Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Màu hồng tôn da, độ tuổi của cậu mặc màu này là đẹp nhất.” Ngũ Nguyệt nói với Cố Quyên lý do chọn màu này.
“Vậy thì chọn cái này đi.” Chính Cố Quyên cũng không để ý, cô ấy lại vô thức cho rằng, Ngũ Nguyệt nói đẹp thì nhất định là đẹp.
Khi bà chủ tiệm may đo số cho Cố Quyên, còn cẩn thận nhắc nhở: “Tôi nói trước lời không hay, kiểu váy này là các cô tự vẽ, nếu may ra mặc không đẹp thì đừng có trách tôi.”
Bộ đồ này làm ra cộng thêm tiền công là 10 đồng, bằng tiền của người bình thường may được hai bộ. Lỡ may ra không như ý mà lại đổ lỗi cho bà ta, thì bà biết tìm ai mà khóc?
“ Ngũ Nguyệt, sao da cậu dạo này lại đẹp thế, lúc mới gặp đã muốn hỏi rồi. Vừa nhìn thấy cậu là tớ suýt không nhận ra.”
Ánh mắt Ngũ Nguyệt lập tức sáng lên: “Thật à?” Mặc dù ngày nào cô cũng soi gương, cũng biết mình đã thay đổi, nhưng được người khác khen vẫn cảm thấy khác hẳn.
“Dĩ nhiên là thật rồi. Lần trước gặp cậu, da vẫn còn ngăm ngăm. Giờ nhìn trắng lên gần bằng tớ rồi, da mà trắng thì nhìn xinh hẳn ra.” Nhất là lỗ chân lông của Ngũ Nguyệt nhỏ, da trắng lên, đôi mắt to đen láy lại càng nổi bật.
Lần đầu tiên được người ta khen trực tiếp, mặt Ngũ Nguyệt không khỏi đỏ lên: “Một nước da trắng che hết ba điểm xấu mà!”
“Cậu dùng cách gì mà trắng nhanh vậy?”
“Tớ nghe người lớn trong nhà nói đắp dưa leo lên mặt có thể làm trắng, nên tớ thử xem sao.” Ngũ Nguyệt nghĩ một chút rồi nói thêm: “Cái này còn liên quan đến cơ địa từng người nữa.”
“Dưa leo còn dùng được như thế sao?” Cố Quyên nhìn Ngũ Nguyệt bằng ánh mắt càng thêm ngưỡng mộ: “Không được, lát về tớ phải mua thêm dưa leo.”
Lúc trả tiền, Cố Quyên nhất quyết đòi đãi Ngũ Nguyệt, nhưng Ngũ Nguyệt vốn không phải người thích lợi dụng người khác, nên dĩ nhiên không đồng ý. Cuối cùng hai người thống nhất lần sau Ngũ Nguyệt sẽ mời, chuyện trả tiền mới kết thúc.
Hai người lại dạo thêm một lúc rồi mới chia tay ai về nhà nấy.
Trên đường quay về khu nhà, khi đi ngang qua một con hẻm, Ngũ Nguyệt nghe thấy trong hẻm có tiếng người nói chuyện, không kìm được dừng bước nhìn vào trong, không ngờ lại thấy một trong những người trong hẻm là Từ Hiểu Yến.
Gặp người này chắc chắn không có chuyện gì tốt, Ngũ Nguyệt quay đầu định rời đi.
Không ngờ Từ Hiểu Yến cũng nhìn thấy cô.
“ Ngũ Nguyệt.” Ánh mắt Từ Hiểu Yến lập tức lóe lên một tia toan tính.
Ngũ Nguyệt nghe tiếng gọi của Từ Hiểu Yến nhưng không hề quay đầu, cứ thế tiếp tục đi.
Từ Hiểu Yến thấy Ngũ Nguyệt làm như không thấy, trong chớp mắt đã khuất bóng ở đầu hẻm, ánh mắt lập tức lóe lên tia giận dữ.
Ngũ Nguyệt, nếu cô đã vô tình thì đừng trách tôi bất nghĩa.
“Lý Nhị Cẩu, vừa rồi người đó là bạn thân của tôi. Con bé đó đầu óc chậm chạp, cậu có làm gì nó thì nó cũng không biết, càng không dám nói ra đâu. Dù có nói thì cũng chẳng ai tin.”
Thấy Lý Nhị Cẩu chưa có phản ứng gì, Từ Hiểu Yến liền sốt sắng nói tiếp: “Tuy là nó không đẹp bằng Hà Vi, nhưng nó cũng không có hậu thuẫn như Hà Vi, động đến nó cũng chẳng gây phiền phức gì.”
Nghe vậy, mắt Lý Nhị Cẩu sáng lên, liếc nhìn chỗ Ngũ Nguyệt vừa đứng, rồi quay sang nhìn Từ Hiểu Yến bằng ánh mắt đầy mỉa mai: “Từ Hiểu Yến, làm bạn với cô đúng là xui xẻo thật.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)