Ông cụ Nguyễn suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu nặng nề: “Được!”
Nhưng vừa đồng ý, sắc mặt ông ta đã xanh như tàu lá, quay sang mắng: “Chỉ là để giúp em họ xuống nông thôn thôi, Bảo Châu từ nhỏ sức yếu, cả gia đình là một nhà, sao mày lại thành thế này?”
Nguyễn Thư Hiện đáp thẳng: “Ngày trước đánh giặc chết bao nhiêu đồng bào, toàn đồng đội của ông đấy, sao ông không đi chết thay cho họ đi?”
Ông cụ Nguyễn: ???
Thấy ông ta cố gắng kìm nén cơn giận, tay run run, cô cười nhạt: “Ông không vừa mắt thì chửi cha mẹ tôi đi, tôi đã thế này rồi, chắc bọn họ tốt lắm nhỉ?”
Đến khi được “thả” ra, Nguyễn Bảo Châu chạy ùa về ôm lấy ông cụ Nguyễn khóc nức nở, song bàn tay nhỏ dưới ống tay áo lén kéo ông ta, mồm lầm bầm ra hiệu: “Ngọc bội!”
Ông cụ Nguyễn đàng nén giận, nhìn vết thương trên vai cháu gái cưng còn rỉ máu, lo lắng hỏi: “Đau không? Lát nữa để chú hai đưa cháu sang trạm y tế băng bó.”
Rồi ông ta quay sang bảo Nguyễn Thư Hiện: “Mày sắp phải xuống nông thôn rồi, chẳng phải trên cổ mày có đeo ngọc bội sao? Đeo theo không an toàn, đưa cho Bảo Châu giữ giúp mày đi.”
Ánh mắt Nguyễn Thư Hiện thoáng tối lại, đây là lần thứ hai họ nhắc tới ngọc bội.
“Được thôi! Muốn thì lấy miếng ngọc trên người em họ mà đổi!”
Nguyễn Bảo Châu dám mới lạ! Miếng ngọc ả đeo là vật quý mà năm xưa ông cụ Nguyễn mang về từ trong cung.
“Các người tự suy nghĩ đi, quá giờ tôi không chờ đâu. Tôi về ngủ đây.”
Nghe tiếng bố vội vã bước tới, Nguyễn Thư Hiện quay người chạy về phòng kho nhỏ của mình, đóng cửa, khóa chặt.
Khi cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại, cô tháo chiếc vòng bình an trên cổ, nhờ ánh trăng ngắm nghía.
Chất ngọc bình thường, chất đá cũng không đặc biệt, sao lại khiến họ thèm muốn đến thế?
[Chào mừng cô đã liên kết, tôi là Hệ thống Làm giàu phát tài, tôi đã rất nhớ cô đó.]
Một âm thanh máy móc đột ngột vang lên trong đầu, Nguyễn Thư Hiện vội cúi rạp người xuống, ánh mắt cảnh giác như một con thú nhỏ dò xét bốn phía.
365: [Chào ký chủ, tôi là Hệ thống Làm giàu phát tài. Ở đây, cô có thể mua bất cứ thứ gì bằng tiền.]
Nguyễn Thư Hiện: [Mua được mạng người không?]
Hệ thống như bị nghẹn họng, một lúc sau mới nói: [Mua mạng người thì thấm tháp gì, chỉ cần có tiền, cô có thể mua được tuổi thọ, mua được sức khỏe, thậm chí còn mua được cả linh tuyền và không gian nữa đó nha...]
Linh tuyền với không gian à? Chắc là không rẻ rồi. Cô hắng giọng một tiếng: [Ta không tin lời mi nói, cái gì mà linh tuyền ấy, mang một thùng ra đây thử hàng xem nào.]
365: [Linh tuyền thì có nhưng phải tốn tiền.]
Nguyễn Thư Hiện: [Bao nhiêu tiền?]
365: [Năm mươi đồng! Năm mươi đồng 10 ml, đảm bảo với cô là đáng giá từng xu.]
Nguyễn Thư Hiện hoàn toàn có lý do để nghi ngờ rằng hệ thống đã dò thấy trên người cô có đúng năm mươi đồng nên mới hét giá năm mươi.
[Năm xu. Bán thì bán, không bán thì thôi, cái linh tuyền này ta cũng không phải là không uống không được!]
365: [???]
Cuối cùng, nó vẫn phải cho không cô 10ml linh tuyền, tiền cũng không thèm lấy, còn bảo cô cứ giữ lấy mà mua quan tài.
Nguyễn Thư Hiện lại thấy hệ thống này cũng thật chu đáo, còn biết giúp chủ nhân tiết kiệm tiền mua hòm.
Cô hài lòng ực một hơi hết sạch mấy giọt linh tuyền, nằm bẹp dưới gầm giường, bất giác nhớ lại miếng ngọc bội ở kiếp trước đã bị người em họ cướp mất.
Miếng ngọc bội bị ả lấy được, còn cô thì bị buộc phải xuống nông thôn biền biệt ba năm, lúc quay về mới hay tin ông cụ Nguyễn đã ngoài sáu mươi và tưởng như hết hy vọng thăng tiến, lại thăng vọt một bước từ Lữ đoàn trưởng lên Sư đoàn trưởng.
Mãi cho đến lúc cô chết, người trong nhà kẻ thì thăng quan tiến chức, người thì làm ăn phát tài.
Người em họ cục cưng của cả nhà đó lại càng oách, gả được cho vị thủ trưởng trẻ tuổi nhất, sống một cuộc đời sung sướng viên mãn, vạn người ao ước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

