Khuôn mặt của bác sĩ Từ lúc này đanh lại, ông ta cố tình bày ra cái dáng vẻ như thể bản thân đang bị oan uổng đến tận thấu trời xanh, điều này khiến cho cả đám công an nhất thời cũng cảm thấy bối rối và khó lòng phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
Lúc này, một anh công an có dáng người cao ráo với đôi chân dài bước lên phía trước, anh nghiêm giọng hỏi Nguyễn Thư Hiện: "Đồng chí nhỏ, cô phải chịu trách nhiệm hoàn toàn với những lời nói mà mình vừa phát ngôn ra. Cô lên tiếng tố cáo bác sĩ Từ Phong đây là kẻ buôn người, vậy thì cô có bằng chứng gì cụ thể để chứng minh cho lời nói đó hay không?"
Nguyễn Thư Hiện bèn bình tĩnh kể rằng cô có một người bạn học, vì nhà muốn cho anh trai ở lại thành phố nên ép cô bạn ấy đi thay xuống nông thôn. Cô gái đó tìm đến bác sĩ Từ để nhờ làm giấy giả bệnh, kết quả là mất tích và bị coi như đã bỏ trốn.
Cô chỉ vào chiếc áo khoác dạ trên người, rồi lại chỉ sang gương mặt đã mấy lần “chuyển màu” đầy âm trầm của bác sĩ Từ: “Hôm nay khi khám bệnh, ông ta thấy tôi ăn mặc cũng khá, lại lấy cớ xem ảnh chụp gia đình để dò xét. Có lẽ nhìn ra tôi xuất thân không tệ, lại đúng là có bệnh thật nên mới bỏ ý định ra tay với tôi.”
Ánh mắt sắc bén của các đồng chí công an ngay lập tức hướng về Từ Phong, bước chân khẽ dịch chuyển, tạo thành thế bao vây nửa vòng. Anh công an chân dài rút súng ra.
Trước nòng súng đen ngòm, Từ Phong sợ đến mặt mày tái mét, lớn tiếng biện minh: “Cô ta nói dối! Cô ta bịa hết! Hôm nay tôi không hề gặp bọn họ!”
Nguyễn Thư Hiện cười khẩy: “Ú òa, gài bẫy ông đấy.”
Đến nước này thì không cần phải nói thêm gì nữa, Từ Phong lập tức bị khống chế. Ông ta đâu phải gián điệp chuyên nghiệp, tâm lý yếu lại mới hành nghề chưa lâu, bị ép hỏi vài câu đã khai tuốt tuồn tuột hết.
Nguyễn Thư Hiện rời khỏi đồn công an, cầm tờ giấy khen cùng phần thưởng 50 đồng, vẫy tay từ chối lời đề nghị đưa về tận nơi của mấy anh công an.
Bước chân cô nhẹ nhàng như gió, đi qua vài khúc cua rồi quay lại gần khu tập thể của bệnh viện, tìm thấy chiếc xe đạp của bác sĩ Từ được giấu sẵn trong nhà kho chứa đồ lặt vặt.
À, vật không chủ, giờ nó là của cô!
Kiếp trước khi biết mình phải thay em họ xuống nông thôn, cô từng vùng vẫy phản kháng. Sau khi hỏi thăm khắp nơi, cô nghe nói có vài loại bệnh đặc biệt có thể được miễn đi.
Thế là cô tìm đến bác sĩ Từ, định nhờ ông ta làm giả bệnh án. Lúc đó cô còn quá non nớt, mọi suy nghĩ đều hiện rõ trên mặt, dễ dàng bị ông ta nhìn thấu rồi lừa ra ngoại thành, suýt nữa bị bán vào núi sâu.
Nếu không nhờ một đội lính đang làm nhiệm vụ ngang qua cứu kịp, e rằng giờ cô đã bị bán cho một lão già ở xó núi nào đó để đẻ con rồi!
“Cô bạn học mất tích” mà cô nói nửa thật nửa giả kia, có lẽ cô ấy đã trốn tàu đi xa, cũng có thể vượt biên. Hoặc có thể... thật sự đã bị bán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

