Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng Sinh Về Thập Niên Tôi Phát Sóng Cuộc Sống Điền Viên Trở Nên Nổi Tiếng Toàn cõi Mạng Chương 3: Liên Kết Với Tiệm Gạo Dầu?

Cài Đặt

Chương 3: Liên Kết Với Tiệm Gạo Dầu?

“À? Đâu phải tôi không muốn…” Tống Hồng Quả cố ý thở dài, giọng điệu như đang cân nhắc chuyện lớn “Chỉ là, tay tôi đã quen với việc cầm dao mổ nên nào biết quay video là cái gì? Với lại, tôi cũng đâu có thiết bị quay chụp gì đâu.”

“Không cần cô biết quay, cũng chẳng cần thiết bị gì cả. Chỉ cần cô bấm nút bắt đầu này là được, còn những việc khác cứ để tôi lo. Khi kết thúc thì cô bấm vào cái nút kết thúc này rồi phần còn lại cứ để tôi xử lý, sáu đó cô cứ ngồi đợi điểm tích lũy chuyển vào tài khoản mình là xong.”

Giọng của Hệ Thống càng nói càng giống mấy tên đa cấp đang ra sức mời chào, sợ cô không chịu hợp tác.

Ngay sau đó, trong đầu Tống Hồng Quả hiện ra một giao diện thật sự nhìn vô cùng đơn giản, chỉ có đúng hai nút. Đúng là đến người ngốc cũng biết cách dùng.

Nhưng thấy nó càng nhiệt tình thì Tống Hồng Quả lại càng thêm cảnh giác.

“Cậu có lượng truy cập không? Có đề xuất hiển thị cho người xem không? Nếu chẳng ai xem, thì tôi có quay đến nở hoa cũng vô ích thôi.”

“Cô yên tâm! Hệ thống Điền Viên của chúng tôi đã có hơn một tỷ người dùng đăng ký. Lượng truy cập dồi dào, đề xuất công bằng, chỉ cần cô quay nội dung đủ hấp dẫn là dễ dàng kiếm được điểm tích lũy!”

Hệ Thống gần như nghẹt thở vì mệt mỏi, bao đời ký chủ trước đều sung sướng như trúng độc đắc, còn cô gái này thì xét nét đủ đường!

Tống Hồng Quả đương nhiên cũng muốn “bàn tay vàng”, nhưng cô đâu ngu mà để nó nắm thóp.

Cô càng tỏ ra thận trọng, thậm chí còn bày ra vẻ miễn cưỡng thì Hệ Thống càng phải hạ mình giải thích mà càng lộ ra thêm thông tin, thì sao cô lại bỏ lỡ cơ hội để “mặc cả” được chứ?

“Điểm tích lũy tôi kiếm được là của tôi hết đúng không?”

Tống Hồng Quả kéo dài giọng: “Ồ…, vậy là, tôi chỉ có một lựa chọn là cậu, còn cậu chỉ có một khách hàng là tôi? Chúng ta là duy nhất của nhau à?”

“…Đúng.” Nếu nó có lựa chọn khác, đã chẳng phải chịu nhục mà năn nỉ cô như thế này!

“Thế nhỡ cậu chặt chém giá, chẳng phải tôi phải móc ruột ra trả à?”

Ai móc ruột chứ? Hệ Thống tức đến nghẹn lời, cuối cùng cắn răng nói:

“Tôi là Hệ Thống có đạo đức, cửa hàng của tôi kinh doanh chân chính, hàng tốt giá rẻ, chưa bao giờ bị khiếu nại!”

“Miệng nói không bằng chứng, cho tôi xem trước đi.”

Cô vốn chỉ muốn thử xem có gì ăn được, miễn là có lương thực là có thể thấy yên tâm.

Yêu cầu này hơi quá quy định, nhưng Hệ Thống biết cô khó đối phó, đành nhượng bộ.

Trong đầu Tống Hồng Quả lập tức hiện lên một giao diện y như “một cửa hàng online” thời trước, chỉ có điều hàng hóa quá đơn sơ. Cô bật cười khẽ:

“Cửa hàng muôn hình vạn trạng mà cậu nói đây à? Trông chẳng khác gì… một tiệm gạo dầu ở mấy khu dân cư.”

Trên danh mục là gạo, kê, bột mì, các loại đậu, trứng, dầu, muối, tương, giấm đúng chuẩn nhu yếu phẩm ăn uống.

“Còn… còn phần sau nữa mà.” Hệ Thống nói, giọng có phần chột dạ.

Cô không kỳ vọng gì thêm nhưng vẫn kéo xuống xem thì suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

“Giấy vệ sinh? Cậu thật biết làm người ta cảm động đấy.”

“Giấy vệ sinh là vật dụng thiết yếu! Không lẽ cô định dùng đất hoặc lá cây?”

“Ha, lời biện hộ thật xuất sắc.” Cô đảo mắt, tiếp tục xem đến khi thấy dòng hàng “nồi niêu xoong chảo”, cô không nhịn được nữa:

“Thôi khỏi nói, có giỏi lắm thì cũng chỉ là một tiệm gạo dầu thôi.”

“Không phải đâu…” Hệ Thống lắp bắp, cảm giác phẩm giá từ “hệ thống cao cấp” tụt xuống đáy giếng.

“Tôi chỉ tin vào những gì mình thấy.” Tống Hồng Quả khoanh tay, ra vẻ bất lực “Thôi được, xem ra cậu cũng tội nghiệp. Tiệm gạo dầu thì tiệm gạo dầu, có còn hơn không. Liên kết đi, dù sao có gạo ăn là tốt rồi.”

“…Cô thật biết cách làm tôi đau lòng.” Hệ Thống ấm ức, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn hoàn thành việc liên kết ký chủ.

Ngay khi xong, nó liền lộ nguyên hình “chủ nợ”:

“Cô không muốn kiếm điểm tích lũy ngay sao? Một cái bánh ngô còn trụ được bao lâu? Cô chưa biết bữa sau ăn gì đâu.”

Tống Hồng Quả chẳng buồn để nó dắt mũi, giọng mệt nhọc:

“Tôi vẫn đang sốt đây, làm ơn hãy có chút nhân đạo đi.”

Nói rồi cô lại cau mày:

“Mà này, sao trong cửa hàng của cậu không có thuốc hả?”

Hệ Thống chậm rãi đáp:

“Tiệm gạo dầu có bán thuốc à?”

“…Được lắm.” Một câu đâm thẳng khiến cô nghẹn họng.

Có lẽ nó sợ cô giận nên cũng nhanh chóng giải thích:

“Bây giờ chưa có, là do phiên bản còn thấp. Khi nâng cấp sẽ mở thêm chức năng.”

Tống Hồng Quả không khách sáo:

“Phải rồi, phiên bản 1.0 mà, có ngũ cốc là tốt rồi, cần gì xe đạp nữa?”

“….”

“Thôi, tôi mệt rồi. Người bị sốt mà không có thuốc thì chỉ còn cách ngủ. Ai bảo tôi lại đi liên kết với một tiệm gạo dầu làm gì cơ chứ.”

“….”

Không ngoài dự đoán, một lát sau, Hệ Thống cất giọng mềm mỏng:

“Tôi… không để cô thiệt đâu. Tôi tặng cô một viên thuốc hạ sốt.”

“Chỉ một viên?”

“…Một hộp.”

“Chỉ hạ sốt mà không chống viêm thì chỉ trị ngọn chứ đâu trị gốc. Khác gì lấy mạng ra chịu đựng?”

“…Thêm một hộp thuốc kháng viêm.”

“Cậu biết chắc là nhiễm khuẩn hay nhiễm virus không? Tây dược chỉ kháng khuẩn, virus thì chịu đấy.”

“…Vậy thêm một hộp thuốc thanh nhiệt giải độc Đông y.”

“Thuốc ho, thuốc viêm họng cũng cho luôn đi, phát sốt là kéo theo cả đám đấy.”

“…Được, tất cả theo cô. Giờ thì cô có thể bắt đầu quay chưa?”

Nghe giọng Hệ Thống nghiến răng ken két, Tống Hồng Quả mím môi cười, đáp khoan thai:

“Tất nhiên rồi. Hợp tác vui vẻ nhé, Tiểu Điền Điền.”

“….” Tiểu Điền Điền? Cô coi nó là con nít ba tuổi chắc?

Tống Hồng Quả mặc kệ Hệ Thống nghẹn lời, vui vẻ nói tiếp:

“Trước tiên đưa tôi một viên thuốc hạ sốt đã, uống xong tôi sẽ bắt đầu quay ngay.”

Vừa dứt lời, trong lòng bàn tay cô bỗng xuất hiện một viên thuốc tròn nhỏ.

Tốc độ này thật khiến người ta phải khâm phục.

Cô nắm chặt tay, lặng lẽ rót nước trong cốc tráng men, nhanh chóng nuốt viên thuốc.

Không biết có phải tâm lý tác động không, mà chỉ một lát sau, toàn thân cô đã thấy nhẹ nhõm hẳn.

Cảm giác mỏi mệt tan biến, lưng còn toát mồ hôi mỏng hiệu quả thần kỳ đến mức thuốc của thời hiện đại cũng chẳng thể nào so sánh được.

Tống Hồng Quả thầm ghi nhớ điều này, nhưng việc trước mắt vẫn là kiếm điểm. Nghĩ gì đi nữa cũng chỉ vô ích, phải hành động.

Cô lấy cớ đi vệ sinh, rời khoang giường nằm, bấm nút bắt đầu, rồi thong thả bước dọc hành lang.

Để video thêm sinh động, cô còn đi đến khoang ghế cứng nơi đông đúc nhất.

Cảnh tượng quả thật náo nhiệt: chỗ ngồi hai người vậy mà có thể chen được tận bốn người, dưới ghế còn nằm thêm người, lối đi chật đến không có chỗ đặt chân, ngay cả cửa nhà vệ sinh cũng bị bịt kín.

Tống Hồng Quả nhìn mà phát hoảng, đành chạy trối chết ra khỏi nơi đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc