“Đồng chí, tỉnh lại đi!”
“Mau tỉnh lại đi, sắp đến trạm rồi kìa!”
Tống Hồng Quả đang mê man trong giấc ngủ thì bị ai đó gọi hồn như đòi mạng, giọng nói chói tai khiến cô nhíu chặt mày đầy bực bội nhưng lại chẳng thể mở mắt ra nổi.
“Có phải cô ấy bị sốt đến ngất luôn rồi không? Nhìn xem, mặt mũi đỏ bừng cả lên, chẳng lẽ cô ấy hôn mê rồi?” Một giọng khác cũng vang lên, còn cẩn thận khẽ đẩy cánh tay cô thử.
Tống Hồng Quả vốn ghét người khác đụng chạm vào người mình, nên dù trong cơn ngủ mê thì cô vẫn theo bản năng mà vung tay gạt ra. Không phải cô không muốn tỉnh, mà là bị giấc mơ kia quấn chặt không dứt ra được. Giấc mơ đó thật kỳ quái, trong giấc mơ đấy cô thấy toàn bộ hai mươi năm cuộc đời của một cô gái khác.
Ba tuổi, mẹ ruột qua đời. Hai tháng sau thì mẹ kế bước vào cửa. Một năm sau, có thêm một cặp em cùng cha khác mẹ chào đời. Trong nhà có đến mười miệng ăn, cơm chẳng đủ chia, suýt nữa đã chết đói mất vài người. Lúc ấy, cô bé bị đẩy ra ngoài đem đi bán được một trăm đồng - từ đó dứt hẳn quan hệ với cái nhà ấy.
Năm tuổi, cô theo cha nuôi đến tỉnh Y. Tưởng rằng từ đây vận xui đã hết, mà quả thật những năm sau đó cô sống cũng khá yên ổn. Cha mẹ nuôi chỉ có mỗi mình cô, lại đều là công nhân nên chẳng để cô thiếu thốn gì. Cô còn được đi học, thậm chí còn đỗ vào đại học - mà trong thời ấy, sinh viên đại học là người sẽ có một tương lai sáng rực. Nào ngờ, vận rủi lại tìm tới. Cha mẹ nuôi lần lượt qua đời vì bệnh, những người sống ở quanh đó đều đồn rằng cô là “sao chổi mang tang”. Với cái danh như vậy, cô chẳng thể ở lại nơi đó nữa. Sau khi thu xếp mọi chuyện, hơn mười năm sau cô trở về tỉnh Lỗ.
Tất nhiên, đó vốn không phải ý cô. Đó là di nguyện của cha nuôi trước khi mất, ông còn để lại cho cô một nhiệm vụ khiến cô nghe xong chỉ muốn ngất: nhận nuôi hai đứa trẻ chưa từng quen biết! Phải đối xử như con ruột, phải nuôi nấng chúng nên người, mà còn không được cầu mong chúng đền đáp ân tình…
Ngay cả trong mơ, Tống Hồng Quả cũng bật cười khẩy. Một cô gái hai mươi tuổi, ngay cả bản thân còn lo chưa xong thì lấy gì mà nuôi hai đứa trẻ? Lại còn một lúc hai đứa, thêm cả đống điều kiện oái oăm ấy? Thánh mẫu cũng chẳng đến mức đó. Nhưng dù sao đó là chuyện của người khác, cô chỉ xem cho vui thôi…
Nào ngờ, chưa xem xong, cô đã bị người ta lay tỉnh.
Có lẽ sợ cô thật sự xảy ra chuyện, lần này đối phương vừa gọi to, vừa lay mạnh hơn: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Không cần gọi tiếp viên đâu, tôi đã bảo là không sao mà. Có áo bông lính dày thế kia thì sao mà cô ấy có thể cảm lạnh được chứ!”
Giọng nói kia lộ rõ vẻ sự ghen tị, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Tống Hồng Quả bất ngờ mở to, lại lập tức biến thành nụ cười gượng gạo, giọng điệu nịnh nọt: “Đồng chí Tống, cô còn thấy khó chịu không? Có muốn uống chút nước nóng không?”
Ánh mắt Tống Hồng Quả trống rỗng, không nói lời nào. Ba chữ “Đồng chí Tống” như tiếng sét vang lên giữa trời xuân. Mắt cô lia qua bốn phía của toa tàu cũ kỹ, nam nữ già trẻ đều mặc áo quần xám xịt vá chằng vá đụp khiến da đầu cô tê dại, nghi ngờ bản thân vẫn đang trong cơn ác mộng.
Người phụ nữ trẻ ngồi đối diện bị cô nhìn đến sợ, luống cuống vân vê đuôi bím tóc, nghĩ thầm: Mình có làm gì xấu đâu nhỉ? Chẳng qua là dụ ăn mấy quả táo với mấy quả trứng thôi mà, tuy có mạnh tay một chút nhưng đâu đáng bị trừng mắt như thế?
“Đồng chí Tiểu Tống?” Một người đàn ông trẻ đeo kính vẫy tay trước mặt cô, ngờ vực hỏi: “Mơ thấy ác mộng à?”
“Khụ khụ, cậu nói cái gì thế? Rõ ràng là sốt đến mê man rồi…” Một người đàn ông trung niên mặc áo bông đen cũ ngồi ở giường trên khẽ nhắc.
Nghe vậy, anh chàng đeo kính lập tức cứng mặt, vội vã phụ họa: “Đúng đúng, chắc là sốt rồi. Có ai có thuốc không?”
Vừa dứt lời, bầu không khí trong toa chợt im bặt.
Hơn nữa, là xuyên về cái thời thiếu ăn thiếu mặc, có tiền mà chẳng có chỗ tiêu, thiên hạ còn đang đói kém này?
Chẳng phải cô chỉ mổ xẻ mấy ca phẫu thuật liền, chưa kịp nghỉ ngơi, mệt quá mà chết thôi sao? Với công cứu người ấy, cho cô đầu thai chỗ tốt một chút chẳng được à? Dù có phải làm tiểu thư bị ghẻ lạnh nhà giàu thời cổ đại thì ít ra cũng không sợ đói. Cùng lắm làm nông thôn nữ, cô còn có y thuật trong tay thì vẫn có thể sống tốt. Nhưng mà, những năm sáu mươi này, cô biết làm gì đây?
Đi theo phong trào về nông thôn lao động? Cô chịu khổ không nổi. Muốn làm giàu? Đừng mơ! Có lẽ vừa bắt đầu là bị bắt ngay! Còn đi làm công ăn lương? Thì có gì để tiêu?
Thời này mọi thứ đều phải dựa vào tem phiếu, muốn mua gì cũng phải có phiếu. Đừng nói đến chuyện được ăn ngon, đến ăn no thôi mà cũng khó. Với một kẻ mê ăn như cô thì đây đúng là sống chẳng bằng chết!
Rất nhanh thôi, cô thật sự cảm nhận được cái đói đến tuyệt vọng ấy.
Dạ dày co thắt kêu ầm ĩ, cảm giác đói khiến Tống Hồng Quả tạm quên hết mọi chuyện khác. Dựa vào ký ức còn sót lại trong đầu, cô lục túi mang theo bên người.
Càng tìm, mặt càng sầm lại. Cuối cùng trong tay chỉ còn nắm được một cục bánh ngô khô cứng như đá, cô chỉ hận không thể chết thêm lần nữa cho xong!
Trời ạ, thần linh xuyên không đùa cô sao? Sao lại mở khóa địa ngục cấp độ khó thế này chứ? Sống ba mươi năm trên cõi đời này cô chưa từng làm điều ác, vậy mà lại bị đối xử như thế?
Còn chưa kịp than xong thì đã có người buông lời châm chọc:
“Bánh ngô này làm từ bột kê à? Giới trẻ đúng là không biết tiết kiệm. Nếu như trộn thêm tí bột đen với cám thì ít ra còn có thể nặn được thêm ba cái. Cô ăn ba miếng là hết, sướng thì sướng đấy, nhưng no bụng được bao nhiêu? Chưa từng chịu đói bao giờ phải không?”
Người nói là một phụ nữ hơn năm mươi tuổi, tuy quần áo cũ kỹ nhưng vẫn gọn gàng sạch sẽ, chỉ có vài miếng vá nhỏ, cổ còn quàng chiếc khăn xám. Trong thời đại này, kiểu ăn mặc “quê mùa” ấy lại khiến bà ta có tư thế nhìn người bằng nửa con mắt.
Còn người phụ nữ trẻ bên cạnh thì có phần chột dạ. Chỉ cần nhìn là biết Tống Hồng Quả chưa từng khổ cực. Giờ ai chẳng gầy gò vàng vọt, vậy mà cô trắng mịn như trứng gà bóc, hai bím tóc đen mượt, áo len cổ cao xám, quần nhung đen, chân mang đôi ủng bông da, ngoài còn khoác áo lính - cả người không một vết vá. Dáng vẻ như thế, đi đâu cũng ngẩng cao đầu được. Chưa kể còn mang táo với trứng, mà những thứ đó thì cô ta đã bị dụ ăn sạch rồi. Một người có thể tùy tiện cho đi mấy thứ quý như thế, chắc chắn chẳng lo thiếu ăn. Cô gái trẻ len lén kéo tay mẹ, gượng cười nói:
“Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm… cô ấy không có ý gì đâu.”
Nhưng giờ, Tống Hồng Quả nào còn tâm trí để để ý họ. Cô đói - không chỉ đói, mà còn lạnh. Toa tàu thời này làm gì có lò sưởi, dù là giường nằm cũng chỉ rộng hơn ghế cứng một chút. Không khí ẩm mốc pha trộn đủ loại mùi khó tả khiến cô càng thấy ngột ngạt. Cơn sốt vẫn chưa tan, thái dương đau giật liên hồi. Giờ cô chỉ ước được uống một bát cháo nóng hổi thôi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)