Nhìn lại bản thân mình, dù đã sang thế giới khác mà vẫn bị viện trưởng và truyền thông thao túng tâm lý, bắt nghỉ học để đi làm nuôi cả trại trẻ mồ côi.
Sự thật đã chứng minh, trùng sinh không giúp người ta thông minh lên nhưng kể từ lúc tinh thần cô có “vấn đề”, cả người cô cứ như được đả thông Nhâm Đốc nhị mạch, đột nhiên “ngộ” ra hết!
Ngày mai, nhất định ngày mai, cô phải tặng cho người em họ kia và cả cái gia đình này một món quà lớn mới được.
Nghĩ đi nghĩ lại, thế mà cô lại tự nghĩ cho mình ngủ thiếp đi lúc nào không hay!
“Tôi đã bảo rồi, đáng lẽ phải sinh con trai, trừ Bảo Châu nhà chúng ta thì con gái đúng là đồ báo hại cả mà.” Đây là giọng của mẹ cô.
“Anh hai, chị hai, hai người đừng nói vậy. Đều tại con bé Bảo Châu nhà mình yếu đuối hay gây chuyện. Hay là... cứ để nó tự mình xuống nông thôn đi? Tự mình gây họa thì tự mình gánh vác.” Đây là giọng của chú út.
Ngay sau đó là tiếng quát mắng của ông cụ Nguyễn: “Yếu đuối thì sao? Nó yếu đuối cũng là do tao nuông chiều, mày có ý kiến gì à?”
Chú út vội vàng cười xòa, luôn miệng nói không dám.
Cả nhà nói qua nói lại vài câu, cuối cùng ông cụ Nguyễn lên tiếng chốt hạ: “Số tiền này đã đưa thì cũng đưa rồi, sau này tìm cách lấy lại là được. Nhưng nó muốn miếng ngọc bội của Bảo Châu thì tuyệt đối không thể nào! Bảo Châu sẽ đau lòng đến mức nào chứ.”
Bố cô hùa theo: “Sáng nay con đã bảo cái con ranh chết tiệt đó giao ngọc bội ra rồi. Thật không ra thể thống gì, chị em ruột thịt, nhờ nó giữ hộ vài món đồ thì đã làm sao.”
Ông cụ Nguyễn nghe câu này thì khoái lắm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Để phòng nó giở trò quái gì trước khi xuống nông thôn, miếng ngọc bội của Bảo Châu cứ tạm cho nó mượn đeo vài ngày. Vợ thằng hai, mấy hôm nữa tìm cơ hội lấy lại.”
Ngoài cửa, Nguyễn Thư Hiện siết chặt nắm đấm. Em họ là con ruột, lẽ nào cô lại không phải?
Chẳng qua là vì năm cô ra đời lại đúng vào lúc gặp nạn đói lớn.
Ngay lúc cả nhà sắp chết đói, ông cụ Nguyễn đang ở bên ngoài thì bị quân địch dồn vào đường cùng thì một vị lãnh đạo cũ không chỉ như từ trên trời rơi xuống cứu ông ta, mà còn phái người mang đến cho gia đình không ít lương thực, giúp cả nhà vượt qua cơn hoạn nạn đó.
Mà ngày hôm đó, lại chính là ngày người em họ sinh sau cô vài tháng cất tiếng khóc chào đời.
Vị lãnh đạo cũ kia sau khi gặp mặt cô em họ thì vô cùng yêu thích, đã tự mình đứng ra định sẵn hôn ước cho ả và cháu trai của ông ấy.
Quá trình trưởng thành của cô em họ cũng là cả một huyền thoại.
Năm ả ba tuổi bị sốt cao, tưởng chừng không qua khỏi, vợ chồng chú út thì lại đang công tác ở miền Nam, còn ông cụ Nguyễn sắp phải đi làm nhiệm vụ cũng đành phải báo cáo cấp trên xin rút lui để đưa cháu gái đi cứu mạng.
Kết quả trong nhiệm vụ lần đó, tất cả mọi người, bao gồm cả vị Trung đoàn trưởng tạm thời thay thế vị trí của ông ta đều đã không thể trở về.
Kể từ đó, dù không ai nói ra nhưng cô em họ đã được cả nhà xem như bùa may mắn!
[Hệ thống, có thuốc gì uống vào tàng hình được không?]
Bởi vì cô không có đồng nào trong túi, cửa hàng vẫn chưa được mở. Theo lời hệ thống thì tài sản phải đạt mức cơ bản là một trăm đồng thì cửa hàng sơ cấp mới được kích hoạt.
365: [Có thì có, năm mươi đồng.]
Nguyễn Thư Hiện: [Được thôi. Sau khi cửa hàng mở, nếu thuốc tàng hình mà có giá dưới năm mươi đồng thì chỉ cần ta tiêu thêm một xu nào cho mi nữa, ta lập tức tự sát.]
365: [Mười đồng! Mười đồng được chưa!]
Ở cái thời mà thịt heo mới có 7 hào một cân, một liều thuốc tàng hình giá mười đồng vẫn khiến Nguyễn Thư Hiện xót hết cả ruột nhưng vì kế hoạch, cô bắt buộc phải chi khoản tiền này!
Thuốc tàng hình vừa tới tay, Nguyễn Thư Hiện đi đến trước cái bàn dài, gạt một chồng báo trên mặt bàn rơi xuống đất, tạo ra một tiếng “bộp” không to không nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)