Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Quay từng này chắc đủ rồi chứ?” Tống Hồng Quả dùng ý niệm nói với Hệ Thống.
“Đây chính là cảnh thực tế nhất của việc đi tàu ở thập niên sáu mươi đấy. Có muốn diễn cũng chẳng thể nào diễn được đâu.”
Ở kiếp trước, cô từng xem không ít video “hoài cổ”, tái hiện lại cuộc sống ở bảy tám mươi năm trước khiến nhiều người xúc động và thấy hoài niệm.
Khi ấy cô chỉ thấy thú vị, cũng chẳng hề để tâm. Nhưng bây giờ, khi tận mắt chứng kiến cảnh thật thì cô mới hiểu những video kia vẫn là giả.
Dù đạo cụ có thật đến đâu, diễn viên tài đến mấy thì cái đói khổ thật sự, đôi mắt trống rỗng, sự thèm ăn đến đau đớn ấy không thể nào có thể diễn ra được, chỉ khi tự mình trải qua mới cảm nhận được.
Hệ Thống cũng như bị chấn động, giọng mang chút cảm khái:
“Thật… thật quá! Dù là đạo diễn hay diễn viên giỏi nhất cũng không thể quay ra được những cảnh như thế này, chỉ có hình ảnh mà chẳng có cái hồn. Ký chủ, cô sắp nổi tiếng rồi đấy.”
“Vậy còn chờ gì nữa, mau tải lên để kiếm điểm tích lũy đi chứ.” Cô còn đang mong kiếm điểm để mua ít lương thực với giấy vệ sinh đây này.
“Ừm, để tôi chỉnh sửa hậu kỳ thêm một chút…” Hệ Thống hưng phấn đến mức nói lảm nhảm không ngừng:
“Người thật là đông! Chen chúc vậy không thấy khó chịu sao? Là cái gì đã khiến họ chịu đựng được nhỉ? Với lại họ gầy quá đi, cả chuyến tàu không thấy nổi một khuôn mặt đầy đặn. Có người đôi mắt như muốn lồi ra, nhìn người khác ăn mà ánh mắt hệt như dã thú đang rình mồi… đến tôi còn thấy đói theo…”
“Được rồi, Tiểu Điền Điền à! Cậu lui xuống đi.” Tống Hồng Quả chẳng có tâm trạng để mà nghe nó than thở. Người ngoài có thể xúc động, thương cảm, nhưng cô lại đang sống trong chính cái cảnh ấy.
Nghĩ đến đây, lòng cô trùng xuống, ngay cả hứng thú để quay video cũng nguội dần. Dù sao, chẳng ai muốn bản thân bị xem như trò vui của người khác.
Mãi đến hai tiếng sau, Hệ Thống mới lên tiếng thông báo:
“Điểm tích lũy của cô bắt đầu vào tài khoản rồi.”
Tống Hồng Quả đang ủ rũ liền ngẩng đầu lên, giọng có chút kinh ngạc:
“Nhanh thế sao?”
“Cũng không hẳn là nhanh đâu. Vì cô là người mới nên video đầu tiên được đề xuất có chậm một chút. Sau này khi có người theo dõi, mỗi lần đăng video lên là cô sẽ được tính điểm ngay.”
Hệ Thống giải thích, giọng lại pha thêm chút thúc giục:
“Tài khoản của cô sẽ cập nhật liên tục, không theo ngày hay tháng. Chỉ cần có người nhấp vào xem là điểm lập tức tăng. Giờ cô có thể rút ra mua hàng được rồi.”
Tống Hồng Quả nhìn chằm chằm con số trên bảng điểm đang nhích từng chút một, tò mò hỏi:
“Điểm này tính sao vậy?”
“Một nghìn lượt xem được một điểm tích lũy, những tài khoản xem trùng không được tính.”
Cô cau mày:
“Thế mà trong phần đề xuất của cậu, chỉ có hơn hai vạn người xem à?”
Hai mươi điểm, quả thật quá là bi thảm.
Cô liếc sang bảng giá trong cửa hàng đúng như dự đoán, một điểm tương đương một đồng tiền ở kiếp trước.
Mua ít gạo thì được, nhưng mà… cũng chỉ có thế thôi.
“Ơ… hai vạn cũng không ít đâu mà. Có lẽ là vì cô chưa nổi tiếng…” Hệ Thống lí nhí biện hộ “Sau này cô quay video nấu ăn, hay sửa sang nhà cửa, chắc chắn sẽ có nhiều người xem hơn.”
Tống Hồng Quả bật cười khẽ:
“Nấu ăn? Sửa nhà? Tôi cũng muốn lắm, nhưng vấn đề là tôi chưa có nồi niêu xoong chảo, cũng chẳng có nhà để sửa. Bao nhiêu điểm mới mua được hả?”
Lần này Hệ Thống im luôn.
Nó vẫn còn tiếc đứt ruột mấy hộp thuốc tặng hôm qua, giờ bị hỏi đến tiền bạc, thà câm còn hơn.
Thấy nó im lặng, Tống Hồng Quả cũng không ép, chỉ cúi đầu sắp xếp lại hành lý, rốt cuộc thì thành phố Trấp cũng sắp đến nơi.
“Đồng chí Tống, cô sắp xuống tàu rồi chứ?” Người đàn ông đeo kính ở giường đối diện hỏi, ánh mắt nhìn hai chiếc va-li nặng nề mà cô kéo ra, đầy thiện ý “Cô có cần tôi giúp gì không?”
Tống Hồng Quả khẽ lắc đầu:
“Cảm ơn anh nhưng tôi không cần đâu.”
Cô kéo từ gầm giường ra một chiếc xe đẩy nhỏ, trông rất giống loại xe kéo tay mini ở kiếp trước: bốn bánh xe, mặt gỗ dày, để hai chiếc va-li lên là vừa khít.
Đây là cha nuôi cô - công nhân ở Nhà máy Cơ khí Tỉnh Lỗ đã tốn bao công sức làm ra để con gái đi đường đỡ cực.
Vừa dọn dẹp, Tống Hồng Quả vừa thầm cảm thán: có được tình cảm như vậy thì chuyện nguyên thân đồng ý nhận nuôi hai đứa nhỏ kia cũng dễ hiểu hơn nhiều.
“Cái xe đẩy này tiện thật đấy!” Người đàn ông đeo kính trầm trồ, giọng có chút ngưỡng mộ “Ra ngoài mà có nó thì nhàn bao nhiêu.”
“Cái này mua ở đâu thế?” Người phụ nữ trung niên kia lập tức dán mắt vào chiếc xe, giọng đầy chua chát “Chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ?”
“Bố tôi làm đấy.” Dù ở kiếp trước cô chưa từng gọi ai là “bố”, nhưng giờ nói ra lại thấy tự nhiên vô cùng.
“…Bố cô khéo tay thật.” Giọng bà ta càng thêm mỉa mai “Thế lát nữa mình cùng xuống đi, tiện thể kéo giúp chúng tôi mấy cái bao luôn nhé.”
Cái giọng “đòi hỏi như lẽ đương nhiên” ấy khiến Tống Hồng Quả bật cười:
“Xe đẩy nào cũng có giới hạn tải trọng, xin lỗi, chỉ chở vừa hai chiếc va-li này thôi, thêm nữa thì tôi sợ nó sẽ gãy mất.”
“Cô…”
Người phụ nữ trẻ thấy mẹ mình sắp bốc hỏa, vội cười xòa hòa giải:
“Không sao đâu mẹ con đã nói rồi mà, chúng ta cũng chỉ nói đùa một chút thôi. Cô ấy có giúp hay không cũng chẳng quan trọng, chắc là cô ấy không ngờ… hì hì…”
Tống Hồng Quả nhướng mày, cười nhạt:
“Không ngờ tôi lại thật thà như vậy phải không? Giúp là tình nghĩa, không giúp là bổn phận. Giống như trước đây tôi cho hai người táo và trứng, vì tôi vui lòng nên tôi cho. Nhưng giờ tôi không muốn bị lợi dụng nữa, chẳng lẽ lại thành lỗi của tôi sao?”
“Cô…”
“Còn nói tôi là miệng lưỡi sắc bén ư?” Cô kéo khóa cái túi vải bạt màu xanh ra, giọng điềm nhiên “Nếu tôi thật sự khéo miệng, sao để hai người dụ cho trống trơn cả túi thế này? May mà chuyến tàu chỉ hai ngày, chứ nếu như mà thêm mấy hôm nữa thì e rằng đồ trong hai chiếc va-li kia cũng chẳng còn.”
“Cô…”
Bà ta tức đến nỗi đứng phắt dậy định cãi, nhưng đúng lúc ấy, tiếng nhân viên tàu vang lên át hết:
“Tới ga rồi! Mau thu dọn hành lý, chuẩn bị xuống tàu, đừng bỏ quên đồ! Nhanh chân nào, đừng chen lấn!”
Một câu nhắc nhở khiến ai nấy đều bận rộn, chẳng ai rảnh cãi cọ nữa.
Khung cảnh chen chúc lại tái hiện.
Nhiều người thậm chí không tự đi được, mà bị đẩy đi theo dòng người, tiếng kêu, tiếng chửi, tiếng thúc giục vang lên ầm ĩ.
May thay, toa giường nằm người ít, Tống Hồng Quả không phải chịu cảnh đó.
Cô kiểm tra lại hành lý lần cuối, xác nhận không sót gì, khoác áo lính, quấn khăn len quanh cổ hai vòng, rồi gật đầu chào người đàn ông đeo kính, đẩy xe tiến về cửa tàu.
Cửa mở toang, gió lạnh lập tức quất thẳng vào mặt.
Cái lạnh miền Bắc là kiểu lạnh khô cắt da cắt thịt, chỉ cần lộ ra bên ngoài một chút da thôi là đã thấy như có dao cứa.
Ai mặc phong phanh sẽ bị gió thấm đến tận xương.
Tống Hồng Quả không khỏi thầm cảm tạ vận may may mà cô xuyên vào thân thể này, có áo len, giày da bông, lại còn áo khoác lính dày cộp.
Ở cái thời này, đó đã là chuyện vô cùng xa xỉ rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
