càng dán sát vào người cô hơn nữa.

Từ ga đến Nhà máy Nhôm không xa, lại là đường bê tông thẳng rộng. Mấy chục năm sau vẫn như thế. Hai bên trồng dương cao vút. Đang giờ làm nên trên đường rất vắng người. Phải biết Nhà máy Nhôm có gần một vạn công nhân, cộng thêm người nhà nữa là khoảng chừng mười vạn, quy mô chẳng khác gì một thị trấn. Tới giờ tan ca thì con đường này trở nên đông vui tấp nập.

Đi chừng hơn hai mươi phút, cổng Tổng xưởng đã hiện ra, hai bên cổng sơn đỏ đậm những khẩu hiệu thời đại và có cả người gác cổng. Tống Hồng Quả biết thừa đó không phải là để bày vẽ: vũ trang sẵn sàng, khí thế nhà máy quân công là phải giữ.

Chéo đối diện cổng tổng xưởng là một toà nhà ba tầng, đấy chính là nhà khách của nhà máy nhôm, đối xứng với tòa hành chính. Nhà khách nhìn còn bề thế hơn: xưa vốn là tư dinh của một đại gia, chủ nhân từng du học Tây dương, nên kiến trúc được pha trộn giữa hai nên văn hoá Đông - Tây, nhã nhặn mà khí phái. Sau lưng còn có khu vườn khá rộng; đầu kia của vườn chính là bệnh viện công nhân của nhà máy.

“Đến nơi rồi.” Hứa Gia Thụ đứng ngoài cửa với vẻ ngại ngần, chưa dám bước vào.

Còn Tống Hồng Quả thì không hề thấy chút áp lực. Ở kiếp trước, cô ở Thủ Đô, khách sạn hạng sang nào chả thấy. So những nơi với đó thì nhà khách trước mắt này thua cả một nhà nghỉ ở dưới quê. Việc gì mà cô phải ngại?

Cô thản nhiên đẩy cửa bước vào, đảo mắt một vòng rồi khóe môi khẽ giật:

Bản thiết kế ban đầu rất ổn, đúng “chất biệt thự thời Dân Quốc”. Nhưng giờ trên tường được dán đầy khẩu hiệu và mấy bức tranh tuyên truyền của thời cuộc nên thành ra thấy nó cứ lỡ cỡ.

Nhưng được cái: sạch sẽ.

“Chào chị, tôi muốn đăng ký phòng.” Cô đi thẳng đến quầy, lấy thư giới thiệu trong túi ra đưa, rồi hỏi thêm “Ở đây có sưởi không?”

Người làm ở đây phần lớn đều có gia cảnh khá giả và có quan hệ nên ít nhiều mang theo vẻ vênh váo. Nhưng từ lúc Tống Hồng Quả bước vào, cái khí chất trấn áp ấy khiến đối phương khó có thể lên giọng, tất nhiên thái độ sẽ nhã nhặn hơn:

“Không có sưởi, chỉ có lò than. Nếu muốn dùng thì phải trả thêm.”

Đó là một phụ nữ ngoài ba mươi, mặc đồng phục xanh chàm, áo bông bên trong có vẻ không vừa, nên trông hơi cồng kềnh. Cô ta nhìn áo len ôm và áo lính của Tống Hồng Quả, sự ghen tị trên khuôn mặt hầu như không che giấu.

Tống Hồng Quả làm như không thấy. Cô mở áo, móc từ túi trong ra một nắm tiền lẻ:

“Cho tôi ở hai ngày trước, phòng đôi, thêm lò than. Tất cả bao nhiêu?”

Vì hành lý nặng, họ được xếp phòng tầng một. Trao chìa khóa xong, người phụ nữ chỉ vào đồ trên bàn dặn:

“Phích nước, chậu rửa dùng cẩn thận. Hỏng thì đền nguyên giá.”

“Vâng, cảm ơn.” Tống Hồng Quả đảo mắt nhìn khắp phòng. Tốt hơn cô nghĩ:

Tường trắng, cửa sổ kẻ ca-rô xanh, hai giường gỗ rộng chừng một mét rưỡi, ở giữa có bàn đặt phích tôn và chậu sành tráng men nền trắng hoa đỏ.

Khi thấy trong phòng còn có nhà vệ sinh, cô mừng rỡ thật sự.

Người kia quay đi bưng lò than, Tống Hồng Quả nhìn chăn đệm ga kẻ xanh trắng, sạch sẽ. Cô đặt bánh bao nhỏ lên giường; ôm suốt đường, người cậu bé đã ấm. Vừa đặt xuống, đôi tay nhỏ đã vươn ra theo quán tính, còn khẽ nhăn mày rên ư ử.

Lăng Chí vội cúi xuống, vừa vỗ lưng vừa dỗ:

“Tiểu Viễn đừng sợ, anh ở đây.”

Nhưng lần này Lăng Viễn không chịu yên, vẫn bứt rứt giãy giụa, miệng thào thào gọi:

“Mẹ…”

Sắc mặt Lăng Chí lập tức biến đổi hẳn.

“Mẹ, con muốn mẹ…” Tiếng gọi non nớt xen lẫn chút nức nở, thắt tim người nghe.

Vẻ mặt Lăng Chí càng thêm khó coi, cứng đờ quay sang nhìn Tống Hồng Quả.

Tống Hồng Quả sững lại một thoáng là ý gì?

Rồi cô chợt hiểu: bánh bao nhỏ này nhầm cô là mẹ sao?

Chẳng lẽ vòng tay của mình… thật sự có sức mạnh của tình mẫu tử ư?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc