Đường Hạnh phải vòng tay qua cổ Trình Liễm Nhất mới có thể chống đỡ được, cô cúi đầu dựa vào ngực anh, từ từ lấy lại nhịp thở.
“Còn muốn không?” Trình Liễm Nhất bật cười, dáng vẻ cực kì thỏa mãn.
Mặt cô đỏ như lửa đốt, nhanh chóng lắc đầu, “Em từ bỏ.
”
Trình Liễm Nhất cười khẽ: “Lần sau còn tức giận không?”
Đầu óc Đường Hạnh trống rỗng, nếu biết anh muốn bồi thường kiểu này, có chết cô cũng không cần.
“Báo rơi hết rồi, phải nhặt lên.
” Đường Hạnh nhanh chóng đổi đề tài.
Trình Liễm Nhất vỗ nhẹ lưng cô, nói: “Em ngồi đi, để anh nhặt cho.
”
Đường Hạnh gật đầu, cô vừa định tiến một bước nhưng đôi chân mềm nhũn, suýt nữa bị ngã, may là Trình Liễm Nhất nhanh tay đỡ lấy cô.
“Đều tại anh!” Mặt Đường Hạnh đỏ bừng, cô lườm anh.
Trình Liễm Nhất sờ mũi, “Để anh đỡ em ngồi xuống.
”
” Trình Liễm Nhất thấy cô ngồi xuống mới khom lưng nhặt báo.
Đường Hạnh nhìn quanh phòng ngủ một lượt, thấy giường của anh sạch sẽ hơn cả, “Nhất Nhất, mỗi ngày anh đều dọn giường à?”
“Ừ.
” Trình Liềm Nhất thu dọn đống báo rồi để lên bàn.
Hai người ngồi đối diện nhau, anh nhìn cô chằm chằm.
Đường Hạnh khẽ run người, cảnh tượng vừa nãy lại hiện lên trong đầu cô, Đường Hạnh cuống quýt đứng dậy, “Em còn phải đi phát báo nữa, em về đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
