Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Làm sao có thể, mấy kiểu đó tớ cũng thấy chẳng ra làm sao.” Ngũ Nguyệt trả lời không chút do dự.
Nghe thấy có người đồng tình, Cố Quyên lại có thêm dũng khí để chê bai các kiểu quần áo: “ Tớ đã nói là mấy bộ đó xấu rồi, mà bà chủ còn tỏ ra không vui.”
Ngũ Nguyệt cười bất lực: “Người ta buôn bán mà, cậu nói vậy đương nhiên người ta phải phản bác rồi. Nhiều người cả năm còn chẳng mua nổi hai bộ quần áo mới, đều phải tiết kiệm từng đồng, lấy đâu ra tâm trí mà để ý đến kiểu dáng.”
Hai người bàn bạc một chút, rồi lại quay lại tiệm may ban nãy, nói với bà chủ tiệm về ý tưởng của họ.
“Chuyện này không thành vấn đề.” Bà chủ tiệm may vui vẻ đồng ý, chỉ cần là may ở tiệm bà thì kiểu gì bà cũng làm được, chẳng ảnh hưởng gì đến bà cả.
Bà chủ mang dụng cụ ra, Ngũ Nguyệt suy nghĩ một lát rồi bắt đầu vẽ.
Vừa sửa vừa tô vẽ chăm chú suốt hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng hoàn thành.
Trong lúc Ngũ Nguyệt vẽ, ánh mắt của Cố Quyên chưa rời khỏi bản vẽ lấy một giây. Vừa thấy vẽ xong, cô lập tức háo hức chộp lấy tờ giấy.
Tuy nét vẽ của Ngũ Nguyệt không phải là xuất sắc, nhưng cũng đã thể hiện rõ cấu trúc và kiểu dáng của bộ quần áo.
Cố Quyên nhìn Ngũ Nguyệt với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “ Ngũ Nguyệt, cậu giỏi quá, tớ quyết định rồi, tớ nhất định sẽ làm bộ đồ này.” Mẫu quần áo này thực sự quá hợp ý cô, chỉ cần tưởng tượng khoác nó lên người thôi là cô đã có cảm giác như bay lên rồi.
Nhìn dáng vẻ thích thú của Cố Quyên, Ngũ Nguyệt cũng hơi bất ngờ: " Cậu thực sự rất thích à?” Lúc nãy khi vẽ cô còn lo kiểu này Cố Quyên sẽ không tiếp nhận nổi.
Cô vẽ là một mẫu áo xuân, tay áo được thiết kế kiểu tay bồng, phần eo hơi ôm, tà áo xòe rộng, ở giữa còn có một dải dây buộc thành nơ bướm.
Kiểu dáng này tuy rất thịnh hành ở thế kỷ 21, nhưng đặt vào thời điểm hiện tại có thể bị xem là quá tiên tiến.
“ Tớ thực sự rất thích.” Cố Quyên quay đầu đưa bản vẽ cho bà chủ tiệm may, ánh mắt đầy mong chờ: “Bà chủ, cái này có thể làm được chứ?”
Khi Ngũ Nguyệt vẽ, bà chủ tiệm cũng luôn đứng xem ở bên cạnh. Tuy bà cảm thấy kiểu quần áo này trông chẳng ra làm sao, nhưng không thể ngăn được cô gái nhỏ này thích.
“Làm thì làm được, nhưng bộ này khá phức tạp, mà chỉ có mỗi bản vẽ, nên phí thủ công sẽ phải tính thêm.” Bà chủ tiệm tỏ vẻ khó xử.
“Phí thủ công bao nhiêu tôi cũng trả.” Cố Quyên vừa nghe có thể làm, vui vẻ đồng ý ngay tắp lự.
Ngũ Nguyệt: “…” May mà người thời này thật thà, chứ không cô gái này dễ bị chặt chém lắm.
Nghe Cố Quyên đồng ý, mắt bà chủ tiệm cười tít lại: “Vậy cô xem chọn loại vải nào nhé.”
Cố Quyên hớn hở gọi Ngũ Nguyệt giúp mình chọn vải.
Vải vóc thời đại này không có nhiều lựa chọn như thế kỷ 21, tới tới lui lui cũng chỉ vài loại, màu sắc cũng khá tối. Cuối cùng Ngũ Nguyệt chọn cho Cố Quyên một tấm vải polyester màu hồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






