Xe đạp dừng trước căn nhà hai tầng bằng gạch đỏ trong khu đại viện quân khu. Nguyễn Thư Hiện giấu xe cẩn thận, đẩy cửa bước vào ngôi nhà vừa quen vừa lạ.
Tường gạch đỏ loang lổ vết thời gian, phòng khách tầng 1 rộng rãi, kê vài món đồ gỗ cũ. Trên tường treo một bức thư pháp do chính tay ông cụ trong nhà viết.
Một bên phòng khách là phòng sách, ông cụ Nguyễn đang ngồi nói chuyện với cha cô. Thấy Nguyễn Thư Hiện như bóng ma trôi vào cửa, ông ta hừ lạnh, tay cầm chén trà ném thẳng tới!
“Còn biết đường về nhà cơ à? Con gái 18 tuổi mà nửa đêm còn lang thang ngoài phố! Giá mà mày có được một phần ngoan ngoãn như Bảo Châu thì... Thôi, đúng là đồ ăn hại hết thuốc chữa!”
Nguyễn Thư Hiện nghiêng người né, chén trà vỡ “choang” trên nền, nước nóng văng tung tóe, bỏng rát cả mu bàn chân.
Thấy cô dám né, ông cụ Nguyễn nổi giận, bước tới với dáng oai phong như rồng như hổ: “Sáng mai chuyển chỉ tiêu vào Đại học Công Nông Binh cho em họ mày ngay! Loại như mày, dù có được đi học, sau này đi làm cũng chỉ làm vướng chân tổ chức. Chi bằng để chỗ đó cho người xứng đáng hơn. Nguyễn Thư Hiện! Nghe tao nói không? Trả lời đi!”
Nguyễn Thư Hiện cúi người nhặt một mảnh sứ vỡ, khẽ cong môi: “Đã nghe.”
“Đồ thứ con gái trời đánh thánh đâm, mày đang làm gì thế?” Bố cô lao tới đá cô một cái, Nguyễn Thư Hiện suýt ngã nhào ra sau nhưng vẫn không buông tóc em họ.
“Phản rồi! Phản rồi!” Ông cụ Nguyễn tức đến thở hổn hển, vừa giận vừa đau lòng cố gắng đến gần cô cháu gái quý nhất.
Nguyễn Thư Hiện lật người ngồi dậy, túm lấy cái bình trà trên bàn, trở tay đập thẳng vào đầu em họ.
Xoảng!
Trong tiếng hét thất thanh của Nguyễn Bảo Châu, cô ngẩng lên, cặp mắt đỏ lừ: “Đánh một cái nữa xem? Tôi làm gỏi nó tại chỗ thật đấy.”
“Ông nội! Ông nội ơi!” Nguyễn Bảo Châu dưới tay cô quơ quào bấu vào hai chân ông cụ Nguyễn, tay vẫy loạn, liên tục kêu cứu. Tiếng hét cao vút đến mức làm cả bọn chim trên cây bạch quả ngoài sân hoảng bay lên.
Thấy ông cụ tức đến run cả người, cha cô bước lên một bước, giơ tay định tát cô. Nguyễn Thư Hiện vẫn giữ chặt tóc em họ, kéo ả ra làm tấm chắn trước mặt mình: “Tôi lăn lộn trong khu tập thể từ nhỏ tới lớn đấy, ông nói coi tôi có dám không?”
Không khí căng như dây đàn. Đúng lúc đó, vợ của vị lãnh đạo nhà bên gõ cửa rầm rầm: “Sao thế? Chú Nguyễn, nhà mình xảy ra chuyện gì ạ?”
Ông cụ Nguyễn liếc bố cô, ánh mắt như ra lệnh. Người bố lập tức hiểu ý, trừng cô một cái sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi đi ra mở cửa: “Không có gì đâu, cháu nó bị trượt chân, đập đầu tí thôi. Chị vừa tan ca à?”
Sau chuyện vừa rồi, ông cụ Nguyễn bình tĩnh lại đôi chút. Ông ta quay người ngồi xuống ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào đứa cháu ruột của mình bằng ánh mắt âm trầm như đang quan sát một người xa lạ.
Giọng ông ta cứng nhắc, lạnh buốt: “Tên mày đã được báo lên rồi. Việc xuống nông thôn là chuyện đã định. Mày giở trò làm ầm lên như vậy là muốn cái gì?”
Nguyễn Thư Hiện cười nhạt: “Cái chỉ tiêu đại học nhường cho con nhỏ ngu kia cũng được, nhưng phải thêm tiền! Ông nội à, tôi có thể chủ động từ bỏ, nhờ nhà trường chọn người giỏi hơn thay thế đấy. Ông muốn thử không?”
Ông cụ Nguyễn nhướn mày: “Bao nhiêu?”
Nguyễn Thư Hiện đáp thản nhiên: “500.”
Có tiền hay không tiền chẳng quan trọng, cô nhất định phải biết lão già kia giấu tiền ở đâu, để lúc rời khỏi tiện tay hốt sạch trong một lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

