Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Áo khoác lính quả nhiên là vật chống gió vô cùng hữu hiệu. Toàn thân Tống Hồng Quả đều không thấy lạnh, cô kéo khăn quàng cổ lên che gần nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng. Khăn được đan bằng len, màu đỏ tươi, trông nổi bật đến nổi cả nhân viên tàu đang bận giữ trật tự cũng phải ngoái lại nhìn cô thêm vài lần, thậm chí còn nhiệt tình giúp cô khuân hành lý khi xuống tàu.
Tống Hồng Quả mỉm cười cảm ơn, rồi đẩy xe hành lý theo dòng người đi ra ngoài nhà ga.
Vài phút sau, cô đứng trên bậc xi măng, nhìn cảnh vật chung quanh, bỗng cảm thấy như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.
Mọi thứ trước mắt đều xa lạ: những dãy nhà thấp lè tè, tường nứt nẻ bong tróc; ngay cả đây là nhà ga trung tâm mà chẳng có chút hơi thở phồn hoa.
Thế nhưng mà với cô thì nơi này lại quen thuộc đến nao lòng, cách đó không xa là hàng cây ngân hạnh, sáu mươi năm sau vẫn còn đứng đó, tán lá rợp bóng sum suê.
Xa hơn nữa, có một nhà thờ ba tầng được xây dựng theo lối kiến trúc phương Tây đứng nổi bật giữa những mái ngói xám tro.
Đó là công trình do người nước R xây dựng khi xưa. Thành phố Trấp vốn có trữ lượng lớn quặng nhôm và sắt, từng bị chiếm đóng hàng chục năm trước khi được giải phóng và thu hồi về quốc hữu.
Tòa nhà thờ ấy sau đó được cải tạo thành cô nhi viện, mãi đến đầu thập niên tám mươi mới bị bỏ trống rồi được công nhận là di tích cần bảo tồn.
Kiếp trước Tống Hồng Quả đã đến nơi đó vài lần.
Khi ấy, cuộc sống cực khổ, cơm chẳng đủ ăn, áo chẳng đủ mặc.
Khi đó Tống Hồng Quả nghe bà ấy nói mà chỉ thấy nó rất xa lạ, nhưng nhìn trong mắt bà cụ vẫn luôn có một nỗi đau đáu không tan.
Dù sau này cuộc sống đã khấm khá thì bà ấy đã qua đời khi chưa đến sáu mươi tuổi.
Sau khi thi đỗ đại học, Tống Hồng Quả rất ít khi quay lại đây.
Tốt nghiệp rồi ở lại Thủ Đô làm việc, càng không có dịp về nữa.
Giờ đây, cô không cảm thấy “gần quê mà sợ”, chỉ có một nỗi xúc động giống như đây chính là định mệnh xen lẫn nhẹ nhõm được buông bỏ.
Cô hít sâu một hơi. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi khiến đầu óc cô tỉnh táo hẳn.
Những xúc cảm cuồn cuộn cũng dần lắng xuống.
Lúc này, cô mới nhớ đến nhiệm vụ mà cha nuôi của thân thể này từng dặn lại phải đến nhà ga này để gặp người mà ông ấy ủy thác.
Nhưng cô chỉ biết tên và tuổi của đối phương, nghe nói là “rất xinh đẹp”, còn lại thì cô chẳng biết gì.
Địa điểm là đúng nhà ga, nhưng sau khi cha nuôi mất, nguyên thân vì đau buồn mà chậm trễ mấy ngày mới đến vậy đối phương làm sao biết cô tới lúc nào?
Hơn nữa, lúc được giao nhiệm vụ, nguyên thân vốn có phần chống đối, chẳng hỏi kỹ gì thêm.
Tất cả liên hệ đều do cha nuôi tự sắp xếp.
Vì thế, trong ký ức Tống Hồng Quả không có thêm bất kỳ manh mối nào, giờ cô chỉ có thể mơ hồ đứng giữa biển người, hoàn toàn không biết phải tìm ai.
“Chị ơi, Xuân Lan, rốt cuộc hai người cũng đến rồi!”
Một giọng phụ nữ vang lên, theo đó là bóng người trên xe đạp đang đạp tới.
Tống Hồng Quả vô thức quay đầu thì ra là hai mẹ con ngồi cùng toa với cô, đang xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, vừa đi vừa thở hổn hển. Khi đi ngang qua, họ còn không quên lườm cô một cái.
Cô chỉ cười nhạt, không để tâm, mà lại chú ý người phụ nữ đến đón họ.
Người ấy khoảng ngoài bốn mươi tuổi, ăn mặc rất chỉn chu: áo khoác dạ màu lạc đà, tóc búi gọn phía sau, từng sợi đều gọn ghẽ, khuôn mặt trắng trẻo thanh nhã.
Từ trên xe đạp bước xuống, bà ta mỉm cười giơ tay chào, cả người toát ra phong thái khác hẳn đám đông.
Tống Hồng Quả còn đang thầm tán thưởng, thì ánh mắt cô bỗng bị một bóng dáng ở xa xa hút chặt lấy ánh mắt.
Người đàn ông đó…
Trong thời đại mà ai cũng gầy gò thấp bé vì thiếu ăn, đàn ông cao hơn một mét tám đã hiếm, mà nếu ai cao thì lại gầy nhẳng, đầu to thân nhỏ, khó mà trông đẹp được.
Nhưng người này thì khác, dáng cao thẳng, vai rộng eo hẹp thân hình cân đối như tre trúc giữa rừng, áo khoác đen cắt may hoàn hảo càng tôn lên phong thái đĩnh đạc.
Giữa đám người xám xịt, anh ta như một con thiên nga trắng giữa đàn vịt con lấm lem, cô lập, kiêu ngạo khiến mọi thứ xung quanh đều hóa mờ nhạt.
Đây mới thật sự là người lạc lõng giữa thời đại.
Khi Tống Hồng Quả nhìn rõ gương mặt ấy, cô gần như nín thở.
Đường nét tinh tế đến mức hoàn mỹ, khí chất lại cao quý lạnh nhạt, trắng đến phát sáng một khuôn mặt đúng chuẩn nam chính phim thần tượng, vừa nhìn đã thấy không thuộc về nơi này.
Anh ta thản nhiên đứng giữa đám đông, dường như đã quen với những ánh nhìn vây quanh.
Đôi mắt sâu và sáng, mang theo chút xa cách, ánh sáng trong đó tựa vũ trụ thu nhỏ lạnh lùng, nhưng lấp lánh.
“Ký chủ, sao cô không qua đấy làm quen với anh ta đi?”
“Trời ạ, cậu lại nhảy ra đấy à?” Tống Hồng Quả suýt giật mình.
“Cậu là hệ thống Điền Viên hay là hệ thống mai mối đấy?”
Hệ Thống nghiêm túc đáp:
“Cuộc sống điền viên cũng cần có trai đẹp chứ! Không có trai đẹp thì sao gọi là cuộc sống hoàn mỹ được?”
Cô bật cười:
“Đó chỉ là cách nghĩ của cậu. Với tôi, chỉ cần có mảnh sân để trồng hoa, trồng rau và nuôi gà vịt là tôi đã đủ hạnh phúc rồi.
Soái ca hả? Nhìn thì được nhưng nuôi thì khỏi.”
“Thế thì sao được!”
“Sao lại không được?”
Hệ Thống ngập ngừng, giọng như muốn nói lại thôi.
Tống Hồng Quả bất giác nổi da gà, nghi hoặc hỏi:
“Đừng bảo với tôi là anh chàng kia cũng xuyên không đấy nhé?”
“Không phải!” Hệ Thống vội vàng phủ nhận “Tôi chỉ thấy, một cực phẩm như thế này là vô cùng hiếm có lắm. Dù ở thời này hay thời đại trước kia của cô, gương mặt thế này cũng là cấp bậc ‘đỉnh của chóp’ rồi. Không thử cưa cẩm một chút thì chẳng phải là uổng lắm sao?”
“Ha! Cậu tưởng đây là phim ngôn tình à? Tôi vừa tới chào là người ta liền yêu tôi luôn chắc?” Cô bật cười, lắc đầu.
“Hơn nữa, loại đàn ông hoàn mỹ thế này, xung quanh chắc chắn có không ít ong bướm. Tôi mà nhào vô thì khác gì tự chuốc lấy rắc rối vào mình đâu chứ?”
Ở kiếp trước, cô chưa từng yêu đương.
Không phải không ai theo đuổi, mà là chứng kiến quá nhiều cảnh hợp tan, yêu đến sống dở chết dở, nó khiến cô chỉ thấy phiền.
Một mình tự do vẫn tốt hơn.
“Ký chủ…”
“Tiểu Điền Điền, nếu cậu còn xúi tôi nữa thì tôi sẽ có lý do để nghi ngờ cậu có mưu đồ đen tối đấy.”
“……”
“Tiểu Điền Điền, đừng nói là cậu thật sự có ý đồ nha?”
“Không có! Tôi chỉ… chỉ muốn tốt cho cô thôi mà…”
“Ha ha, ‘muốn tốt cho tôi’ nghe quen ghê. Có phải thực ra cậu chỉ muốn thỏa mãn mưu đồ riêng của mình không?”
Hệ Thống lập tức im thin thít.
Tống Hồng Quả nghe ngóng phản ứng, mơ hồ đoán được đôi chút, nhưng biết có hỏi thêm cũng vô ích, đành tạm gác lại.
Lúc này, ngoài ga chỉ còn lác đác vài người.
Người đàn ông kia cực phẩm soái ca cuối cùng cũng đón được người đến tìm mình.
Tống Hồng Quả nghe loáng thoáng ai đó gọi tên anh ta:
“Minh Lâu.”
Cô khẽ nhướng mày cái tên tao nhã ấy, quả thật cũng không hợp với thời đại này chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
