Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không có cháo nóng, nhưng vẫn có người rót cho Tống Hồng Quả một cốc nước sôi chính là người đàn ông đeo kính khi nãy.
Lúc anh nhắc đến thuốc thì cả toa tàu đều im bặt, ai nấy đều làm việc của riêng mình.
Sau đó, anh xách phích ra ngoài lấy được nước nóng mang về, quan tâm nói:
“Không có thuốc thì uống nhiều nước nóng cũng tốt mà.”
Tống Hồng Quả nhìn chằm chằm vào chiếc cốc tráng men đậm chất thời đại nền trắng, trên đấy được in mấy chữ “Vì nhân dân phục vụ”.
Cô khàn giọng nói một câu:
“Cảm ơn.”
Anh ta chỉ mỉm cười, không dám nói thêm. Thời này, chuyện nam nữ phải kiêng dè nhiều lắm, chỉ cần sơ sẩy một chút là lại rước lấy tai họa.
Nếu không phải vì đôi mắt sáng long lanh như hạt hạnh của Tống Hồng Quả quá dễ khiến người ta xiêu lòng thì chắc anh cũng chẳng dám giúp cô nhiều đến vậy.
Lúc này, tiếng tiếp viên tàu vang lên oang oang:
“Đến ga Tuyền Thành rồi! Hành khách xuống ga thì mau di chuyển về cửa sau và đừng chen lấn nhau, nhớ chú ý người già, trẻ nhỏ và hành lý, đừng bỏ quên đồ đạc nhé…”
Đoàn tàu cũ kỹ ì ạch như một lão già thở hắt ra nhưng hơi thở cuối cùng, “khoang - khoang” từng nhịp nặng nề, cuối cùng cũng dừng lại.
Cửa vừa mở, gió Bắc ào vào khiến Tống Hồng Quả rùng mình. Cô vội kéo chặt áo khoác lính, cầm cốc tráng men, hớp hai ngụm nước nóng, trong người mới thấy ấm lại đôi chút.
Tuyền Thành là thủ phủ của tỉnh Lỗ, hành khách xuống ở đây rất đông.
Ngay trong toa cô ngồi cũng có người xuống, gùi trên vai những bao to nặng trịch, trông như những ngọn núi di động.
Cảnh tượng ấy đâu đâu cũng thấy khiến khoé mắt Tống Hồng Quả giật giật, lại thêm một lần cô cảm nhận sâu sắc hơn về cái khổ của thời đại này.
Ra khỏi nhà đúng là hành xác, chẳng trách chủ thân thể này chỉ vì sốt mà mất luôn cả mạng, để cho cô có cơ hội xuyên tới đây.
Tàu dừng ở ga Tuyền Thành gần nửa tiếng thì cảnh tượng náo loạn chẳng khác gì giờ cao điểm vào mùa xuân mới tạm yên.
Khi tàu lại chuyển bánh, tiếng ồn ào vẫn chưa dứt, nhưng Tống Hồng Quả đã bình thản nhai chiếc bánh ngô khô cứng ban nãy cô kiếm được trong túi áo.
Con người mà không có nỗi khổ nào là không chịu được, chỉ là chưa đói đến cùng cực thôi.
Đói đến mức đó thì chiếc bánh ngô khô cứng cũng sẽ trở thành mỹ vị nhân gian.
Bánh làm từ bột kê, không lẫn thêm tạp chất, chẳng có hóa chất mà chỉ có vị ngũ cốc thuần túy.
Càng nhai lại càng thấy thơm ngọt, chỉ là hơi cứng nên cô phải gắng hết sức như đang nhai thịt bò khô.
Đặc biệt, khi thấy người phụ nữ đối diện nhìn cô ăn mà cổ dài ra, mắt tràn đầy ghen tức là cô lại thấy một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Quả nhiên, hạnh phúc luôn là chuyện so sánh mà ra.
Ăn xong cái bánh ngô, dạ dày cô cuối cùng cũng thôi bỏng rát.
Cô liếc đồng hồ trên cổ tay bảy giờ rưỡi sáng.
Đích đến của cô là thành phố Trấp.
Ở kiếp trước, từ Tuyền Thành đến thành phố Trấp chỉ mất bốn mươi phút đi tàu cao tốc, còn bây giờ… e là cô phải hơn ba tiếng. Một hành trình đúng nghĩa hành xác.
“Còn khó chịu không?” cô gái trẻ đối diện, tóc tết hai bím, thấy Tống Hồng Quả nhíu mày liền cất tiếng hỏi.
Chưa đợi cô đáp, đã tự nói tiếp:
“Cái thân thể cô yếu quá rồi, có áo khoác lính mà vẫn thấy lạnh. Theo tôi, cô nên xuống nông thôn rèn luyện vài năm là đảm bảo hết bệnh liền.”
Tống Hồng Quả nhếch môi, đáp giọng nhàn nhạt:
“Tôi là sinh viên đại học, được tổ chức phân công đến nơi cần mình để phục vụ nhân dân. Dù tôi có muốn về nông thôn cũng đâu có cơ hội.”
Ai nói lời mỉa mai cô không biết đáp lại?
Hai mẹ con này từ lúc lên tàu đã nhiều lần châm chọc thân thể này, còn moi được không ít đồ ăn.
Nếu không, sao trong túi cô chỉ còn đúng một cái bánh ngô cứng ngắc?
Nghe vậy, cô gái kia nghẹn lời và ngơ ngác, cô ta không ngờ Tống Hồng Quả lại phản ứng như thế.
Rõ ràng trước đó cô bị bắt nạt mà còn ngốc nghếch để mặc, sao chỉ sau một giấc ngủ lại như biến thành người khác?
Thấy con gái bị nói lại, người mẹ già liền xẵng giọng:
“Đại học thì sao? Học đại học là có thể đứng trên đầu người khác chắc?”
Tống Hồng Quả chẳng dại gì để bà ta gán cho cái mũ “tự cao”, thời này mấy chữ ấy dễ khiến người ta rước họa.
Cô mỉm cười, cắt ngang:
“Đại học thì có gì đâu. Sinh viên đại học cũng chỉ là người bình thường ốm sốt thì muốn ăn quả táo cho mát họng, muốn ăn trứng để bù sức. Nhưng lục khắp túi mà chẳng còn gì cả. Bà xem, những thứ đó đi đâu mất hết rồi nhỉ?”
Nghe xong, mặt hai mẹ con cứng đờ như bị bóp cổ.
Người mẹ vội quay đi, giả vờ dọn đồ, không nói thêm lời nào.
Tống Hồng Quả khẽ hừ, dựa vào thành giường, nhắm mắt lại suy nghĩ bước đường sau này.
Ngay khi cô còn đang trầm ngâm, trong đầu bỗng vang lên một giọng máy móc vô cảm:
“Xin chào, ký chủ. Tôi là Hệ thống Điền Viên phiên bản 1.0. Xin hỏi cô có muốn liên kết không?”
Giọng nói lạ hoắc đột ngột vang lên, ai nghe cũng phải giật mình.
Nhưng với Tống Hồng Quả thì cô lại thấy vừa mừng vừa yên tâm, quả nhiên, nếu đã xuyên thì phải có “bàn tay vàng”!
Thấy chưa, giờ mới đến lượt mình.
Chỉ là… cô vốn mong linh tuyền hoặc không gian hơn.
Linh tuyền có ích cho nghề y của cô, còn không gian thì trong thời buổi này là thứ an toàn nhất.
Còn “hệ thống” à… lại còn là Hệ thống Điền Viên 1.0, nghe cái tên đã thấy như hàng dùng thử, chẳng có gì ghê gớm.
Có lẽ cô im lặng hơi lâu, giọng máy lại vang lên:
“Xin hỏi, ký chủ có muốn liên kết không?”
Tống Hồng Quả thầm đáp bằng ý niệm, mặt ngoài vẫn bình tĩnh, còn cẩn thận xoay người nằm nghiêng, quay mặt vào trong để tránh ánh nhìn của người khác:
“Tôi có quyền lựa chọn à?”
“Chấp nhận, cô sẽ nhận được toàn bộ dịch vụ của hệ thống.
Từ chối, cô có thể sẽ không sống nổi quá ba ngày trong thời đại này.”
Tống Hồng Quả không dễ bị dọa, nén tò mò, hờ hững hỏi:
“Thế cậu có thể cung cấp cho tôi những dịch vụ gì?”
“Kho hàng trực tuyến muôn hình vạn trạng, chỉ cần đặt hàng thì một giây sau cô sẽ được giao tận nơi với giá rẻ và chất lượng vô cùng đảm bảo, không gian dối lừa bịp.”
Giọng máy móc vô cảm, nhưng Tống Hồng Quả lại nghe ra chút đắc ý.
Cô suýt nữa đã trợn trắng mắt, nhưng vẫn bình thản hỏi tiếp:
“Không cần tiền, đặt hàng thoải mái à?”
Hệ thống im lặng mấy giây, rồi đáp khô khốc:
“Tất nhiên điều đó là chuyện không thể rồi. Tôi xin nhắc nhở thân thiện: không lao động mà hưởng thụ sẽ khiến con người sa ngã.”
Sa ngã thì sao chứ?
Nếu được làm cá mặn mà vẫn sống sung sướng, chắc chắn hết 99% người đời chẳng ai muốn cố gắng để làm nữa.
Cô tiếc nuối thở dài, hỏi tiếp:
“Vậy tôi dùng gì để mua?”
“Dùng điểm tích lũy. Ký chủ có thể kiếm điểm để mua sắm. Càng nhiều điểm thì sẽ mua được càng nhiều và tất nhiên là cô được quyền mua đồ không giới hạn.”
Hệ thống nói liền một tràng, giọng như có phần sốt ruột.
Tống Hồng Quả nghe ra được manh mối, liền nhẹ nhàng gợi chuyện:
“Thế kiếm điểm bằng cách nào?”
Giọng máy bỗng trở nên hăng hái hẳn:
“Rất đơn giản! Lấy bối cảnh thời đại này, cô hãy quay các video về cuộc sống. Vì tôi là Hệ thống Điền Viên nên chủ đề chính là cuộc sống nông thôn ăn uống, vui chơi, may mặc, nhà cửa, tất cả đều được.
Cô tưởng hệ thống đưa cô xuyên về đây là để phát huy y thuật, cứu người tích đức mà đổi điểm.
Không ngờ lại muốn biến cô thành một blogger nông thôn!
Kiếp trước, cô từng xem vô số video kiểu này.
Áp lực bệnh viện quá lớn, có thời gian cô rất mơ về cuộc sống thôn quê với hành rào trúc, hoa dại nơi góc tường, gà vịt thong dong khắp sân, bếp củi nghi ngút khói, ngay cả con đường đất sau mưa cũng mang theo vẻ đẹp thi vị rất riêng.
Giờ đây, tất cả những điều ấy… dường như đang chờ cô chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Giọng máy móc lại vang lên, giống như đang sốt ruột mà nhắc nhở:
“Ký chủ, cô đang nghĩ gì thế? Chẳng lẽ… cô còn không muốn liên kết với tôi sao sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
