Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngũ Nguyệt thề rằng, nếu cô biết hai người kia sẽ đuổi theo, vừa rồi cô nhất định đã co giò mà chạy, chạy nhanh đến mức có thể.
“Từ Hiểu Yến, cô bảo anh ta chặn tôi lại là có ý gì?” Ngũ Nguyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Từ Hiểu Yến.
Từ Hiểu Yến không ngờ chỉ mới vài ngày không gặp, Ngũ Nguyệt đã như biến thành người khác, ngày càng xinh đẹp hơn.
Nhưng xinh đẹp thì sao chứ? Càng chỉ khiến Lý Nhị Cẩu hứng thú hơn mà thôi. Cô ta đè nén sự ghen tị trong lòng, chỉ tay về phía Lý Nhị Cẩu giới thiệu: “Ngũ Nguyệt, đây là bạn tôi, anh ấy muốn làm quen với cậu.”
“Tôi không rảnh.” Ngũ Nguyệt nói xong liền định vòng qua Lý Nhị Cẩu mà đi.
Thấy cô định đi, Lý Nhị Cẩu lại chắn trước mặt: “Vội gì thế? Tôi tên là Lý Nhị Cẩu, lần đầu gặp nhau bắt tay làm quen một chút nào.” Vừa nói hắn vừa đưa tay ra định nắm lấy tay cô.
“Anh làm gì vậy?!” Ngũ Nguyệt lùi lại một bước, né được tay hắn.
Nếu là bình thường, nghe có người tự giới thiệu tên là “Lý Nhị Cẩu”, chắc chắn Ngũ Nguyệt đã cười phá lên.
Nhưng bây giờ cô lại chẳng cười nổi chút nào, bởi vì nét mặt của tên này đúng là lộ rõ vẻ “không có ý tốt”.
Tay không nắm được gì, Lý Nhị Cẩu cũng không giận, cười đểu nói: “Em gái đừng sợ, tôi chỉ muốn làm quen thôi mà.” Vừa rồi ở trong hẻm, khoảng cách xa, hắn còn chưa nhìn rõ mặt Ngũ Nguyệt, nhưng giờ nhìn gần, trong lòng hắn ngứa ngáy không yên.
Tuy da cô không trắng bằng Hà Vi, nhưng ngũ quan còn tinh xảo hơn.
Mà nhìn thế này rõ ràng không phải là đứa ngốc — càng tốt. Nếu thật sự là ngốc thì hắn cũng chẳng hứng thú.
Ngũ Nguyệt mặc kệ Lý Nhị Cẩu, quay sang nhìn Từ Hiểu Yến, ánh mắt lạnh như băng: “Từ Hiểu Yến, cô muốn tôi đem chuyện tôi vào đơn vị của Chu Kiến Vĩ ra kể cho cả thiên hạ nghe à?”
Ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy Lý Nhị Cẩu không phải người tử tế, nhìn là biết kiểu lưu manh đầu đường xó chợ.
Từ cảnh vừa rồi trong hẻm có thể thấy rõ, tên lưu manh này đến là để gây phiền cho Từ Hiểu Yến.
Lý Nhị Cẩu thấy Ngũ Nguyệt chẳng hề quan tâm đến hắn mà cứ lo nói chuyện với Từ Hiểu Yến, liền ra hiệu bằng mắt cho Từ Hiểu Yến.
Từ Hiểu Yến nhận được ánh mắt đó, hai tay đặt trước người xoắn lại bất an vài cái, rồi đột nhiên nắm chặt lại: “Tôi còn có việc, tôi về trước đây.”
Dù Ngũ Nguyệt có nói ra thì sao? Cô ta trước kia là một đứa ngốc, bây giờ cũng đâu có thân thiết gì với người trong đại viện, ai sẽ tin lời cô ta chứ?
Ngũ Nguyệt thấy Từ Hiểu Yến định đi liền đưa tay kéo lại, nhưng bị Lý Nhị Cẩu chặn ngang: “Giờ chỉ còn hai chúng ta, giờ thì có thể nói chuyện với anh vài câu rồi chứ?”
“Nói – mẹ – anh – á!” Ngũ Nguyệt dồn hết sức đạp mạnh một cú vào chân Lý Nhị Cẩu.
Hắn hoàn toàn không kịp phòng bị, trúng ngay cú đá, ngã ngồi phịch xuống đất, Ngũ Nguyệt nhân cơ hội đó quay đầu bỏ chạy.
Lý Nhị Cẩu định đứng dậy đuổi theo, nhưng mới nhích lên được chút liền đau quá mà ngồi bệt lại, kéo ống quần lên thì thấy chỗ bị đá bầm tím cả một mảng, đau thật đấy, mà cũng… đúng là cô nàng này đủ “độc”.
Thế nhưng hắn không hề giận, còn nhếch môi cười tà, nhìn theo bóng dáng Ngũ Nguyệt đang dần khuất xa mà hét lên: “Em gái, sau này còn dài mà!”
Ngũ Nguyệt chạy một quãng khá xa, quay đầu lại thấy Lý Nhị Cẩu không đuổi theo mới dám dừng lại nghỉ một lát, lòng bàn tay vì căng thẳng mà đẫm đầy mồ hôi lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)